Khi màn sương m/ù dày đặc bao phủ, Thành Phố Sương M/ù sẽ biến thành một đấu trường trò chơi khổng lồ.
Kẻ chiến thắng sẽ có được mọi thứ mình khao khát.
Người m/ù được khôi phục thị giác, kẻ t/àn t/ật được đôi chân lành lặn, con n/ợ có thể giàu xổi sau một đêm. Ngay cả bệ/nh nhân nan y cũng có thể thoát khỏi bệ/nh tật trong chớp mắt.
Khi màn sương m/ù lần nữa bao trùm thành phố, năm nam nữ trẻ tuổi bước vào sảnh trò chơi và rút thăm đề bài cho lượt này.
Trên màn hình lớn hiện lên bốn chữ: Suy Luận Tình Huống.
Tôi mỉm cười lịch sự: «Mọi người nghe đề nhé——Cô ấy biết được một bí mật, rồi chính cô ấy trở thành bí mật.»
1
«Cô ấy… trở thành bí mật. Là vì… cô ấy đã ch*t.»
Người đầu tiên lên tiếng là Chúc Tinh Minh.
Là chàng trai có ngoại hình tuấn tú nhất trong nhóm nhỏ này, Chúc Tinh Minh mỗi khi nói chuyện lại thích chống cằm, cố tình khoe ra đường hàm sắc nét, ánh mắt lả lơi đưa tình về phía tôi.
Khá là sến súa, tôi chẳng buồn nhìn anh ta diễn.
Gật đầu thẳng thừng: «Đúng.»
Vừa dứt lời, điểm số của Chúc Tinh Minh trên màn hình lớn lập tức nhảy từ 0 lên 1.
Tạm thời dẫn đầu cả nhóm.
Cô gái xinh đẹp Diệp Sở Sở ngồi cạnh thấy vậy không kìm được, khó chịu liếc Chúc Tinh Minh một cái rồi nhanh chóng đưa ra câu hỏi thứ hai.
«Vậy tôi tạm dùng cái tên Tiểu Nguyệt để thay thế cho nhân vật «cô ấy» trong đề bài. Vậy Tiểu Nguyệt là bị người khác hại ch*t?»
Nói xong, Diệp Sở Sở không chút dấu vết kéo ghế dịch lại gần Chúc Tinh Minh hơn.
Tôi chẳng mấy bận tâm, gật đầu đáp: «Đúng.»
Điểm số của Diệp Sở Sở cũng lập tức nhảy từ 0 lên 1.
Theo thứ tự, người thứ ba lên tiếng là một thiếu niên trông khá trầm mặc.
Cậu đưa tay đẩy gọng kính, rồi bắt đầu hỏi: «Tiểu Nguyệt đã biết được bí mật của một người hoặc một nhóm người nào đó, kết quả bị bọn họ phát hiện, rồi bị bọn họ ra tay diệt khẩu?»
Tôi vẫn gật đầu.
Dạng trò chơi suy luận này vốn có lợi thế nhất định cho những người lên tiếng trước. Chỉ cần từng chơi qua thể loại này, mấy câu hỏi ban đầu đều rất dễ đoán trúng.
Hơn nữa, theo thứ tự bốc thăm lần lượt trả lời, ba người đầu tiên dễ dàng chạm đúng trọng tâm hơn.
Vì vậy, điểm số của Nhiếp Tư đã nhảy từ 0 lên 2.
«Tôi trả lời đúng câu hỏi chỉ được một điểm, sao anh ta lại được hai điểm?»
Thấy điểm số của Nhiếp Tư trên màn hình lớn, Diệp Sở Sở lập tức ngồi không yên, trực tiếp mở miệng chất vấn tôi.
Tôi quay đầu nhìn sang màn hình lớn ở phía đối diện, trên đó ghi rõ ràng luật chơi của lượt này.
Trong đó có dòng——
【Trả lời đúng nhiều ý, tích hai điểm.】
«Diệp Sở Sở, nếu cô muốn ki/ếm thêm điểm, vậy thì cứ mạnh dạn đoán, nỗ lực khôi phục toàn bộ chân tướng câu chuyện.»
Chỉ cần thực lực đủ mạnh, hoặc gan dạ đủ lớn. Cứ mạnh dạn suy đoán diễn biến cốt truyện, biết đâu «mèo m/ù vớ cá rán», có thể trực tiếp giành chiến thắng trận này luôn.
Nói xong, tôi lại đưa ánh mắt rơi xuống khuôn mặt của người thứ tư.
Lục Tuyết, một cô gái nhỏ trông rất dễ thương. Nhưng cô có vẻ khá căng thẳng, ánh mắt cứ dán ch/ặt vào đề bài trên màn hình, trong mắt hiện rõ sự do dự, miệng há ra rồi ngậm lại, không hề nhanh chóng đưa ra đáp án.
Ba đáp án đầu tiên, chiếu theo quy tắc của trò chơi này, rất dễ đoán trúng.
Nhưng bắt đầu từ người thứ tư, người chơi cần nỗ lực khôi phục chân tướng câu chuyện, nghĩa là chặng đường phía trước sẽ tràn ngập những yếu tố bất định. Mà mỗi lần đoán sai một ý, sẽ bị trừ ngược lại một điểm, thứ hạng tụt dốc, khoảng cách điểm số sẽ bị kéo giãn không ngừng.
Cho nên, mỗi lần mở miệng, đều phải vô cùng thận trọng.
«Cô còn 30 giây để đưa ra đáp án cho tôi. Hết giờ, phần trả lời sẽ kết thúc và tính là thất bại.»
Tôi nhắc nhở một cách thân thiện rồi nhắm mắt lại.
Lẳng lặng đếm ngược thời gian, khi chỉ còn 10 giây cuối cùng, Lục Tuyết mới do dự mở miệng, nhưng lời nói ra vẫn tràn ngập sự bất định.
«Cô ấy… cô ấy và hung thủ là bạn bè?»
Nói xong, Lục Tuyết căng thẳng nhìn chằm chằm vào tôi, sợ rằng đáp án của mình sẽ sai, rồi bị bỏ xa đồng đội về điểm số.
Tôi đón lấy ánh mắt của cô, nở một nụ cười như có như không.
«Phải, mà cũng không phải.»
Vừa dứt lời, điểm số nhảy từ 0 lên 1, rồi lập tức quay về 0.
Là bạn bè, nhưng lại không phải bạn bè.
Hoặc nói cách khác, qu/an h/ệ giữa họ không chỉ đơn thuần là bạn bè.
Nhìn sự thay đổi điểm số trên màn hình lớn, sắc mặt Lục Tuyết trở nên khó coi. Ngược lại, Nhiếp Tư đang nắm hai điểm, lúc này khóe môi lại nở một nụ cười nhàn nhạt.
Người cuối cùng lên tiếng là Thẩm Thính Lan. Ngoại hình anh ta cũng khá ưa nhìn, chỉ là sắc mặt hơi nhợt nhạt, tay vẫn luôn đặt lên vị trí trái tim, dường như đang rất khó chịu.
Tôi nhắm mắt, khẽ cảm nhận một chút.
Chậc, bệ/nh tim.
Mà đã đến giai đoạn cuối, nhiều nhất cũng chỉ còn một tháng nữa thôi.
Có thể nói là đã th/uốc thang vô dụng.
Thảo nào anh ta phải tìm đến Thành Phố Sương M/ù, bởi vì chỉ có chiến thắng trận đấu này, anh ta mới có thể đưa ra một điều ước, giúp bản thân khôi phục sức khỏe.
Còn những người khác, nguyện vọng của mỗi người đều khác nhau.
Nhưng trớ trêu thay, đề bài trò chơi mà họ rút được lại yêu cầu mỗi người phải tự chiến đấu, và chỉ duy nhất một người mới có thể giành chiến thắng.
Cho nên, từ khoảnh khắc ngồi vào bàn chơi này.
Năm người họ, đã không còn là bạn bè, mà là những đối thủ sống còn.
Rất rõ ràng——
Bọn họ hiện tại vẫn chưa nhận thức được sự thật tàn khốc này.
Thẩm Thính Lan lên tiếng, giọng nói rất nhẹ nhưng vô cùng dễ nghe: «Tiểu Nguyệt, không phải bị một người duy nhất ra tay gi*t ch*t?»
Dựa vào những câu trả lời trước đó của Nhiếp Tư và Lục Tuyết, có thể dễ dàng suy luận ra sự thật này.
Tôi gật đầu: «Đúng.»
Điểm số của Thẩm Thính Lan tăng thêm một.
«Vòng một trò chơi kết thúc. Các bạn sẽ có hai phút nghỉ ngơi. Trong thời gian này, mọi người có thể tự do trao đổi, chia sẻ ý tưởng. Tôi sẽ nhắc nhở các bạn trước khi hết giờ để bước vào vòng hai.»
Nói xong, tôi lặng lẽ ngồi trở lại ghế. Không mở miệng thêm lời nào, chỉ lặng lẽ quan sát những người có mặt.
Bọn họ phần lớn vẫn còn chút e dè, chưa hoàn toàn nhập tâm vào trạng thái trò chơi.