Tiễn Tiểu Xuân đi xong, tôi nhìn Bạch Vô Thường với vẻ đầy oán niệm.
Bạch Vô Thường liếc tôi một cái: "Chuyện báo mộng này, cũng là do hôm nay ta rảnh rỗi, truyền cho cô chút pháp lực mới làm được đấy."
"Ta với lão Hắc bình thường bận tối mắt tối mũi, nếu q/uỷ nào cũng được chăm sóc đặc biệt thế này, người chờ đầu th/ai chắc phải xếp hàng từ âm gian ra tận dương gian mất."
"Nhưng mà," ông ta đột nhiên ghé sát vào tai tôi, "Cô bây giờ chỉ là nhân viên thời vụ, nếu được địa phủ chính thức ghi danh làm q/uỷ lại, chuyện này cô chỉ cần phất tay là làm được, những việc khó hơn thế cũng chẳng nhằm nhò gì."
"Sao nào, cân nhắc chút không?"
Tôi đang mải suy nghĩ xem lời đề nghị của ông ta có hời không, thì đột nhiên cảm thấy một luồng sát khí lạnh lẽo.
Từ lúc làm q/uỷ đến giờ, tôi chưa từng có trải nghiệm này.
R/un r/ẩy ngẩng đầu lên, tôi phát hiện trước mặt mình là Hắc Vô Thường với khuôn mặt đen hơn bình thường gấp 10 lần.
Ông đứng sau lưng Bạch Vô Thường, giọng điệu rất bình thản: "Cái gọi là rời đi một lát của ngươi, ý là để ta tự mình trực ban cả ngày sao?"
Bạch Vô Thường run b/ắn người, cười gượng hai tiếng: "Ây da, đây chẳng phải là đang giúp Tiểu Đào sao."
Nhìn phản ứng này, chắc là đã quên sạch việc của Hắc Vô Thường rồi.
Tôi cố hết sức kiềm chế ý định đổ thêm dầu vào lửa, lui vào trong tiệm rồi đóng cửa lại.
Sau đó cùng Mạnh Bà áp mặt vào bậu cửa sổ, âm thầm quan sát tình hình chiến sự.
Bạch Vô Thường vẫn đang tìm cách chữa ch/áy: "Tiểu Đào không có pháp lực, đúng không nào. Hơn nữa hôm nay tuyệt đối không lỗ! Hôm nay nếm được món mới lạ gọi là hamburger, ngon lắm, Tiểu Đào đã hứa sau này sẽ làm cho chúng ta rồi."
Hắc Vô Thường tóm tắt từ khóa chính x/á/c: "Vậy ra ngươi trốn trực ban cả ngày là để đi ăn mảnh."
Bạch Vô Thường: "Không thể nói thế được, ta thật sự đi làm việc chính sự mà, không tin ngươi hỏi Tiểu Đào... Á!!"
Tôi và Mạnh Bà ngầm hiểu ý nhau, phớt lờ tiếng kêu thảm thiết "Tiểu Đào cô nói gì đi chứ" từ ngoài cửa sổ vọng vào, lặng lẽ đóng luôn cửa sổ lại.
Bữa tối hôm đó ăn món gì tôi không nhớ rõ nữa.
Tôi chỉ nhớ Bạch Vô Thường suýt chút nữa bị Hắc Vô Thường đang đầy sát khí đ/ấm thành miếng th!t hamburger.
11
Danh tiếng của "Đại khách sạn Nại Hà" khá tốt.
Tuy không có khách quay lại, nhưng đa số khách hàng đều bày tỏ sự hài lòng đối với món ăn.
Tất nhiên, đã là nhà hàng thì luôn có những vị khách khó chiều.
Ví dụ như vị khách tôi gặp hôm nay.
Trang phục của vị khách này rất chỉn chu, đối với đồ ăn cũng vô cùng kỹ tính.
Vừa mở miệng đã là một tràng từ ngữ chuyên môn như "cấp đông nitơ lỏng", "nấu chậm chân không"... Những nguyên liệu chỉ đích danh cũng đều là món quen thuộc của giới ẩm thực cao cấp.
Tôi từng học qua cả bếp Á lẫn bếp Âu, nhưng kiểu "giải cấu trúc hương vị" mà giới ẩm thực cao cấp theo đuổi thực sự là vùng m/ù kiến thức của tôi.
Trên lý thuyết thì hiểu chút ít, nhưng thực hành thì tuyệt đối không qua mặt được người trong nghề.
Tôi xoa xoa tay, khó xử lên tiếng: "Cách làm ông yêu cầu ở đây tôi không có thiết bị, nhất thời không làm được. Hay là ông cân nhắc mấy món ng/uội, món nóng hoặc điểm tâm kiểu Trung nhé?"
Khách nhíu mày, miễn cưỡng báo ra bốn món chính và hai loại điểm tâm.
Tuy đều là những món đòi hỏi quy trình phức tạp hoặc yêu cầu cực cao về lửa, nhưng dù sao cũng đã quay lại lĩnh vực tôi tương đối sở trường.
Tôi lao đầu vào bếp bận rộn, bận đến mức Mạnh Bà thấy thùng canh cạn đáy, cũng đóng quầy chạy vào bếp phụ giúp làm chân sai vặt.
"Thằng cha ch*t ti/ệt, ăn sang thật đấy."
Mạnh Bà nhìn mấy món đã bày ra đĩa, nói nhỏ: "Mau đuổi hắn đi, tối nay chẳng phải đã hẹn làm sườn xào chua ngọt sao, lão Hắc lão Bạch mong đến mức sắp lòi cả lửa q/uỷ ra rồi."
Tôi lau mồ hôi trên trán, cùng Mạnh Bà bưng hết món ăn lên bàn khách.
Khách cầm đũa lên, mỗi đĩa gắp một chút cho vào miệng nhai kỹ, đôi mày nhíu ch/ặt đến mức có thể kẹp ch*t con ruồi.
"Món xào quá nhiều dầu, món hầm quá dai, tráng miệng quá ngấy."
Ông ta đ/ập đũa xuống bàn, phát ra tiếng "bộp" vang dội.
"Tầng hương vị không đủ phong phú, tỷ lệ vị ngọt cũng không điều hòa nổi, trình độ này mà dám làm bếp trưởng sao?"
Sắc mặt Mạnh Bà thay đổi, xắn tay áo định quay về nấu thêm bát canh.
Tôi cản Mạnh Bà lại, nở nụ cười xã giao: "Hay là để tôi làm vài món tủ cho ông nếm thử nhé?"
Ánh mắt khách chuyển sang tôi, quét một vòng từ trên xuống dưới, khẽ gật cằm coi như đồng ý.
Lần này tôi làm những món tủ đã thuộc lòng, thao tác nhanh hơn bình thường rất nhiều, nhưng dù vậy vẫn bận đến tận lúc Hắc Bạch Vô Thường tan làm.
Sau khi bưng món ăn lên bàn lần thứ hai, Hắc Bạch Vô Thường đang đói bụng đến mức cổ sắp vươn dài vào đĩa.
Không ngờ khách lại chỉ nếm một miếng rồi đặt đũa xuống.
"Người trẻ tuổi đúng là không được, món sáng tạo thì chẳng biết gì, đến món gia đình cũ rích cũng làm khó nuốt. Trình độ này mà dám mở nhà hàng thì đúng là buồn cười..."
Lời chưa dứt, một luồng khí lạnh lẽo thấu xươ/ng truyền đến từ phía sau ông ta.
Khách rùng mình một cái, quay đầu nhìn lại.
Hắc Vô Thường mặt không cảm xúc, sợi xích trong tay rung lên lạch cạch.
Bạch Vô Thường vẫn giữ vẻ mặt tươi cười, nhưng đôi mắt nheo lại tỏa ra hai luồng ánh sáng lạnh lẽo như lưỡi d/ao.
Khách rụt cổ lại, nhưng miệng vẫn không chịu thua: "Sao nào, không nghe được lời thật lòng nên thẹn quá hóa gi/ận à? Muốn lấy quyền đ/è người sao?"
Lòng tôi chùng xuống.
Hắc Bạch Vô Thường và Mạnh Bà có thể không nhìn ra, nhưng tôi biết vị khách này không phải cố tình gây sự.
Mà là thật sự không ưng món ăn của tôi.
Khi tôi mở nhà hàng ở dương gian, cũng từng có những kẻ mượn cớ món ăn để gây sự, nhưng bọn họ luôn không kiềm chế được mà ăn thêm vài miếng rồi mới làm lo/ạn.
Còn ông ta, món nào cũng chỉ "nếm thử là dừng".
Những vị khách như thế này, trải nghiệm về ẩm thực quá dày dặn, đã không còn cách nào đ/á/nh thức vị giác bằng những món thông thường.
Sau một hồi suy nghĩ, tôi mượn lời nói chuyện riêng với Hắc Vô Thường.
"Hắc... anh," nhớ lại lần trước gọi "anh Hắc" mà mặt Hắc Vô Thường đen như đáy nồi, tôi cố nuốt chữ đầu tiên vào trong: "Anh cho tôi mượn chút pháp lực để dò xét ký ức của vị khách này được không, chắc là làm được chứ ạ?"
Hắc Vô Thường ánh mắt thờ ơ, không lên tiếng.
Thấy ông không lay chuyển, tôi vội vàng thêm trọng lượng.
"Anh có muốn nếm thử món hamburger mà anh Bạch lần trước nhắc đến không? Biết anh là người bận rộn không có thời gian dạo chơi dương gian, tôi vừa mới pha chế được loại sốt salad có hương vị giống hệt, thành phẩm đầu tiên sẽ dành cho anh, thế nào ạ?"