Chẳng thấy núi xanh

Chương 8

19/05/2026 00:38

Còn về thứ quan trọng nhất là rư/ợu thì không cần nữa.

Trong nhà có đầy rư/ợu đào do chính tay ta ủ, tất nhiên là uống thứ này.

Ta tiêu tiền như nước, Trường Thanh thấy ngại:

"Những thứ này vốn dĩ ta nên xuất tiền..."

Ta hào sảng vung tay, không cho đệ ấy nói lời này.

"Chàng và ta là phu thê, thể cùng một tâm, còn nói gì của chàng hay của ta nữa."

Đệ ấy nghiêm túc nắm lấy tay ta, nhíu mày nói:

"Số tiền này là người đó để lại cho nàng, là của riêng nàng."

Ta sững sờ.

Có lẽ bây giờ hình bóng Tần Đình Hạc trong ký ức của đệ ấy còn rõ nét hơn cả trong lòng ta.

Đệ ấy vẫn còn canh cánh trong lòng.

Ta cười đệ ấy ngốc:

"Không phải người đó để lại cho ta, mà là do ta tự ki/ếm được, đừng quên ta có ơn c/ứu mạng với người đó. Người đó báo đáp ta chẳng phải là lẽ đương nhiên sao?"

Sắc mặt Trường Thanh không hề dịu đi:

"Ta không có ý đó."

"Trời có gió mây bất trắc. Sau này sẽ xảy ra chuyện gì chúng ta đều không biết trước được... Trước đây nàng không hề động đến, chẳng phải là muốn dùng số tiền này để an thân lập mệnh sao, giờ tiêu xài hoang phí như vậy chẳng phải là nàng đang làm khổ bản thân ở tương lai sao?"

"Đệ nói đúng, trời có gió mây bất trắc. Ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì chúng ta đều không biết. Thế nên chúng ta chỉ có thể cố gắng sống tốt hiện tại."

"Sống sao cho thật tốt, thật đẹp. Đến lúc gió mây thay đổi thật sự, ngoảnh đầu nhìn lại, chúng ta không hối tiếc, không ân h/ận."

14

Hôn lễ của ta và Trường Thanh được tổ chức rất linh đình, không chỉ người trong thôn mà cả những làng lân cận cũng đến chúc mừng.

Ngày đầu bày tiệc, vốn dĩ ta không nên xuất hiện.

Nhưng nghe nói có mấy gã đàn ông cứ cố chấp ép Trường Thanh uống rư/ợu.

Ta không màng gì nữa, lo lắng đi xem tình hình.

Đã đến lúc tàn tiệc, người ra về.

Dân làng ăn xong đã về từ sớm.

Chỉ còn lại đám đàn ông đang ép Thẩm Trường Thanh uống rư/ợu.

Những kẻ này trông rất lạ mặt.

Không giống người dân trong vùng chúng ta.

Huống hồ...

Những năm trước đây bắt lính.

Hình như cũng không nên còn nhiều nam thanh niên trai tráng như vậy.

Lòng ta bất an, đối với đám người không quen biết kia cũng chẳng có sắc mặt tốt đẹp gì.

Ta trực tiếp lôi Thẩm Trường Thanh đang say khướt ra ngoài, lạnh lùng nói với đám người đó:

"Uống chút rư/ợu cho vui, say quá tổn hại thân thể đấy!"

"Trời cũng muộn rồi, các vị cũng nên về đi thôi."

"Đúng là nên về rồi."

Có người tiếp lời ta.

Giọng nói quen thuộc...

Bỗng nhiên quay người lại, ta lập tức đối diện với khuôn mặt Tần Đình Hạc đang nở nụ cười nửa miệng.

Kinh hãi tột độ, hơi thở của ta như ngừng lại một lúc.

Mà người đó đang tiến về phía ta:

"Đào Hoa, ta trở về rồi, nàng cũng trở về được không?"

Ánh mắt Tần Đình Hạc thẳng thắn chân thành, mang theo vài phần yếu đuối, lại xen lẫn vẻ hoang dã, dòng lệ nóng hổi vì nhớ nhung tuôn rơi, gã dang rộng vòng tay hướng về phía ta.

Người bên cạnh gã đã biết ý mà lôi Thẩm Trường Thanh ra khỏi tay ta.

Ta không tranh cãi lại, nhìn Tần Đình Hạc đang tiến lại gần, chỉ biết lùi từng bước, trăm bề bài xích:

"Tần Đình..."

Một gã trung niên mặt mũi trắng bệch, giọng eo éo bên cạnh gã ngắt lời ta:

"Cô nương cẩn thận xưng hô, đây là Bệ hạ của chúng ta!"

Bệ hạ?

Tần Đình Hạc, đã là hoàng đế rồi sao?

Chốn thôn dã hẻo lánh, không nghe chuyện thiên hạ.

Ba năm trôi qua, gã đã thực sự thực hiện được nghiệp lớn.

Rồi quay lại tìm ta?

Phù sinh như mộng, không phụ tình đầu...

Ta cảm thấy choáng váng.

Tần Đình Hạc đã áp sát lại gần.

Gã đột ngột vươn tay giữ lấy sau gáy ta, lại ôm lấy eo ta kéo vào lòng.

Thân thể chúng ta áp sát vào nhau.

Ta bị gã bao trùm hoàn toàn, người gã rất nóng...

Trong phút chốc nhớ lại đêm suýt ch/ôn thân trong biển lửa, ta tỉnh lại.

Ta mạnh mẽ đẩy gã ra.

Gã không hề tức gi/ận, hèn mọn mà sâu sắc giải thích:

"Lúc đó ta không nhất quyết đưa nàng đi, vì chính ta còn phải xông vào hang hùm miệng sói. Không thành công thì thành nhân. Ta không muốn nàng phải đặt mình vào nguy hiểm, cùng ta lo âu sợ hãi."

"Nhưng bây giờ, ta đã công thành danh toại, nàng có thể cùng ta chia sẻ sự an ổn, vinh hoa phú quý của thời thịnh thế rồi."

Ta chỉ nhìn gã cười lạnh:

"Vậy nên bây giờ, ngài đến đón ta làm hoàng hậu sao?"

"Cái danh phận cao thấp đó thực sự quan trọng đến vậy sao?"

Tần Đình Hạc thấy ta toàn thân cứng đờ kháng cự, lại dùng sức nắm lấy tay ta.

Đầu ngón tay thô ráp của gã m/a sát trên mu bàn tay ta, dường như muốn mài mòn những gai góc trên người ta.

Nhưng hành động của gã mạnh bạo, ánh mắt và lời nói lại mềm mỏng bi ai:

"Người phụ nữ ta yêu nhất trên đời này là nàng, nếu không, hôm nay ta đã đứng trên cao nơi triều đình, sao lại đến chốn khỉ ho cò gáy này đón nàng?"

"Tại sao nàng không nhìn vào trái tim ta, mà cứ nhìn chằm chằm vào chuyện cũ khiến ta khó xử?"

Ta vẫn không lay chuyển:

"Phải rồi, ta không nhìn thấy trái tim ngài, ngài cũng không nhìn thấy trái tim ta."

"Ngài có lâu đài nguy nga, mái ngói nhỏ bé này của ta không chứa nổi ngài."

"Vậy nên mau dẫn người của ngài đi đi, đừng làm lo/ạn ngày đại hỷ của người ta."

Tần Đình Hạc mắt đỏ ngầu, hung tợn nhìn lại một cái.

Thuộc hạ của gã lập tức đ/á Thẩm Trường Thanh ngã nhào.

Trường Thanh lúc này mới tỉnh rư/ợu, rên khẽ một tiếng, ngã quỵ xuống đất.

Ta cũng gầm lên một tiếng, muốn lao đến bên Trường Thanh.

Nhưng lại bị Tần Đình Hạc nắm lấy gáy.

Gã ghé sát vào tai ta gầm gừ:

"Nàng gả cho hắn?"

"Một kẻ yếu đuối không trói nổi gà, đến việc đồng áng cũng chẳng giúp được nàng. Hắn có thể cho nàng cuộc sống tốt đẹp gì? Nàng đừng có sai lầm hết lần này đến lần khác!"

Ta không hề cảm thấy bản thân chọn sai người, thẳng thắn đáp:

"Bởi vì ta là thê tử duy nhất của chàng."

"Chỉ vì điều này thôi sao?"

"Chỉ vì điều này."

Thẩm Trường Thanh lúc này cũng nén đ/au, nghiến răng ngẩng đầu nhìn Tần Đình Hạc không kiêu không nịnh:

"Người xem hoa trên cành năm nay, chẳng phải đóa hoa trên cành năm ngoái."

"Bệ hạ, duyên phận giữa ngài và Đào Hoa, đã sớm kết thúc rồi."

Nghe vậy, Tần Đình Hạc buông ta ra, bước đến bên đệ ấy, nhìn xuống:

"Ngươi đã đỗ đạt, ta biết."

"Nhưng ngươi có thể tham gia kỳ thi mùa xuân năm sau hay không, còn phải xem ta có cho phép hay không."

Đồng tử Thẩm Trường Thanh co rút đ/au đớn.

Điểm này lọt vào mắt Tần Đình Hạc, gã chỉ vào ta cười gằn ép hỏi:

"Muốn quan cao lộc hậu, tiền đồ rộng mở, hay là muốn nàng ấy. Ngươi tự mình quyết định đi!"

15

Thẩm Trường Thanh nghe vậy liền chạm mắt với ta, đôi môi mím lại trắng bệch.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đồng Trần

Chương 36
Trúc mã tôi thầm mến say rượu, tôi lén hôn anh, nhưng anh đã tỉnh từ lúc nào không hay, lạnh lùng bóp cổ tôi rồi dùng sức đẩy mạnh về phía sau: "Đủ chưa?" "Cậu nhầm lẫn gì rồi thì phải, tôi không có hứng thú với đàn ông." Sau này, trong một trò chơi, tôi bốc trúng hình phạt phải hôn sâu một người đàn ông khác trong một phút. Ứng Dữ Trần - kẻ từng bảo không có hứng thú với đàn ông - bỗng dưng tức giận kéo tôi lại. "Cậu ấy không muốn." "Chơi có chơi có chịu, để không làm mất hứng của mọi người, chai rượu này tôi sẽ uống thay cậu ấy." Nào ngờ đối phương vẫn không chịu buông tha, giữ chặt chai rượu của anh rồi khiêu khích: "Anh là gì của cậu ta, dựa vào đâu mà đòi uống thay?" Nghe vậy, Ứng Dữ Trần quay đầu lại, giáng xuống môi tôi một nụ hôn thật mạnh: "Bây giờ thì được rồi chứ?" Tôi ngớ người.
0
2 Xoá bỏ Omega Chương 15
8 Nốt tử thi Chương 8
9 Tắt đèn Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm