Tôi không nói một lời, miệng Bùi Cảnh Hoằng cứ như bật chế độ tua nhanh, lải nhải mãi không thôi. Tôi không thèm để ý đến anh ta, đi thẳng vào phòng ngủ, lôi vali ra thu dọn đồ đạc cá nhân và giấy tờ tùy thân. Nhưng Bùi Cảnh Hoằng lại nắm ch/ặt lấy cánh tay tôi.

"Nhậm Bình! Cô đúng là được nước làm tới rồi phải không? Đều là người một nhà, Tiểu Uyên có nghịch ngợm một chút, nhưng bảo cô dọn dẹp nhà cửa của mình thì đã sao? Cô định học theo mấy hạng đàn bà lăng nhăng bỏ nhà đi đấy à?"

Tôi thiếu kiên nhẫn gạt tay anh ta ra. Tôi không muốn nói với anh ta một lời nào, nhìn thấy mặt anh ta thôi tôi đã thấy buồn nôn. Ngược lại, Bùi Cảnh Hoằng thấy tôi im lặng lại tưởng tôi chịu thua, nên tiếp tục nói:

"Nếu cô cảm thấy mỗi tháng tôi đưa tiền ít thì cứ nói thẳng với tôi. Chủ yếu là gia đình em dâu bây giờ quả thực không dễ dàng gì..."

Tôi chẳng định nghe anh ta nói gì nữa. Thực ra việc thu dọn đồ đạc khá đơn giản, những thứ dư thừa trong căn nhà này tôi cũng chẳng cần, cứ tống hết quần áo, trang sức cùng giấy tờ vào vali là xong. Nhưng khi thu dọn trang sức, tôi phát hiện sợi dây chuyền vàng và chiếc vòng tay của mình đã không cánh mà bay. Loáng thoáng nhớ lại, lúc mới bước vào, hình như tôi thấy vợ Bùi Cảnh Hiên đang đeo một chiếc vòng vàng trên tay.

Tôi kéo vali đi thẳng ra phòng khách, lao đến trước mặt vợ Bùi Cảnh Hiên:

"Trả lại chiếc vòng cô đang đeo trên tay cho tôi."

Trên mặt cô ta lập tức lộ vẻ mất tự nhiên: "Đây là anh cả cho em, em nghĩ chị bình thường cũng không đeo, Tiểu Uyên sắp vào tiểu học rồi, em cũng không thể để mất mặt trước các phụ huynh khác được đúng không? Đó là trường tiểu học số 1, một trong những trường tốt nhất thành phố, phụ huynh ở đó ai chẳng là người tinh đời."

Bùi Cảnh Hoằng lúc này không giữ được bình tĩnh, gân xanh trên trán nổi lên rõ rệt: "Chỉ là một cái vòng tay thôi mà? Bình thường cũng chẳng thấy cô đeo. Bây giờ lại tính toán chi li, hôm qua ở bệ/nh viện cũng tính toán như vậy. Em dâu làm thế cũng vì Tiểu Uyên, cô không thể rộng lượng một chút sao?"

Tôi gi/ận quá hóa cười: "Được, đã là đồ Bùi Cảnh Hoằng cho thì chúng ta thanh toán sòng phẳng. Sofa trị giá 6 ngàn, thảm 2 ngàn, đống mỹ phẩm của tôi cộng lại khoảng 10 ngàn, quần áo thì mấy kiểu dáng từ mấy năm trước tôi không tính, cộng thêm chiếc vòng và dây chuyền này theo giá vàng hiện tại, tính anh 30 ngàn. Bùi Cảnh Hoằng, làm tròn thành 50 ngàn. Sofa và thảm đều là tôi tự m/ua trước khi cưới, mỹ phẩm phần lớn là mẹ tôi m/ua cho, ngay cả chiếc vòng và dây chuyền đó cũng là mẹ tôi m/ua, tất cả đều là tài sản trước hôn nhân. Lúc ly hôn nhớ thanh toán đầy đủ."

"Bùi Cảnh Hoằng, tôi muốn ly hôn với anh, đây là thông báo."

Nói xong, tôi lấy trong túi ra một bản thỏa thuận ly hôn ném vào mặt anh ta.

05

Bùi Cảnh Hoằng có lẽ không ngờ tôi lại đề nghị ly hôn. Trên mặt anh ta thoáng qua vẻ kinh ngạc, nhưng ngay sau đó là sự gi/ận dữ. Sau khi nhặt tờ thỏa thuận dưới đất lên, gân xanh trên trán anh ta nổi lên cuồn cuộn:

"Nhậm Bình, tôi thấy tôi thường ngày quá nuông chiều cô rồi. Bây giờ còn dám đề nghị ly hôn với tôi. Tôi nói cho cô biết! Tôi không đồng ý!"

Bùi Cảnh Hoằng nói xong liền x/é nát tờ thỏa thuận ly hôn. Tất nhiên, tôi đã sớm dự liệu được kết quả này. Tôi bình tĩnh nhìn anh ta:

"Đây là lần đầu tiên tôi đề nghị ly hôn, anh cảm thấy tức gi/ận là chuyện bình thường."

Nói xong, tôi dừng lại vài giây, nhìn thẳng vào Bùi Cảnh Hoằng, từng chữ một chậm rãi nói:

"Tôi nghiêm túc đấy, sau này có chuyện gì, xin hãy liên lạc với luật sư của tôi."

Bùi Cảnh Hoằng đứng tại chỗ nhìn tôi, sắc mặt đỏ bừng vì gi/ận dữ. Thực ra trước khi kết hôn, Bùi Cảnh Hoằng đối xử với tôi cũng rất tốt. Việc gì cũng chiều theo tôi, việc gì cũng đặt tôi lên hàng đầu. Vậy mà từ khi nào đã thay đổi rồi nhỉ? Có lẽ là vì sau khi cưới mãi không có con chăng?

Hôn nhân là nấm mồ của tình yêu, câu nói này quả không sai, sau khi cưới có quá nhiều yếu tố không thể kiểm soát. Lớn thì là máy giặt, tủ lạnh trong nhà, nhỏ thì là cuộn giấy vệ sinh m/ua online, mỗi việc đều là mắt xích không thể thiếu trong đời sống hôn nhân. Củi gạo dầu muối mắm tương, vốn chẳng phải là những bữa cơm ba bữa bốn mùa như trong thơ ca của các nhà thơ, mà là hai người chung giường, ba bữa không hợp, bốn mùa tranh cãi.

Người phá tan bầu không khí im lặng giữa tôi và Bùi Cảnh Hoằng là vợ Bùi Cảnh Hiên. Cô ta nhìn tôi với vẻ mặt ngượng ngùng, vội vàng tháo chiếc vòng vàng trên tay xuống. Vừa tháo vừa ôm Tiểu Uyên khóc lóc:

"Chị dâu, chị đừng gi/ận, chỉ là cái vòng vàng thôi mà. Anh cả quả thực vì thấy gia đình em không dễ dàng gì nên mới thường xuyên giúp đỡ em và Cảnh Hiên. Gia đình em cả đời này sẽ nhớ ơn chị và anh cả. Chiếc vòng này em không cần nữa."

Vừa nói, cô ta vừa kéo Tiểu Uyên sát lại gần tôi: "Tiểu Uyên à, lại đây, con làm bác gái gi/ận rồi, mau quỳ xuống xin lỗi bác đi. Bảo bác đừng gi/ận nữa, đừng vì gia đình chúng ta mà ly hôn với bác trai. Chúng ta không gánh nổi tội này đâu, bà nội ở bệ/nh viện mà biết cũng sẽ gi/ận lắm."

Vợ Bùi Cảnh Hiên nói xong liền kéo Tiểu Uyên định quỳ xuống. Tiểu Uyên vì hành động đó của cô ta mà sợ hãi khóc thét lên, lăn lộn trên sàn nhà. Bùi Cảnh Hoằng lập tức không ngồi yên được nữa, vội vàng kéo Tiểu Uyên lên:

"Em dâu, em làm gì thế! Chuyện này liên quan gì đến em? Anh thấy là Nhậm Bình thấy mẹ nằm viện nên không muốn chăm sóc, lại càng không muốn trả tiền viện phí nên mới làm ầm lên như vậy. Hai người cứ làm việc của mình đi, đừng để ý đến người đàn bà này."

Bùi Cảnh Hoằng nói xong liền lấy điện thoại chuyển cho vợ Bùi Cảnh Hiên 2 ngàn: "Dùng tiền này m/ua gì cho Tiểu Uyên ăn mặc đi, thích gì thì m/ua. Chỉ là cái vòng vàng thôi, đừng chấp nhặt với hạng người đó, nhìn xem làm đứa nhỏ sợ kìa."

Vợ Bùi Cảnh Hiên ôm Tiểu Uyên, cả người trông như thể tủi thân lắm, Tiểu Uyên trong lòng cô ta cũng nức nở khóc. Ai không biết lại cứ tưởng là tôi b/ắt n/ạt họ. Tôi bất lực nhìn cảnh này, cảm giác vô lực bỗng chốc dâng trào. Tôi không muốn nói thêm lời nào với Bùi Cảnh Hoằng nữa, kéo vali đồ đạc của mình rồi bước thẳng ra ngoài.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đồng Trần

Chương 36
Trúc mã tôi thầm mến say rượu, tôi lén hôn anh, nhưng anh đã tỉnh từ lúc nào không hay, lạnh lùng bóp cổ tôi rồi dùng sức đẩy mạnh về phía sau: "Đủ chưa?" "Cậu nhầm lẫn gì rồi thì phải, tôi không có hứng thú với đàn ông." Sau này, trong một trò chơi, tôi bốc trúng hình phạt phải hôn sâu một người đàn ông khác trong một phút. Ứng Dữ Trần - kẻ từng bảo không có hứng thú với đàn ông - bỗng dưng tức giận kéo tôi lại. "Cậu ấy không muốn." "Chơi có chơi có chịu, để không làm mất hứng của mọi người, chai rượu này tôi sẽ uống thay cậu ấy." Nào ngờ đối phương vẫn không chịu buông tha, giữ chặt chai rượu của anh rồi khiêu khích: "Anh là gì của cậu ta, dựa vào đâu mà đòi uống thay?" Nghe vậy, Ứng Dữ Trần quay đầu lại, giáng xuống môi tôi một nụ hôn thật mạnh: "Bây giờ thì được rồi chứ?" Tôi ngớ người.
0
2 Xoá bỏ Omega Chương 15
8 Nốt tử thi Chương 8
9 Tắt đèn Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bất Tử Hoàng Tước

Chương 9
Cha tôi là một gã đàn ông xuất thân nghèo khó điển hình. Trong hơn 10 năm kết hôn với mẹ tôi, ông ta luôn tỏ ra khép nép, phục tùng, chăm sóc bà từng li từng tí. Năm tôi 10 tuổi, ông ngoại qua đời, cha tôi trở thành người nắm quyền điều hành công ty và cuối cùng không còn phải nhẫn nhịn nữa. Ông ta ngang nhiên đón nhân tình cùng những đứa con riêng ở bên ngoài về nhà. Mẹ tôi phản kháng, làm loạn, tinh thần vì chịu đả kích nặng nề mà cuối cùng sụp đổ. Bà bị cưỡng chế đưa vào bệnh viện tâm thần, rồi chết một cách khó hiểu. Cha tôi coi tôi là nỗi nhục nhã trong suốt hơn 10 năm qua của ông ta, nên vô cùng chán ghét tôi. Tôi cứ thế khép nép, lén lút sống dưới mắt họ. Ông ta đắc ý với cuộc đời, gia đình mỹ mãn, coi tôi như một con kiến cỏ. Làm một con kiến cỏ thật tốt. Một con kiến cỏ lặng lẽ trốn phía sau, âm thầm đếm ngược ngày chết của bọn họ.
Hiện đại
Gia Đình
Tình cảm
0