Tôi không nhịn được mà bật cười. Nhưng chỉ cười được đúng 3 giây, tôi liền không thể cười nổi nữa. Bởi vì tôi đã hoàn toàn lộ tẩy, gh/ét giáo viên bộ môn chỉ là một phần, thành tích kém mới là vấn đề quan trọng hơn. Mọi điểm số đều không phải là nhất thời, mà là kết quả tất yếu. Anh trai chỉ vào bài tập tiếng Anh hỏi tôi: “Thì hiện tại hoàn thành mà em cũng không hiểu sao?”
Đúng lúc đó dưới lầu vang lên tiếng mở cửa, tôi vừa lắc đầu vừa nói: “Không hiểu, nhưng em biết ‘thì hiện tại xong đời’ sắp đến nơi rồi.” Bởi vì mẹ tôi đã về.
10
Nhắc đến mẹ tôi, bà thực sự là một người phụ nữ huyền thoại. Bà luôn tin rằng tình yêu chân chính có thể chiến thắng tất cả, nên dù biết bà nội phản đối, bà vẫn không chút do dự mà gả cho bố tôi. Từ đó về sau, cuộc sống khốn khổ của bà bắt đầu. Nhưng mọi thứ vẫn còn trong phạm vi chịu đựng được, cho đến khi tôi ra đời, đẩy mọi thứ vào cục diện không thể c/ứu vãn. Mẹ tôi còn chưa bước ra khỏi phòng sinh, bà nội đã đứng trước cửa phòng bệ/nh ch/ửi bới vì tôi là con gái.
“Đồ lỗ vốn quả nhiên chỉ đẻ ra được đồ lỗ vốn, xui xẻo thật, tao không có thời gian ở đây hầu hạ chúng mày, gà vịt ở nhà còn chưa được cho ăn đây này.”
“Đã bảo bao nhiêu lần rồi, loại đàn bà khắc chồng khắc mẹ này không được phép cưới về, giờ bắt đầu khắc đến nhà chúng ta rồi đúng không?”
“Th/uốc đổi th/ai lấy nhiều thế mà một miếng cũng không chịu uống, nếu nó chịu uống một miếng thôi, tao còn cảm thấy nó thật lòng muốn sống với con trai tao.”
Ch/ửi xong bà nội liền về quê, cho đến khi tôi qua thôi nôi, bà mới xuất hiện trở lại nhà tôi. Tiệc thôi nôi vừa kết thúc, bà đã đến nhà đòi tiền mừng, nói đó là số tiền bà đã đi mừng người ta bao nhiêu năm nay. Bố tôi rất cứng rắn bắt bà phải bỏ tiền làm tiệc và quà cáp ra trước, kết quả tính toán xong còn phải bù thêm tiền, chuyện này mới coi như bỏ qua.
Sau đó, vẫn chưa hết, bà đề nghị đưa tôi về nông thôn sống để bố mẹ tôi sớm sinh thêm đứa nữa. Bà khuyên nhủ hết lời: “Đợi đến nông thôn, tao sẽ nhờ bí thư thôn làm cho nó cái giấy chứng nhận t/àn t/ật, quay đầu lại hai đứa có thể sinh thêm đứa nữa.”
“Người nông thôn chúng ta, trong nhà không có con trai thì tuyệt đối không được, hai đứa không được tùy hứng quá.”
“Mỹ Linh à, con nghe lời mẹ đi, đẻ cho họ Lương nhà ta một thằng con trai, con với Lương Phi cứ sống tốt đi, sau này tiền tao ki/ếm được đều cho hai đứa hết.”
Mẹ tôi hỏi: “Nếu con không đồng ý thì sao?”
Bà nội thẳng thừng nói: “Vậy thì bây giờ mày ly hôn với Lương Phi đi, không thì ngày nào tao cũng không ngủ được, đương nhiên cũng không để cho chúng mày sống yên ổn.”
Mẹ tôi không nói hai lời liền ly hôn với bố tôi, nói thẳng với ông ấy: “Đợi khi nào mẹ anh ch*t, anh hãy đón tôi về nhà, bà ấy một ngày chưa ch*t thì tôi một ngày không thể bước chân vào cửa đó.”
Anh trai cũng ngồi nghe say sưa, cậu ấy hỏi: “Vậy mẹ, sao sau đó mẹ lại gả cho cái loại cầm thú là bố ruột con?”
11
Chuyện này kể ra thì dài. Mẹ tôi lúc đầu đến nhà anh trai làm bảo mẫu, nhưng người cần chăm sóc không phải anh, mà là bà nội của anh. Bà lão rất khó tính, nghe nói một năm thay rất nhiều bảo mẫu. Bà cho rằng mình bỏ tiền thuê người thì không được để họ rảnh rỗi dù chỉ một giây. Thế là bà hành hạ người ta, thậm chí không ngại đi vệ sinh ngay trên giường chỉ để gây khó dễ. Mẹ tôi là người duy nhất kiên trì đến cùng, vì nhà họ Nghiêm trả lương thực sự không thấp, bà cần tích góp tiền cho tôi. Cũng vì bà phát hiện nhà họ Nghiêm còn có một đứa trẻ đến cơm cũng không được ăn.
Bà lão tâm địa cực kỳ gian á/c, sau khi phát hiện con trai mình có ý với mẹ tôi, bà bỗng nảy ra kế đ/ộc. Bà xúi giục con trai theo đuổi mẹ tôi, để họ đăng ký kết hôn, chỉ vì muốn tiết kiệm tiền thuê bảo mẫu. Mẹ tôi vừa ăn hạt dưa vừa cười nói với tôi: “Bà ta đâu có biết tôi là người khắc lão già, con trai bà ta đăng ký kết hôn với tôi được 3 tháng thì bà ta lăn đùng ra ch*t, vào phòng cấp c/ứu là không ra nữa, phải nói là do tâm địa x/ấu xa quá thôi.”
Anh trai gật đầu phụ họa: “Tâm địa đúng là x/ấu thật, trước đây mẹ kế đ/á/nh con, bà ấy luôn ở bên cạnh nói đ/á/nh hay lắm. Chuyện mẹ ruột con đ/á/nh con cũng là bà ấy nói cho mẹ kế biết.”
Tôi thực sự cạn lời hỏi: “Sao vận số của anh lại xui xẻo thế? Sao bố mẹ ruột anh lại tệ thế? Sao mẹ kế anh lại tệ thế? Sao bà nội anh cũng tệ thế?”
Chàng trai cao 1m85 lúc này nhún vai không chút bận tâm, mỉm cười nhẹ nhàng: “Không sao cả, năng lượng luôn được bảo toàn, giờ anh đã có người mẹ tuyệt vời nhất thế giới rồi, chút khổ cực chịu đựng trước kia chẳng đáng là gì.”
12
Người mẹ tuyệt vời nhất thế giới, chưa bao giờ khiến người ta thất vọng. Anh trai tuyệt vời nhất thế giới cũng vậy. Mẹ tôi tranh thủ đến trường một chuyến, gặp gỡ riêng giáo viên Địa lý, Tiếng Anh và Toán của tôi, và đạt được sự đồng thuận: Từ hôm nay trở đi, họ không cần chịu trách nhiệm về thành tích của tôi, vì mẹ tôi cảm thấy họ dạy không tốt.
Còn anh trai, mỗi ngày sau khi tan học, trước tiên lại cùng tôi đưa Hạ Thanh Thanh về, rồi mới vội vàng quay lại tự học buổi tối. Cậu ấy cuối cùng cũng gặp được ông anh trai tóc vàng của Hạ Thanh Thanh. Đương nhiên, lần này anh ấy không còn là tóc vàng nữa, mà nhuộm thành một đầu tóc xanh lè. Anh trai tôi kinh ngạc đến mức hỏi tôi sao anh ta trông giống cái chổi lông gà thế?
Anh Hạ cười ngượng ngùng: “Anh làm thêm ở tiệm c/ắt tóc, ông chủ dùng tóc của anh làm quảng cáo đấy, dạo này đang đẩy mạnh màu xanh, mấy khách hàng cũng nhuộm theo, không đẹp sao?”
Anh trai tôi không chút nể tình lắc đầu: “Anh không soi gương à?”
“Soi chứ, tiệm chúng tôi toàn là gương, anh thấy vẫn khá đẹp mà.”
Anh trai tôi đ/au lòng nói với tôi: “Chỉ số thông minh thì không nói làm gì, thẩm mỹ đúng là có vấn đề, cái này đã không còn là từ ‘x/ấu’ có thể hình dung được nữa, ít nhiều gì cũng có chút không may mắn rồi.”
Mặc dù vậy, cậu ấy vẫn nhận lấy cây kem anh Hạ đưa, cùng anh trò chuyện thân thiết vài câu.