Tôi livestream giám định cổ vật, tình cờ kết nối với một người đang livestream ăn uống (mukbang), cậu ta nhờ tôi đoán xem khúc xươ/ng còn sót lại trên tay là của loài động vật nào. Tôi kinh hãi.

"Đó là sụn giáp của người ch*t, cậu lấy ở đâu ra vậy?"

Người livestream h/oảng s/ợ.

"Sao có thể chứ? Đây là đồ ăn tôi đặt giao hàng mà."

Tôi hỏi địa chỉ quán ăn, nhưng cậu ta lại nói đã quên mất, cho đến 5 phút sau, có người gõ cửa phòng tôi.

"Chào bạn, đồ ăn giao đến rồi đây."

Nhưng rõ ràng tôi đâu có đặt đồ ăn.

1

Tôi tên M/ộ Dung Nguyệt, là sinh viên chuyên ngành khảo cổ của Đại học Bắc Kinh, đồng thời cũng là một người có sức ảnh hưởng trên mạng. Những lúc rảnh rỗi, tôi thường livestream giám định cổ vật để ki/ếm thêm tiền sinh hoạt phí.

Ngày hôm đó, tôi mở livestream như thường lệ, màn hình nhấp nháy, trong ống kính xuất hiện một tô mì cay khổng lồ. Cái đĩa còn to hơn cả chậu rửa mặt của tôi, chất đầy thức ăn, mì cay phủ đầy phô mai, xếp chồng lên đó là một dải thịt ba chỉ giòn rụm, vài miếng gà rán và một đống thịt kho đậm đà.

Một thanh niên đeo kính đột ngột nhảy ra từ dưới bàn.

"Wow, kết nối được rồi! M/ộ Dung Nguyệt, tôi là fan của bạn đây! Tôi tên Trư Ca!"

Trư Ca hào hứng vẫy tay với tôi, tôi mỉm cười lịch sự, nhưng mắt lại dán ch/ặt vào đống đồ ăn kia, nuốt nước miếng liên tục. Đúng là đ/ộc hại mà, nửa đêm 11 giờ rưỡi lại kết nối trúng một người livestream ăn uống, kế hoạch gi/ảm c/ân hôm nay coi như đổ sông đổ bể.

Bình luận:

"Ai hiểu nỗi khổ này không, vì muốn kiềm chế cơn thèm ăn nên mới tìm mấy kênh livestream kỳ quái xem, ai ngờ lại đụng ngay phải mukbang?"

"Lầu trên giống tôi quá, bụng tôi kêu còn to hơn cả sấm sét nữa."

Trư Ca liếc nhìn bình luận, cười tr/ộm rồi đưa tay cầm lấy một miếng gà rán.

"M/ộ Dung Nguyệt, bạn có đói không? Đói thì cứ nói, anh em cả mà, tôi ăn cho bạn xem đây."

Nói xong, cậu ta nhét miếng gà vào miệng.

"Rộp rộp!"

Lớp da gà giòn tan vỡ vụn trong miệng, phát ra tiếng kêu giòn giã, dường như mùi thơm còn xuyên qua màn hình bay sang đây, tôi sắp không kiềm chế được nước miếng nữa rồi.

"Chào Trư Ca, xin hỏi bạn có món đồ gì cần giám định không?"

Đối diện ống kính, Trư Ca thuần thục nhấn nút thanh toán 1.800 tệ phí giám định, rồi lại tiếp tục hút mì cay.

"Sột soạt... tôi chẳng có gì cần giám định cả, chỉ là muốn ké chút nhân khí thôi... sột soạt..."

Kể từ khi phòng livestream của tôi nổi tiếng, thường xuyên có các streamer nhỏ kết nối với tôi, tìm đại một món đồ để tôi giám định, mục đích chính vẫn là ké lưu lượng. Đây là chuyện đôi bên cùng có lợi, Trư Ca nói thẳng thắn, tôi cũng không phản cảm.

"Hiểu rồi, nhưng tôi không thể nhận tiền không công. Theo quy tắc, bạn vẫn phải đưa ra một món đồ."

"Tranh chữ, đồ sứ, trang sức gì cũng được."

"Ra là vậy..."

Trư Ca đảo mắt một vòng, đột nhiên cầm lấy khúc xươ/ng gà vừa gặm xong.

"Vậy bạn giám định giúp tôi cái này, đây là xươ/ng của loài động vật nào?"

2

Bình luận:

"Cảm ơn bạn đã đối phó với chúng tôi một cách nghiêm túc như vậy."

"Trư Ca, tôi chỉ lấy 1.000 thôi, tôi đoán là xươ/ng gà."

"Đủ rồi, đừng có nội cuộn nữa các bạn ơi. Trư Ca, tôi miễn phí, bạn gửi khúc xươ/ng đó sang Cam Túc cho tôi gặm thử miếng đi."

"Cam Túc trừ điểm nặng nhé."

Phòng livestream lập tức náo nhiệt hẳn lên, tôi bất lực lắc đầu, đang định bảo Trư Ca đổi món khác thì ánh mắt quét qua khúc xươ/ng kia, bỗng nhiên cảm thấy có điều gì đó không ổn.

Tôi ngồi thẳng dậy, vẻ mặt nghiêm túc.

"Cậu gỡ sạch thịt trên xươ/ng ra, đặt phẳng trên bàn cho tôi xem nào."

"Nhìn xem, M/ộ Dung tỷ tỷ đúng là có chút tinh thần chuyên nghiệp đấy, 1.800 tệ này cảm giác không hề lãng phí."

Trư Ca cười cười cầm khúc xươ/ng lên, gặm thêm vài miếng, gỡ sạch thịt bên trên, còn rút hai tờ khăn ướt lau sạch xươ/ng.

"Thế này được chưa?"

Khúc xươ/ng nằm ngang trên mặt bàn, cao khoảng 3-4 cm, giống hình chữ U b/án nguyệt, chỉ là bốn góc đều có gai xươ/ng nhô lên.

Nhìn rõ hình dáng khúc xươ/ng, sắc mặt tôi lập tức trở nên rất khó coi.

"Đây không phải xươ/ng gà!"

Trư Ca làm quá, ôm lấy ng/ực.

"Chị ơi, đừng dọa em. Có phải em gặp phải gian thương rồi không, lấy đồ giả thay đồ thật? Đây là xươ/ng vịt, hay là chuột ch*t?"

Tôi sa sầm mặt mày, chậm rãi lắc đầu.

"Không phải chuột ch*t, là sụn thanh quản."

Trư Ca thở phào nhẹ nhõm.

"Không phải chuột ch*t là được rồi. Sụn thanh quản? Nghĩa là sao ạ? Thương gia này chịu chơi thế, cho em ăn cả khỉ à?"

3

Khán giả trước màn hình cũng cười theo.

"Xươ/ng khỉ, khỉ gì thế, không phải khỉ vàng chứ? Trư Ca, cẩn thận kẻo vào tù đấy."

"M/ộ Dung Nguyệt chẳng phải chuyên giám định cổ vật sao, sao lại hiểu biết về động vật thế? Chẳng lẽ bạn từng ăn rồi?"

"Đúng đấy, tôi thấy streamer này chỉ đang làm màu thôi, chuyên gia động vật cũng chưa chắc nhìn qua khúc xươ/ng nhỏ thế này mà phân biệt được đâu nhỉ?"

Mọi người bàn tán xôn xao, cho đến khi có một tài khoản ID tên là "Kiếp sau không học y" gõ một loạt dấu chấm than trên màn hình.

"Vãi thật! Không lẽ là sụn giáp thật à!"

Tôi hít sâu một hơi.

"Không sai, chính là khúc lớn nhất trong sụn thanh quản, sụn giáp."

Chúng tôi học khảo cổ, ngoài những vật tùy táng trong m/ộ ra, quan trọng nhất chính là nghiên c/ứu x/á/c cổ. Vì vậy, hầu hết sinh viên đều học thêm môn giải phẫu học, thông qua xươ/ng cốt của th* th/ể để phán đoán giới tính và độ tuổi ước chừng của người quá cố.

Trong xươ/ng người, phần dễ giám định giới tính nhất, ngoài xươ/ng chậu, xươ/ng sọ, chính là sụn giáp ở vùng cổ. Sụn giáp nằm ngay phía trên yết hầu, vì thế, sụn giáp của nam giới nhô ra phía trước rất rõ ràng, trong khi của nữ giới thì không rõ rệt bằng. Ngoài ra, góc trước của sụn giáp nam giới gần như là góc vuông, còn nữ giới thì đa số là góc tù.

Nghe tôi nói xong, Trư Ca hét lên một tiếng kỳ quái, che miệng buồn nôn.

"M/ộ Dung Nguyệt, ý bạn là đây là cổ họng của người ch*t? Bạn đừng đùa nữa!"

Bình luận:

"Đúng đấy, streamer nói bậy bạ gì vậy, ai lại dùng cổ họng người ch*t để làm gà rán b/án chứ, vô lý quá."

"Đúng đấy, bi/ến th/ái à! Hai người có phải đang tạo drama không đấy."

"M/ộ Dung Nguyệt không tạo drama đâu, tôi là fan cứng của cô ấy đây. Để tôi gọi điện cho anh rể làm bác sĩ của tôi, hỏi xem đó có đúng là sụn thanh quản không."

Kiếp sau không học y: "Yến Tử, đừng gọi nữa, tôi cũng đang xem livestream đây. Tôi thề bằng 13 năm kinh nghiệm y khoa của mình, đó đúng là sụn giáp!"

Phòng livestream cãi nhau một đoàn, Trư Ca suýt nữa thì khóc thét, ôm lấy thùng rác nôn khan liên tục.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đồng Trần

Chương 36
Trúc mã tôi thầm mến say rượu, tôi lén hôn anh, nhưng anh đã tỉnh từ lúc nào không hay, lạnh lùng bóp cổ tôi rồi dùng sức đẩy mạnh về phía sau: "Đủ chưa?" "Cậu nhầm lẫn gì rồi thì phải, tôi không có hứng thú với đàn ông." Sau này, trong một trò chơi, tôi bốc trúng hình phạt phải hôn sâu một người đàn ông khác trong một phút. Ứng Dữ Trần - kẻ từng bảo không có hứng thú với đàn ông - bỗng dưng tức giận kéo tôi lại. "Cậu ấy không muốn." "Chơi có chơi có chịu, để không làm mất hứng của mọi người, chai rượu này tôi sẽ uống thay cậu ấy." Nào ngờ đối phương vẫn không chịu buông tha, giữ chặt chai rượu của anh rồi khiêu khích: "Anh là gì của cậu ta, dựa vào đâu mà đòi uống thay?" Nghe vậy, Ứng Dữ Trần quay đầu lại, giáng xuống môi tôi một nụ hôn thật mạnh: "Bây giờ thì được rồi chứ?" Tôi ngớ người.
0
2 Xoá bỏ Omega Chương 15
8 Nốt tử thi Chương 8
9 Tắt đèn Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm