Thậm chí chỉ cần nghĩ đến chuyện đi đón cậu ấy tan làm để đi ăn tối, tôi đã không nhịn được mà bắt đầu mong chờ. Tôi gi/ật mình trước những suy nghĩ tự nhiên trào dâng trong lòng mình. Anh cả thấy tôi im lặng hồi lâu, bất lực lắc đầu. Đúng lúc này, từ chiếc điện thoại anh đang cầm bên cạnh bỗng vang lên giọng nói của anh hai: "Anh cả! Như thế này mà còn chưa rõ ràng sao? Lúc trước khi ở bên Trì Dịch Minh, đến cả khi chúng ta nhắc tới thôi, nó cũng chẳng buồn nghe. Em đã bảo anh đừng quản nó rồi, nó chỉ thích kiểu con trai lầm lì ít nói như cún con giống Trì Dật thôi, anh không biết sao?" Tôi: "..." Tôi đỏ mặt hét lên: "Anh hai!" Anh hai cười cợt nhả rồi cúp máy. Anh cả đứng dậy vỗ vai tôi, cũng cười rồi rời đi.
14
Hai người anh phiền phức đều đi cả rồi. Tôi thu dọn một chút, cũng là lúc đến giờ hẹn ăn tối với Trì Dật. Tôi đi đi lại lại trong phòng khách không biết bao nhiêu vòng. Chuông cửa cuối cùng cũng vang lên. Tôi mở cửa, Trì Dật đang đứng ngoài, trên tay còn xách theo một chiếc túi giấy. Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, hàng mi cậu khẽ rung động, dường như lần nào gặp tôi cậu cũng đều hồi hộp lại từ đầu. "Em... chuẩn bị xong rồi sao?" "Vâng." Tôi nheo mắt cười, ngó đầu nhìn vào trong túi giấy: "Đây là gì vậy?" "Bánh tart trứng m/ua trên đường." Cậu đưa túi giấy về phía trước: "Cái tiệm mà lần trước em bảo muốn ăn ấy." Lòng tôi mềm nhũn, nhận lấy túi giấy. Ngước mắt lên, ánh nhìn của tôi vô tình rơi vào đôi môi của Trì Dật. Môi cậu mỏng, lúc này đang khẽ mím lại. Màu môi hồng hào, trông như vừa thoa son dưỡng, được ánh đèn hành lang chiếu vào nhìn vừa mọng vừa đẹp. Thoạt nhìn, nó giống như quả cherry dính sương sớm, khiến người ta muốn cắn một miếng. Nghĩ là làm. Tôi hít một hơi thật sâu, trước khi cậu kịp phản ứng, tôi nhón chân lên, nhanh như chớp mổ một cái lên môi cậu. Trì Dật cứng đờ người. Tôi lùi lại một chút: "Đi ăn cơm..." Lời còn chưa dứt, Trì Dật bỗng vươn tay nắm lấy cổ tay tôi. Tôi ngẩn người, chưa kịp phản ứng đã bị cậu kéo lùi lại vào trong nhà hai bước. Cửa phía sau đóng sầm lại. Lưng tôi khẽ va vào bức tường ở huyền quan. Cả người bị cậu vây gọn trong vòng tay. Trì Dật rủ mắt nhìn tôi, hàng mi rủ xuống thấp che khuất những cảm xúc đang cuộn trào trong đáy mắt. "Trì Dật, cậu làm gì..." Chữ cuối cùng biến mất trong nụ hôn ập đến. Cách cậu hôn tôi hoàn toàn không giống với tính cách thường ngày của cậu. Vừa dữ dội vừa bá đạo. Một tay cậu giữ ch/ặt gáy tôi, đầu ngón tay luồn vào mái tóc, không cho tôi cơ hội né tránh. Tay còn lại chống lên bức tường cạnh tai tôi, những ngón tay rõ khớp xươ/ng khẽ co lại, trắng bệch. Tôi bị cậu ép sát vào tường, không còn đường lui, chỉ đành ngửa đầu đón nhận nụ hôn này. Đôi môi cậu còn nóng hơn lúc nãy, khi nghiền ép lên cánh môi tôi, cậu khẽ r/un r/ẩy. Ánh đèn huyền quan kéo dài bóng của hai người, chồng lên nhau trên tường, không phân biệt được đâu là ai. Cậu hôn rất lâu, lâu đến mức chân tôi hơi nhũn ra, chỉ có thể dựa vào sự nâng đỡ của cậu. Tôi khẽ nức nở: "Trì Dật, em đói rồi, ăn... ăn cơm thôi..." Trì Dật ghé sát lại: "Được, ăn..." (Hết)