"Nực cười!" Nữ q/uỷ đột nhiên biến mất khỏi tầm mắt tôi, khi cất lời thì giọng đã ở ngay sau lưng. "Trên đời này người phải ch*t nhiều như vậy, ngươi lo cho xuể sao?" Tôi quay đầu lại, thấy cô ta đã nhẹ nhàng tựa người trên cành cây hòe già nhất. Tôi bước tới, ngẩng đầu nói: "Tôi chỉ không muốn tạo nghiệp đó thôi. Một mạng đền một mạng, chẳng có ý nghĩa gì cả!" Nữ q/uỷ ngoảnh đầu nhìn những bóng m/a đang treo lơ lửng trên cây, cười với tôi: "Ngươi là một người rất thú vị. Không uổng công ngươi sống được đến chừng này tuổi. Thôi được, hiếm khi gặp được người có thể đi đến tận gốc cây của ta, nể tình hôm nay tâm trạng ta tốt, con bé đó, ta sẽ thả cho đi đầu th/ai."
Nữ q/uỷ vung tay, tức thì một bóng đen hư ảo rơi xuống từ giữa những tán cây. Tôi nhìn kỹ, chính là cô gái đứng bên đường quốc lộ nói chuyện với tôi hôm nọ. Cô ta cuộn tròn người như một th/ai nhi, bị giam cầm trong một làn khí đen. Trong chớp mắt, một ngọn lửa lân tinh xanh lét xẹt qua dưới tán cây, một cái khe tự dưng nứt ra trên mặt đất. Cái khe ngày càng rộng, hình thành một dòng sông cuộn trào dòng nước màu xanh lục. Vô số cánh tay xám trắng thò ra khỏi mặt nước hai bên bờ sông, chậm rãi lắc lư qua lại. Làn khí đen bao bọc lấy nữ q/uỷ đang cuộn tròn, lặng lẽ trôi vào dòng sông U Minh này. Vừa chạm vào mặt nước, làn khí đen từ từ hòa tan vào dòng sông, nữ q/uỷ càng trôi càng xa, đứng dậy vẫy tay chào tạm biệt tôi. Mà cái khe nứt kia lại như hiệu ứng kỹ xảo, nhúc nhích rồi khép lại, cho đến khi mặt đất trở về như cũ, trở về với sự tĩnh lặng.
13
Sau khi cảm ơn, tôi bước ra khỏi mảnh đất hoang, trở lại con đường nhỏ ở ngã ba, chậm rãi bước về. Thế nhưng càng nghĩ càng thấy không đúng. Chuyện này, giải quyết dễ dàng như vậy sao? Trước khi đến, tôi đã nghĩ có thể sẽ không thương lượng được. Cho dù thương lượng thuận lợi, cô ta cũng sẽ đưa ra điều kiện gì đó. Những điều kiện cô ta đưa ra, tôi chắc là không hoàn thành nổi, còn phải mặc cả. Tôi đã hình dung trước rất nhiều khả năng, chuẩn bị rất nhiều lời lẽ. Chỉ là chưa từng nghĩ sẽ thuận lợi đến thế. Tôi cố gắng hồi tưởng lại những việc vừa xảy ra. Từ đầu đến cuối, cố gắng bóc tách từng chi tiết. Tại sao cô ta lại nói không uổng công tôi sống đến chừng này tuổi? Khi tôi suy nghĩ kỹ, sự kỳ lạ của câu nói này lập tức hiện rõ. Cô ta lẽ ra là lần đầu tiên gặp tôi. Nhưng câu này nghe rất giống như có liên quan đến trải nghiệm trước đây của tôi. Dường như cô ta biết, tôi sống đến chừng này tuổi là có chút không dễ dàng.
Đột nhiên, tôi lại nghĩ đến một điểm kỳ lạ khác, tim tôi chợt hẫng một nhịp. Dừng bước giây lát, tôi quay người chạy ngược trở lại. Có vấn đề. Nhất định có vấn đề. Vừa rồi khi bao nhiêu bóng m/a đồng loạt nhìn tôi, chỉ có một bóng hình luôn quay lưng lại. Tại sao anh ta quay lưng với tôi? Tại sao không muốn nhìn tôi? Lúc còn sống anh ta là người đi/ếc sao? Hay là người m/ù? Chẳng lẽ không hề tò mò về chuyện trước mắt sao? Nhưng nghe nói sau khi người ta ch*t, h/ồn phách rời khỏi cơ thể, bệ/nh tật hay t/àn t/ật của thân x/á/c sẽ không còn hànhz hạz linh h/ồn nữa. Vậy tại sao...
Tôi chạy về dưới gốc cây, thở hổ/n h/ển, ngẩng đầu nhìn lên. Tất cả bóng m/a đều chậm rãi xoay người nhìn về phía tôi. Chỉ có anh ta! Chỉ có anh ta! "Sao ngươi lại quay lại?" Nữ q/uỷ vẫn thong dong tựa trên cành cây, thích thú hỏi tôi. Tôi không màng trả lời cô ta, chạy vòng quanh thân cây to lớn. Nhưng bóng m/a đó vẫn giữ nguyên trạng thái quay lưng lại với tôi. Tôi ngửa cổ hét lên: "Anh xoay người lại cho tôi xem đi. Tại sao anh phải trốn? Tại sao lại phải trốn chứ?" Anh ta không trả lời. Nữ q/uỷ xem kịch đã đời, giơ tay lên nói với cái bóng đó: "Đừng xoay nữa, nó phát hiện ra ngươi rồi."
Cái bóng đó liền giống như cô gái lúc nãy, vèo một cái rơi xuống từ tán cây. Nhưng không bị làn sương đen giam cầm, mà ngã thẳng xuống đất. Khi nhìn thấy cái bóng đó ngẩng đầu lên, tôi sững sờ. Trong giọng điệu không thể tin nổi mang theo sự r/un r/ẩy không cách nào kiềm chế: "Cậu! Thật sự là cậu sao?"
14
Tại sao bao nhiêu năm trôi qua rồi, cậu vẫn bị giam ở đây? Chẳng phải cậu nói với tôi là cậu sắp được đi đầu th/ai rồi sao? Cậu đang lừa tôi! Chẳng lẽ vì cậu không muốn tìm người thế mạng nên mới bị giữ lại đây? Tôi đổ hết những nghi vấn trong lòng lên đầu cậu. Cậu không trả lời câu nào, chỉ không ngừng xua đuổi tôi: "Thiên Tục, cháu mau về nhà đi, mau về đi. Nghe lời cậu, từ nay về sau đừng bao giờ đến đây nữa. Mau về đi!" Cậu h/ận không thể đ/á tôi hai cái, nhưng cậu đã ở trạng thái b/án trong suốt, căn bản không thể chạm vào tôi. Tôi lo lắng ngẩng đầu c/ầu x/in nữ q/uỷ: "Đại nhân q/uỷ mị, tại sao cậu tôi lại ở đây? Có thể mở sông U Minh một lần nữa, thả cậu tôi đi không?"
Nữ q/uỷ nhếch mép: "Hắn không được." "Tại sao?" "Hắn đã ký q/uỷ khế với ta, đời đời kiếp kiếp đều là q/uỷ nô của ta, cho đến khi..." Bốn chữ cuối cùng như tiếng sét đ/á/nh ngang tai tôi: "H/ồn phi phách tán!"
Tôi không thể tin nổi nhìn cậu: "Tại sao phải ký q/uỷ khế?" Cậu nhíu ch/ặt mày, rũ mắt không dám nhìn tôi. Tôi lại hỏi: "Tại sao phải ký q/uỷ khế chứ, cậu?" Cậu thở dài: "Mấy năm trước, cậu không yên tâm về mợ và mọi người, nên nghĩ cứ ở lại đây mãi. Cho nên..." Tôi khàn giọng: "Cho nên cậu vĩnh viễn từ bỏ cơ hội đầu th/ai chuyển kiếp sao?" Cậu không nói gì, nhưng kết quả đã quá rõ ràng. Tôi quay sang nói với nữ q/uỷ: "C/ầu x/in cô thả cậu tôi ra. Cô đưa ra điều kiện gì tôi cũng đồng ý hết."
Nữ q/uỷ cười lạnh: "Điều kiện gì cũng đồng ý? Bảo ngươi đi gi*t người cũng được sao?" Tôi không hề do dự: "Cô gi*t tôi được không? Cô gi*t tôi đi, thả cậu tôi ra." Cậu ở bên cạnh gi/ận dữ quát tôi: "Thiên Tục, cháu đừng nói bậy, mau cút về nhà đi." Tôi cũng gằn giọng hét lên: "Cháu ch*t rồi vẫn có thể đầu th/ai, cũng không phải chuyện gì to t/át. Còn hơn là cậu vĩnh viễn không được siêu sinh!" Cảm xúc tôi kích động đến mức môi cũng r/un r/ẩy. Cậu không nói gì thêm. Nữ q/uỷ lại giải đáp giúp tôi: "Gi*t ngươi cũng vô dụng. Q/uỷ khế một khi đã ký thì không thể thay đổi, bắt buộc phải tuân thủ. H/ồn phách đã ký q/uỷ khế thì trong sổ sinh tử đã bị xóa tên rồi."