Sau khi tốt nghiệp, làm việc được nửa năm thấy chẳng có ý nghĩa gì, mẹ tôi liền đi thi cao học. Lúc đó, bố tôi 18 tuổi gặp mẹ tôi đang học cao học, liền yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Chàng trai kỹ thuật sau khi biết yêu thì như con bướm hoa, suốt ngày cứ lượn lờ bên cạnh mẹ tôi.
Điều này làm cho một người vốn thầm thương tr/ộm nhớ bố tôi cảm thấy mất cân bằng tâm lý. Nhân lúc bố tôi vẫn còn đang đơn phương, cô ta công khai theo đuổi, mạnh dạn bày tỏ tình yêu. Ở thời đại đó, cô ta chẳng biết x/ấu hổ là gì, làm ầm ĩ khiến ai cũng biết.
Đáng tiếc, vô ích.
Bố tôi thấy cô gái kia cũng khá ưu tú, không muốn cô ấy vì tình yêu mà đ/á/nh mất bản thân, nên đã khuyên nhủ vài câu tử tế. Vốn dĩ cô gái kia có lẽ đã nghe lọt tai rồi, kết quả là bố tôi vừa khuyên, vừa như một kẻ lụy tình vỗ cánh bay lượn quanh mẹ tôi. Tức quá, cô gái kia bỏ thẳng ra nước ngoài.
Khi còn nhỏ, tôi thích nhất là nghe dì Lục Tương, cũng chính là bạn thân của mẹ, kể về chuyện của họ ngày xưa. Tôi cứ ngỡ mẹ tôi có thể gả cho bố là vì sự kiên trì, chung thủy, cộng thêm gương mặt điển trai và khả năng ki/ếm tiền của bố.
Sau này khi tôi vô tình nhắc đến với mẹ, mẹ đã nói thế này:
"Bị bố con làm cảm động? Thật sự là không có. Lúc đó mẹ chỉ nghĩ là sẽ không kết hôn cả đời."
"Nhưng sau này lớn tuổi, người nhà giục kết hôn dữ quá. Bố con trông cũng đẹp trai, nhìn thôi đã thấy vui mắt, nên thôi thì thử xem sao."
"Anh ấy cũng rất ngoan, dễ điều khiển, không quản được mẹ, nhìn lại thật thà, dùng để đối phó với người nhà là thích hợp nhất."
"Sau này mỗi lần nhìn vẻ ngây thơ của bố con, mẹ lại thấy không đành lòng, nghĩ là không nên làm lỡ dở anh ấy nữa."
"Đáng tiếc thay, cứ hễ mẹ nhắc đến chia tay là anh ấy lại rơi nước mắt, khóc lóc bảo rằng cả đời không kết hôn cũng được, chỉ cần không chia tay là được."
Nghe xong, miệng tôi há hốc đến mức nhét vừa cả quả trứng ngỗng. Tư tưởng của mẹ tôi quả thật là quá tân tiến...
Sau đó mẹ còn nói một câu gây sốc hơn nữa. Mãi đến khi tôi và anh trai đến tuổi đi học tiểu học, mẹ mới miễn cưỡng đi đăng ký kết hôn với bố!!
Đó là do bố ngày nào cũng đưa đón con đi học, một ngày nọ trở về mang theo hai đứa trẻ khóc lóc trước mặt mẹ, nói rằng người ta cứ tưởng hai đứa là con nhà đơn thân, có người thương hại, lại có người bàn tán, khiến anh em tôi ngày nào cũng chịu ấm ức bên ngoài. Tôi khóc đến mức nước mắt nước mũi giàn giụa, cổ họng khản đặc, mẹ mới chịu cùng bố đi đăng ký kết hôn.
Trời đất ơi, có chuyện này thật sao?
Mẹ tôi tâm trạng khá tốt, vỗ vỗ lên khuôn mặt nhỏ nhắn của tôi:
"Lúc mang th/ai chỉ nghĩ là 'mượn giống', bố con cái đầu óc nhỏ bé cũng khá thông minh, phục vụ mẹ rất thoải mái."
"Mấy con chó con mèo của mẹ cũng được chăm sóc rất tốt, anh ấy trông trẻ cũng chuyên nghiệp, chậc, đúng là tốn công tốn sức."
5
Mỗi lần nghe mẹ kể chuyện của mẹ và bố, tôi đều cảm thấy bố đúng là một kẻ lụy tình đáng thương...
Tôi phải khuyên mẹ, để bà quan tâm đến bố hơn, dành nhiều tình thương hơn.
Trước đây có một lần, tôi tìm cơ hội tâm sự với mẹ.
"Mẹ ơi, mẹ cứ không quan tâm đến bố như vậy, bố trong lòng chắc chắn sẽ buồn lắm, dù sao bố cũng yêu mẹ nhiều như thế."
"Mẹ cũng nên thể hiện sự quan tâm đến bố nhiều hơn."
Mẹ tôi đang bôi tinh dầu lên mái tóc đen nhánh mượt mà của mình. Người ta dùng để bôi mặt, tiếc đến mức mỗi lần chỉ dám dùng hai giọt, còn bà thì đổ thẳng lên tóc.
Quan trọng là, đây chỉ là thao tác trước khi gội đầu. Dùng tinh dầu dưỡng tóc trước, giống như đắp mặt nạ bùn lên mặt vậy, sau đó gội sạch, như thế sau khi gội xong tóc sẽ vô cùng mềm mượt, không bị khô xơ.
Mẹ dùng những ngón tay thơm tho nâng cằm tôi lên ngắm nghía, cuối cùng chống cằm nhìn tôi với vẻ mặt ngây thơ:
"Người ta vẫn nói con gái giống bố, thật đáng thương, mẹ phải c/ứu cái đầu óc lụy tình của con thế nào đây?"
"Trên đời này đàn ông nào mà chẳng thích người trẻ đẹp, dáng ngon? Chỉ là có những người đàn ông có đạo đức, biết rằng sau khi lập gia đình thì không nên làm ra chuyện quá quắt."
"Thương xót đàn ông là sẽ xui xẻo cả đời đấy, con gái ạ, phải tự cung tự cấp, đ/ộc lập kinh tế, đàn ông chỉ cần làm công cụ là được rồi."
Nghe xong những lời này tôi còn thấy hơi gi/ận, nghĩ thầm mẹ không đi làm, rõ ràng là dựa vào bố nuôi, lấy đâu ra đ/ộc lập kinh tế.
Cho đến tận bây giờ...
Tôi tìm hiểu khắp nơi xem rốt cuộc mẹ lấy tiền ở đâu mà tiêu xài thoải mái đến thế. Không phải tiền của bố, cũng chẳng phải tiền của mấy gã đàn ông lăng nhăng nào đó.
Mẹ tôi, bản thân bà là một người cực kỳ lợi hại. Thật sự rất lợi hại, còn lợi hại hơn cả mức lương 2 triệu một năm của bố tôi.
Khi mẹ tôi 8, 9 tuổi, dưới sự ảnh hưởng của ông ngoại, mẹ đã viết thơ, viết truyện cổ tích, viết những thứ kỳ quặc trong đầu. Đơn giản nhất chính là bài thu hoạch đọc sách, đọc xong một cuốn sách mẹ có thể viết vô số cảm nhận. Còn ông ngoại tôi thì phụ trách sắp xếp bản thảo để gửi cho các tạp chí, báo chí.
Từ 8, 9 tuổi cho đến đại học, học phí và tiền tiêu vặt của mẹ đều là tự mình ki/ếm được! Trong thời gian đại học, giá nhuận bút tạp chí trả cho mẹ đã là con số bốn chữ số cho mỗi ngàn chữ rồi!
Đó là con số bốn chữ số của hơn 20 năm trước đấy!
Đến tận bây giờ, một cuốn tiểu thuyết trung thiên dài 70-80 ngàn chữ của mẹ, tiền nhuận bút nhận về sáu chữ số là chuyện dễ như trở bàn tay.
Hơn nữa còn thuộc dạng 'có giá mà không có hàng', toàn là tổng biên tập đến đặt bài, mẹ thấy ai vừa mắt mới viết.
Thế nên tôi cứ tưởng mẹ gõ phím trên máy tính là đang viết mấy bài thu hoạch đọc sách nhàm chán, thực tế người ta đang viết bản thảo để ki/ếm tiền...
Nhưng mẹ tôi lười quá, tiểu thuyết dài kỳ bao năm nay chỉ viết đúng ba cuốn. Tôi tra trên mạng, mỗi cuốn b/án ít nhất cũng hàng chục triệu bản, trong đó có một cuốn, chính là bộ phim truyền hình điệp chiến mà tôi theo dõi mỗi ngày hồi tiểu học được quay dựa trên tác phẩm đó...
Hỏi trong thẻ mẹ bây giờ có bao nhiêu tiền.
Bắt đầu từ hàng chục triệu, hơn nữa bây giờ mẹ không viết nhiều nữa, thỉnh thoảng vẫn có tiền bản quyền đổ về...
Mẹ giấu kỹ quá! Giấu người khác thì được, tôi là con gái cưng của mẹ mà!
Tôi tức gi/ận hầm hầm, ông anh trai đáng gh/ét hỏi tôi làm sao vậy, tôi quay sang càu nhàu với anh ta.
Anh trai tôi lộ ra tám chiếc răng trắng sáng cười nói: "Mẹ chúng ta làm gì có giấu, dù có giấu thì trong phòng sách có một cái giá sách riêng chuyên để mấy cuốn sách mẫu mà nhà xuất bản gửi tặng mẹ bao năm nay, kẻ ngốc cũng biết rồi chứ."