Chị ta vừa tìm ki/ếm gì đó trên điện thoại vừa nói: "Ngủ với nhiều người thì khó tránh khỏi có kẻ đồn thổi hắn kỹ năng tốt. Hắn lại có vẻ ngoài không tệ, Hồng Tinh vốn dĩ cũng nhờ cái này mà thăng tiến, lại đã từng 'kiểm tra hàng' rồi, tự nhiên sẽ không lãng phí tài nguyên này, liền đưa lên cho những người cao hơn."
"So với minh tinh hạng hai như Hồng Tinh, các nhà sản xuất, nhà đầu tư ở trên cao kia, ai chẳng giàu có hơn? Hắn có được lợi ích một bước lên mây, tự nhiên cũng muốn khoe khoang bản lĩnh, muốn bám vào cái cây lớn hơn thì phải tốn chút tâm tư."
"Nhưng người trong giới này gặp nhiều rồi, nào là gắn hạt, nào là tiêm silicon, cái Cẩu h/ồn nhập thể này thực ra mạnh nhất vẫn là ở nhục thân. Hắn muốn dựa vào bản lĩnh để ăn cơm thì cũng phải bỏ công sức. Kết quả là làm quá đà, làm hỏng lá bùa Hồ tiên để lại trong người, Cẩu h/ồn phản phệ, thế là gây ra chuyện." Chị Dương cười đưa điện thoại cho tôi.
Bên trong là một đoạn video quay lại, chắc là vào lúc nửa đêm, bối cảnh hình như là vườn hoa của một khu chung cư nào đó. Liêu Tự An không mặc quần áo, ôm ch/ặt lấy một con chó, làm những động tác không thể mô tả. Con chó đó cũng lạ, không hề vùng vẫy, cũng không cử động, chỉ thỉnh thoảng rên rỉ mấy tiếng.
Tôi liếc nhìn Hồ Vân Sơn, xem ra loại Cẩu h/ồn của con chó này vẫn có vấn đề. Hình ảnh này hơi khó coi, tôi trả điện thoại cho chị Dương: "Người không sao là tốt rồi."
"Người hắn thì không sao, nhưng con chó nhà người ta mới là vấn đề. Con chó này là giống quý, chủ nhân nuôi nấng như con gái, hắn là loại chẳng bằng con vịt, làm nh/ục con gái người ta, suýt chút nữa bị đ/á/nh ch*t." Chị Dương lạnh lùng hừ một tiếng. Chị cất điện thoại, tựa người ra sau: "Nếu không phải người do Mãn tiên cô giới thiệu, tôi đã chẳng buồn chuộc hắn ra."
Tôi biết, phần quan trọng đến rồi. Tôi cười gật đầu với chị Dương: "Đa tạ!"
"Vậy chuyện tôi nói lần trước?" Chị Dương nhướng mày nhìn tôi: "Tôi chẳng còn mấy ngày nữa đâu, cô nhìn đôi mắt này của tôi xem? Nhìn cái bụng này xem?"
So với lần trước, bụng chị ta đã trướng lên rất nhiều, trên mặt vì trang điểm nên không nhìn rõ, nhưng đôi mắt toàn là tia m/áu, tình trạng thực sự không ổn. Lớp trang điểm của chị ta quá dày, đừng nói là ấn đường, ngay cả kính áp tròng cũng đeo, chẳng nhìn ra được gì.
"Lần trước cô đã đồng ý rồi, lần này tôi còn đặc biệt mang con chó này về đây. Nếu như..." Chị Dương nhướng mày.
"Được!" Tôi vội cười gật đầu. Trầm giọng nói với chị ta: "Cứ theo lời chị, sau khi ch*t biến thành lệ q/uỷ, quấn lấy chồng chị, âm h/ồn không tan, khiến hắn hối h/ận không kịp."
"Nói cho tôi biết cách đi, tôi không muốn giống hắn và Hồng Tinh, bị phản phệ. Cũng không muốn ch*t một cách khó coi, hoặc ch*t rồi mà th* th/ể còn bị hành hạ." Chị Dương quả không hổ danh là tinh anh, làm việc rất chắc chắn.
Tôi chỉ Hồ Vân Sơn: "Hồ tiên nhà tôi là người đứng đầu quần tiên ở đây, cũng có chút qu/an h/ệ với âm sai dưới địa phủ, có thể thông báo một tiếng, để sau khi chị ch*t, h/ồn không vào địa phủ. Không có q/uỷ sai câu h/ồn, phần còn lại chính là nuôi h/ồn thành q/uỷ."
"Khi chị ch*t, ngậm lá bùa này trong miệng, nuốt xuống là được." Hồ Vân Sơn lấy ra một lá bùa đã vẽ sẵn đưa cho chị Dương: "Nhưng h/ồn phách phải mất ba ngày mới rời khỏi thân x/á/c, chị phải đảm bảo sau khi ch*t ba ngày không bị hỏa táng, như vậy mới thành công."
Ngay khi thấy tin Hồng Tinh qu/a đ/ời, tôi đã biết chị Dương sẽ đến, Hồ Vân Sơn tối qua lúc chị ta livestream khóc lóc đã vẽ sẵn bùa rồi.
"Còn gì nữa không?" Chị Dương nhận lấy lá bùa, chụp một bức ảnh gửi cho ai đó. Đây là không hề che giấu, phía sau còn có người chống lưng.
Tôi nhướng mày: "Không còn gì nữa, đơn giản vậy thôi."
Chẳng bao lâu sau, điện thoại chị Dương reo lên, chị ta liếc nhìn. Sau đó khi ngước mắt nhìn tôi và Hồ Vân Sơn, trong mắt lộ vẻ nghi ngờ và kinh ngạc: "Không ngờ hai vị lại là cao nhân ẩn danh. Loại bùa này chỉ có tiên gia đại thành mới vẽ được. Nghe nói Mãn tiên cô là Sơn thần chuyển thế? Chuyện này có thật không?"
"Sơn thần hay không thì cũng phải ăn cơm, chi phí này?" Tôi lấy điện thoại ra, đưa mã thanh toán cho chị Dương: "Mọi việc tâm thành thì linh."
Không đưa tiền thì không linh!
Chị Dương quét mã, nhìn con số tôi đặt, cười lạnh nhìn tôi: "Cô đúng là sư tử ngoạm đấy!"
"Chị sắp ch*t rồi, tiền bạc là vật ngoài thân, sống không mang theo, ch*t không mang đi, hà tất phải thế. Yên tâm, tôi sẽ không để chị chịu thiệt đâu, đợi sau khi chị ch*t, tôi sẽ đ/ốt cho chị gấp trăm lần, đảm bảo chị dùng thoải mái ở dưới đó." Tôi cười tươi nhìn chị Dương. Trầm giọng nói: "Chị muốn biến thành lệ q/uỷ, chắc chắn còn phải lo lót, tiền ở đây không dùng được, tiền ở bên đó mới dùng được chứ!"
Tôi chỉ vào Liêu Tự An trong lồng chó: "Còn cái này, không phải tôi vẫn phải xử lý sao?"
"Có lý!" Chị Dương nhìn tôi đầy tán thưởng, sảng khoái chuyển tiền cho tôi.
Trước khi đi, chị ta lại quay đầu nhìn tôi: "Nếu không làm được, tôi biến thành q/uỷ cũng sẽ không tha cho cô. Kiếp sau, kiếp sau nữa, đều sẽ tìm cô."
"Lời này người khác không tin, nhưng Mãn tiên cô biết có q/uỷ có thần, tự nhiên biết nhân quả luân hồi, báo ứng nhãn tiền." Chị Dương nói xong, chính gương mặt chị cũng lộ vẻ bi ai.
Tôi liếc nhìn khoản tiền nhận được, cũng không ngẩng đầu lên, chỉ đáp nhẹ: "Phải rồi, nhân quả luân hồi, báo ứng nhãn tiền."
Chị Dương vừa đi, tôi nhìn Liêu Tự An trong lồng chó, nhướng mày nhìn Hồ Vân Sơn. Con hồ ly này vốn dĩ thông minh, lập tức cười: "Đã biến thành chó rồi thì đưa vào trại chó là vừa đẹp. Nàng yên tâm, ta sẽ liên lạc với gia đình hắn, xử lý hậu sự. Dù sao nhà hắn cũng chỉ cần tiền thôi mà!"
Nói đoạn, nó xách lồng chó lên rồi chạy mất.
Đúng là thà ch*t cũng không nói con chó này ch*t thế nào!
Ài, người đáng thương ắt có chỗ đáng h/ận.
Liêu Tự An sống hay ch*t, người nhà hắn ngoài tiền ra, chắc chẳng ai quan tâm.
Thế nên, hắn cũng chỉ muốn tiền, muốn bay cao bay xa, muốn ngủ phục phú bà.
7
Hồ Vân Sơn xử lý xong Liêu Tự An, quay về thấy tâm trạng tôi không ổn, liền nói: "Cũng coi như đều được như ý nguyện rồi. Hồng Tinh làm được nữ chính, giờ là hàng top tuyệt đối. Ch*t ba ngày rồi, top 5 bảng hot search đều liên quan đến cô ta. Nữ minh tinh hạng nhất nào có được phong thái này!"
"Liêu Tự An, chẳng phải muốn không làm mà hưởng sao? Đây chẳng phải đã đạt được rồi sao, ở trại chó toàn ăn thức ăn cho chó nhập khẩu, chó cái cũng không ít."
Nó cũng biết cách an ủi người khác thật.
Dương Thiên Chân ch*t nhanh hơn tôi tưởng, khi độ hot sau cái ch*t của Hồng Tinh vẫn chưa hạ nhiệt, thì tin tức về cái ch*t của chị ta đã truyền đến.