【Đồ ng/u! Mày ch*t thì chị Chu cũng không ch*t đâu!】
【Nói cái gì thế, nhắc nhở cái gì, muốn gọi trấn m/ộ thú tới à? N/ão mày để đâu thế?】
Phải rồi, trấn m/ộ thú hình như khá nh.ạy cả.m với âm thanh, các khán giả khác đều phản ứng lại, xông vào m/ắng mấy kẻ vừa lên tiếng.
Khung chat lướt nhanh như chớp, Chu Kỳ bò vào trong hang, bật đèn pin điện thoại lên. Trong thạch thất tối om, Chu Kỳ cũng không dám đi xa, chỉ cầm điện thoại soi sáng một khoảng nhỏ trước mặt, rồi r/un r/ẩy gõ chữ.
【Xong chưa, tôi ra ngoài được chưa?】
【Xem thêm chút đi, chiếu về phía trước xem nào.】
Chu Kỳ đi thêm vài bước, lấy điện thoại soi, ánh sáng xua tan một khoảng tối, một bóng người xuất hiện trước mặt. Người đó cuộn tròn cơ thể, nằm quay lưng về phía ống kính, trên áo khoác có thêu hình một con đại bàng.
"Mẹ ơi! Tôi ch*t mất!"
"Tất cả phim kinh dị tôi xem năm nay đều không kinh dị bằng cảnh này! Tôi sợ ch*t mất thôi!"
"Tim tôi ngừng đ/ập rồi đây này, không xong rồi!"
Chu Kỳ rưng rưng nước mắt, một tay bịt ch/ặt miệng không để mình bật khóc thành tiếng. Kiều Mặc Vũ bình thản gõ chữ an ủi.
【Yên tâm, nhìn quần áo của hắn đi, chắc là tên đạo m/ộ tặc ch*t ở đây thôi.】
【Nơi có trấn m/ộ thú thì đạo m/ộ tặc sẽ không bị thi biến đâu, một cái x/á/c ch*t thôi mà, có gì mà sợ.】
【Sau lưng hắn hình như đ/è một mảnh giấy, cô rút ra xem thử đi.】
13
【Không biết có phải tôi nhìn nhầm không, sao tôi thấy cơ thể này phập phồng, như đang thở ấy.】
【Đúng thế, nhìn cái lưng của hắn kìa, tôi cũng có cảm giác đó.】
【Mọi người đừng dọa người nữa có được không, Kiều đại sư đã nói đạo m/ộ tặc sẽ không thi biến rồi, đừng làm chị Chu sợ!】
【Đúng vậy! Các người thấy chị Chu chưa đủ sợ sao, có ý đồ gì thế?】
Ống kính quét xuống đất, thứ đ/è dưới x/á/c ch*t không phải mảnh giấy, mà là một cuốn sách tàn trang, lộ ra hai chữ cuối cùng— "Áo Nghĩa". Chu Kỳ r/un r/ẩy đưa tay ra đẩy cái x/á/c đó. Nhưng vừa đẩy một cái, không biết vì sao, cô ấy lại thét lên một tiếng thảm thiết.
Chu Kỳ vừa thét vừa bò trườn chạy về phía cửa hang, tiếng gầm gừ khàn đục của trấn m/ộ thú vang lên từ xa, Chu Kỳ sợ đến mất h/ồn mất vía, cố hết sức ép cơ thể ra khỏi cái hang hẹp.
Ai nấy đều nín thở theo dõi. Vừa chui ra khỏi cửa hang, cô ấy liền ngồi xổm xuống lấp đống đ/á lại, rồi ngã ngồi xuống đất, vừa thở hổ/n h/ển vừa giàn giụa nước mắt.
【Đang yên đang lành hét cái gì, chữ cũng chưa nhìn rõ, thế chẳng phải vào công cốc à?】
【Mày nói lời gió mát trăng thanh gì thế, tình huống này đổi là mày mày có sợ không? Chị Chu vào được là đã dũng cảm lắm rồi đấy!】
【Đúng đó, đứng nói chuyện không thấy đ/au lưng, anh hùng bàn phím, gh/ê t/ởm!】
Chu Kỳ cứ khóc mãi.
"Cái x/á/c đó— cái x/á/c đó— nó ấm!"
"Nó có thân nhiệt của người!"
【Vãi thật! Đáng sợ thế! Chẳng lẽ là người sống?】
【Không thể nào, chị Chu, chị đang mất m/áu quá nhiều, lại ở trong hố này lâu như vậy nên thân nhiệt thấp. Trong m/ộ thất giữ nhiệt tốt hơn bên ngoài, đó chỉ là ảo giác thôi.】
【Ồ! Đúng đúng, là bác sĩ lúc nãy phải không? Nói có lý lắm.】
Đợi Chu Kỳ dần bình tĩnh lại, có người gửi một tấm ảnh chụp màn hình.
【Tôi vừa chụp được chữ trên cuốn tàn bản đó, Nguyên Áo Nghĩa, streamer, cô có nhận ra được từ ba chữ này không?】
14
"Nguyên Áo Nghĩa?"
Tôi còn đang vuốt cằm trầm ngâm, Kiều Mặc Vũ đã kích động đ/ập bàn.
"Dịch Nguyên Áo Nghĩa! Là hắn!"
Tôi bừng tỉnh.
"Là hắn, Thượng thư tỉnh hữu thần thời Nguyên Vũ Tông, Bảo Bát!"
Bảo Bát thời Nguyên là một nhân vật đặc biệt, ông ta là người Sắc Mục nhưng lại tinh thông Dịch học, viết các cuốn "Dịch Nguyên Áo Nghĩa", "Chu Dịch Nguyên Chỉ", "Chu Dịch Thượng Chiêm", trong đó "Dịch Nguyên Áo Nghĩa" là tác phẩm ông tâm đắc nhất cả đời. Góc dưới bên phải cuốn tàn bản lúc nãy còn có một con dấu đỏ mờ mờ, người bình thường sưu tầm sách không bao giờ đóng dấu riêng trực tiếp lên bìa, cuốn sách này mười phần thì chín là đồ tùy táng của chính ông ta.
Kiều Mặc Vũ thở phào nhẹ nhõm.
"Nếu là người khác thì m/ộ táng này chưa chắc đã dễ tìm, chứ là Bảo Bát thì việc này nắm chắc mười phần rồi!"
"Thời Nguyên sùng bái Tạng truyền Phật giáo, quý tộc thường qua lại với cao tăng, Đạo giáo bị đàn áp. Nhưng vì Bảo Bát thích Dịch học nên ông ta là bạn thân của Quách Nguyên Định, Địa sư hàng đầu thời bấy giờ."
"Chỉ tiếc Bảo Bát là kẻ tự phụ, không bao lâu sau đã cảm thấy mình giỏi hơn Quách Nguyên Định, hai người trở mặt. Ông ta nhanh chóng chọn sẵn m/ộ huyệt cho gia tộc mình, mảnh đất đó bề ngoài thì Thiên Mã cao vút, ba đời phát phúc, nhưng thực chất Phá Quân tinh chỉ xa, là nơi đại hung cho hậu thế."
"Sau khi ch/ôn cha mình vào đó, không lâu sau Nguyên Vũ Tông băng hà, Bảo Bát cũng bị hạ chỉ tru di."
"Quý tộc thời Nguyên nhiều vô kể, huyệt đại cát cũng nhiều, khó tìm, nhưng tinh tượng như ông ta thì lại là đ/ộc nhất vô nhị."
"Tìm được huyệt của cha Bảo Bát, m/ộ của ông ta cũng ở gần đó thôi."
Kiều Mặc Vũ nói xong, Chu Kỳ kích động đến mức môi cũng run lên.
"Ý gì ạ, Kiều đại sư, hai người tìm được tôi phải không? Tôi được c/ứu rồi đúng không?"
"Hu hu, Kiều Mặc Vũ, M/ộ Dung Nguyệt, hai người xứng đáng được thờ phụng!"
"C/ứu được chị Chu của tôi ra, streamer là thần tượng mãi mãi của tôi!"
Trên màn hình tràn ngập trái tim và hoa, tất cả người hâm m/ộ bắt đầu đi/ên cuồ/ng tặng quà, tung hô chúng tôi lên tận mây xanh.
Kiều Mặc Vũ bình thản gật đầu.
"M/ộ huyệt của Bảo Bát là bài học phản diện trong giới Địa sư, vị trí đó tôi đại khái biết chút ít, nằm ở vùng thảo nguyên Bá Thượng, phía tây bắc kinh thành. Nguyệt à, cô liên lạc với cảnh sát đi, đến lúc đó chúng ta dẫn người cùng qua đó."
15
Tôi và Kiều Mặc Vũ từ phòng sách đi ra, Kiều Mặc Vũ sụt sịt mũi.
"Thơm quá— ăn xong bữa tối là xuất phát luôn!"
"Ăn uống gì, từ đây đến thảo nguyên Bá Thượng lái xe mất ít nhất một tiếng rưỡi, giờ này lại là cao điểm tối, tắc đường đấy! Dọn đồ ngay đi, đi thôi."
"Cái gì, món sườn cừu của tôi, tôi— sườn cừu ơi—"
Tôi kéo Kiều Mặc Vũ chạy ra ngoài, trên đường đi tiện thể liên lạc với cảnh sát địa phương. Nhưng điều khiến tôi kinh ngạc là cảnh sát lại không đi cùng chúng tôi.
"Xin lỗi, cô M/ộ Dung, chúng tôi nhận được tin báo từ người chỉ điểm, hiện x/á/c định Chu Kỳ có khả năng đang ở quận Đại Hưng, phía nam thành phố."