Vì các anh cũng đã điều tra lý lịch của tôi, hẳn phải biết tôi mắc chứng rối lo/ạn t/âm th/ần. Đây đã là giới hạn của tôi rồi. Tôi không thể trình bày thêm được nữa."
Tôi cảm thấy mệt mỏi vô cùng. Ngồi trên ghế, tôi nhắm mắt lại. Những chuyện cũ cứ hiện ra từng màn, như thể tuổi lên bảy là một vòng lặp không bao giờ thoát ra được.
22
Đội trọng án lại tập trung thảo luận về vụ án. Thực ra toàn bộ quá trình cơ bản đã rõ ràng. Điều duy nhất chưa hiểu là tại sao Lâm Tử Châu lại đ/âm vào trụ chịu lực.
Đội trưởng Lý đứng dậy nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Đợi thêm vài tiếng nữa. Chúng ta sẽ đến hiện trường vào đúng thời điểm xảy ra vụ án."
Ba giờ ba mươi phút sáng, đường hầm dưới biển. Công trình tạm dừng. Dây phong tỏa hiện trường vẫn chưa được gỡ bỏ. Ba người Đội trưởng Lý xuống xe, bước qua dây phong tỏa, nhìn về phía trụ chịu lực.
"Khăn quàng đỏ!"
Ngô Minh thốt lên.
Dưới ánh đèn chiếu sáng mờ ảo lạnh lẽo, cái bóng của trụ chịu lực dưới vòm đường hầm trông như một sinh vật khổng lồ ẩn hiện. Một dải phản quang chống va chạm màu đỏ dài hơn hai mét được sơn trên đó hiện lên vô cùng rõ nét.
Bạch Mặc chân thành cảm thán: "Thảo nào trong đoạn ghi âm, cô ấy cứ nhấn mạnh mãi về khăn quàng đỏ, xúc tu đỏ, lưỡi đỏ. Hóa ra là để khiến người nghe trong tiềm thức coi quái vật và dải màu đỏ này là một."
Đội trưởng Lý trầm giọng: "Nếu Lâm Tử Châu không làm chuyện x/ấu, chưa chắc anh ta đã đến đây. Muốn định tội Kiều Tịch Tịch quả thực quá khó."
Bạch Mặc tiếp lời: "Huống chi cô ấy còn mắc chứng rối lo/ạn t/âm th/ần, chưa bao giờ thực sự khỏi hẳn."
23
Vụ án điều tra một thời gian nhưng cuối cùng không truy c/ứu trách nhiệm pháp lý của tôi. Khi tôi bước ra khỏi sở cảnh sát, Đội trưởng Lý và mọi người tiễn tôi. Ông khuyên tôi hãy buông bỏ quá khứ, sống thật tốt.
Bạch Mặc nhất quyết đòi thêm phương thức liên lạc của tôi.
"Cô Kiều, hy vọng có cơ hội được thỉnh giáo cô."
Chỉ có Ngô Minh là vẫn gãi đầu, vẻ mặt khó hiểu.
"Chị Kiều, sao chị có thể bịa ra con quái vật Giao Q/uỷ đ/áng s/ợ như vậy chứ?"
Tôi mỉm cười nhạt.
"Sao cậu biết là tôi bịa ra?"
Tôi nhớ lại lúc đó, bố mẹ muốn đưa tôi đi. Nhà họ Lâm sợ tôi làm hỏng danh tiếng của Lâm Tử Châu nên ra sức ngăn cản. Khi lên tàu, tưởng rằng đã an toàn. Bố mẹ vì muốn dỗ tôi vui nên đưa tôi đi cho hải âu ăn. Thực ra, tôi đã muốn trèo qua lan can nhảy xuống biển, nhưng lại phát hiện những kẻ đó đã đuổi theo lên tàu.
Tôi nhớ lại, để trốn tránh những kẻ đó, bố mẹ đã phải nhọc lòng bảo vệ tôi thế nào. Họ sợ tôi sợ hãi nên nói là chơi trốn tìm với tôi, rồi giấu tôi vào trong đường ống thông gió. Họ giao hẹn với tôi ba điều: không khóc, không làm ầm ĩ, không được cử động. Họ bảo nếu tôi làm được, sẽ m/ua cho tôi cây kẹo mút tôi thích nhất.
Thứ đ/áng s/ợ nhất trên thế gian này, chưa bao giờ là quái vật.
Lời nói dối là khúc dạo đầu của sự thật.
Mà sự thật, chẳng qua chỉ là lời nói dối tiếp theo mà thôi.