"Ông đây không tin! Cô có thể cả đời này không b/án được đơn hàng nào cho người họ Vương!"

Nếu không phải hai bảo vệ đứng gần đó nhanh tay lẹ mắt giữ anh ta lại, thì cái nắm đ/ấm to như bao cát kia chắc chỉ giây sau là giáng thẳng vào mặt tôi rồi. Động tĩnh này khiến cả sảnh giao dịch im phăng phắc. Sau vài giây ch*t lặng, trong góc truyền đến vài tiếng cười khẩy kìm nén. Mấy đồng nghiệp có doanh số bị tôi bỏ xa tám con phố đang nháy mắt với nhau, trao đổi những ánh nhìn hả hê, chỉ thiếu nước viết hai chữ "đáng đời" lên mặt.

Chị Lý, người vốn luôn đối đầu với tôi, còn cố tình nâng cao giọng, nói kháy đầy mỉa mai:

"Ôi chao! Nhìn xem ngôi sao môi giới của chúng ta kìa! Cái quy tắc đặt ra đúng là cứng rắn thật đấy!"

"Khách hắt trà mà sắc mặt không đổi, đúng là 'nghệ cao nhân đảm đại', không sợ khách chạy sạch à!"

"Bái phục, bái phục! Chúc cô làm ăn phát tài nhé!"

Chữ "phát tài" được chị ta nhấn mạnh một cách đặc biệt. Tôi chẳng nói gì, lau vệt trà trên mặt rồi xoay người, bước chân thong dong đi về phía nhà vệ sinh cuối hành lang. Vừa thu dọn xong, cửa nhà vệ sinh khẽ đẩy ra một khe nhỏ. Tiểu Trương, cô thực tập sinh theo tôi nửa năm nay, thò nửa cái đầu vào, tay nắm ch/ặt hai gói khăn giấy, ánh mắt đầy vẻ lo lắng xen lẫn tò mò.

"Chị Linh, lau đi ạ…"

Cô bé nói nhỏ, rồi đưa khăn giấy qua. Thấy sắc mặt tôi vẫn ổn, cô bé không nhịn được mà hỏi:

"Chị Linh, em, em hỏi một câu được không ạ?"

Cô bé li /ếm môi, giọng hạ thấp xuống như sợ làm kinh động điều gì đó.

"Chị Linh, quy tắc này của chị rốt cuộc là vì sao vậy ạ? Người họ Vương đã đắc tội gì với chị? Có phải trước kia có th/ù oán gì không? Sao chị lại nhất quyết không b/án cho người họ Vương thế ạ? Hay là trong này thực sự có phong thủy đặc biệt gì? Có thể phá lệ một lần không ạ?"

Tôi tắt vòi nước, lau những giọt nước trên tay rồi xoay người, nhìn gương mặt đầy vẻ hoang mang của cô bé. Tôi nhếch mép, nở một nụ cười nhẹ nhàng:

"Không có gì cả. Chỉ là chị thấy người họ Vương không vừa mắt, nên…"

Tôi đứng thẳng người, phủi phủi vạt áo còn hơi ẩm, nhìn cô bé cười tủm tỉm:

"Chị không b/án cho người họ Vương thôi."

Chỉ là vừa dứt lời, Tiểu Trương đối diện ngẩn người nhìn tôi:

"À… Nhưng chị Linh ơi, chẳng phải chị cũng họ Vương sao?"

Nghe vậy, tôi chậm rãi nhìn cô bé:

"Đúng vậy. Thế nên, chị tuyệt đối sẽ không m/ua nhà. Tuyệt đối không…"

3.

Chẳng bao lâu sau, tôi lại có một đơn hàng lớn. Đó là ba căn biệt thự liền kề nằm trên núi Cẩn ngay trung tâm thành phố, là địa thế đắc địa, náo trong tĩnh, tiện ích đầy đủ. Hơn nữa, biệt thự tựa sơn hướng thủy, trong phong thủy là nơi cực kỳ tốt. Quan trọng là giá cả thấp đến mức như đi nhặt được của hời. Tất nhiên, đằng sau sự "hời" này là một "lịch sử huy hoàng" mà người thường nghe đến thôi đã bủn rủn chân tay. Để "xử lý" cho chúng có thể ở được, tôi đã tốn không ít công sức, đến mức tóc cũng bạc đi mấy sợi.

Hiện tại đã đến bước cuối cùng, đó là tìm chủ nhân mới phù hợp cho chúng. Tôi đặt tên cho ba căn biệt thự nằm sát nhau này lần lượt là "Phúc Trạch", "Lộc Trạch" và "Thọ Trạch". Một mặt là để lấy may, mặt khác cũng để tìm người hữu duyên nhanh hơn. Lần này, ba cặp khách hàng hội đủ mọi điều kiện đang muốn m/ua bộ ba biệt thự Phúc Lộc Thọ này.

Nhóm đầu tiên là vợ chồng Ngải Kỳ và Khâu Tư, trông tầm 40 tuổi. Người chồng trông vạm vỡ, người vợ trông nhỏ nhắn dịu dàng. Hai người vừa vào cửa, chưa đợi tôi xã giao xong, Ngải Kỳ đã nóng lòng hỏi: "Ở đây, căn nào vượng con cái nhất?"

Nhóm thứ hai là Uông Phú và Cừu Thái, cũng là một cặp vợ chồng. Uông Phú vác cái bụng hơi phệ, vừa vào nhà mắt đã đảo liên hồi như hạt bàn tính. Anh ta gõ gõ vào tường, khung cửa sổ, quét mắt nhìn bố cục và vật liệu xây dựng, miệng lẩm bẩm tính toán không gian tăng giá của căn nhà. Điều thú vị là cặp này không nhắm vào "Lộc Trạch" mà lại chọn "Thọ Trạch". Tôi tò mò hỏi một câu, chỉ thấy Uông Phú cười hì hì: "'Thọ' tốt! Sống thọ mới hưởng được phúc chứ!"

Lời thì nói vậy, nhưng trong ánh mắt anh ta, sự tính toán về tiền bạc chẳng hề giảm đi chút nào.

Cặp khách hàng thứ ba là hai anh em Trần Long và Trần Phượng, đang trong giai đoạn khởi nghiệp. Từ lúc vào nhà, điện thoại của hai người gần như không ngừng nghỉ, không nghe điện thì cũng là nhắn tin WeChat. Hai người này đúng là văn phòng di động. Nghe nói chỉ còn lại "Lộc Trạch", Trần Long sa sầm mặt mày, vừa định phát hỏa thì người em gái Trần Phượng khẽ chạm vào anh ta. Tôi kịp thời lên tiếng: "'Lộc Trạch', ngụ ý sự nghiệp trường tồn, nền móng vững chắc, tụ tài cũng tụ thế."

Nghe tôi nói xong, sắc mặt hai người mới dịu lại, khẽ gật đầu coi như mặc định.

Ba gia đình đều đã "nhắm" được mục tiêu, không khí khá hòa thuận. Vì vậy, trước khi ký hợp đồng, tôi lại tập hợp mọi người một lần nữa. Chỉ là, tôi đặc biệt nhắc nhở họ một câu:

"Mọi người, đã xem kỹ rồi thì tôi có vài lời cần nói trước. Ba căn Phúc Lộc Thọ này cùng khí liên chi, là một thể thống nhất. Giao dịch phải thực hiện cả ba nhà cùng lúc, không được tách rời! Vậy nên nếu mọi người quyết định, hôm nay chúng ta sẽ ký hợp đồng tổng."

"Tuy nhiên…"

Nói rồi tôi hắng giọng, nụ cười chuyên nghiệp trên mặt cũng thu lại vài phần, ánh mắt trở nên trang trọng:

"Trước khi đặt bút, theo quy tắc, còn một việc phải x/á/c nhận cuối cùng. Nhà này, tôi tuyệt đối không b/án cho người họ Vương! Không chỉ bản thân người m/ua không được họ Vương."

Tôi dừng lại, ánh mắt như đèn pha quét qua gương mặt của từng người:

"Cha mẹ, vợ chồng, cha mẹ vợ chồng, con cái, thậm chí cả người thân bạn bè sau này ở lâu dài, đều không được họ Vương! Nếu mọi người không có thắc mắc gì, phiền mọi người ký vào bản thỏa thuận bổ sung này, ký xong chúng ta sẽ ký hợp đồng m/ua b/án ngay lập tức. Mọi người, không vấn đề gì chứ?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đồng Trần

Chương 36
Trúc mã tôi thầm mến say rượu, tôi lén hôn anh, nhưng anh đã tỉnh từ lúc nào không hay, lạnh lùng bóp cổ tôi rồi dùng sức đẩy mạnh về phía sau: "Đủ chưa?" "Cậu nhầm lẫn gì rồi thì phải, tôi không có hứng thú với đàn ông." Sau này, trong một trò chơi, tôi bốc trúng hình phạt phải hôn sâu một người đàn ông khác trong một phút. Ứng Dữ Trần - kẻ từng bảo không có hứng thú với đàn ông - bỗng dưng tức giận kéo tôi lại. "Cậu ấy không muốn." "Chơi có chơi có chịu, để không làm mất hứng của mọi người, chai rượu này tôi sẽ uống thay cậu ấy." Nào ngờ đối phương vẫn không chịu buông tha, giữ chặt chai rượu của anh rồi khiêu khích: "Anh là gì của cậu ta, dựa vào đâu mà đòi uống thay?" Nghe vậy, Ứng Dữ Trần quay đầu lại, giáng xuống môi tôi một nụ hôn thật mạnh: "Bây giờ thì được rồi chứ?" Tôi ngớ người.
0
4 Xoá bỏ Omega Chương 15
5 Tắt đèn Chương 8
7 Nốt tử thi Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm