Lý Vân Xu, không đợi người.
Nếu bắt buộc phải đợi, chỉ đợi một người cùng mình trao gửi chân tâm.
15
Ta và Tạ Cẩn Ngôn lên núi cầu phúc.
Xin được một quẻ thượng thượng: Phượng hoàng vu phi, hòa minh thương thương.
Đại cát.
Chúng ta nhìn nhau mỉm cười, dắt tay nhau về nhà.
Núi rừng tĩnh mịch.
Tiếng chim hót líu lo.
Chưa thấy quân tử, lòng ta bồn chồn lo lắng.
Đã thấy quân tử, lòng ta mới được an yên.
16
Trước Trung thu vài ngày.
Trưởng công chúa mở tiệc chiêu đãi các vị quý nữ, thực chất là để nam thanh nữ tú có thêm cơ hội tìm hiểu nhau.
Ta cũng nằm trong danh sách được mời.
Tiệc vừa quá nửa, có người bưng thức ăn lên.
Cái đĩa nghiêng đi, một con cá kho nóng hổi trượt ra, suýt chút nữa chạm vào mặt ta.
Ta vội vàng tránh né.
Con cá vẫn rơi trúng vạt áo ta.
Tiếng ghế cọ xát sàn gỗ khiến nhiều người kinh động.
Đám đông đồng loạt nhìn về phía này.
Ả tỳ nữ vội vàng quỳ xuống xin lỗi, nước mắt rơi lã chã, vai r/un r/ẩy, vẻ mặt đáng thương tội nghiệp.
Áo ta bị bẩn.
Có chút nhếch nhác.
Trước mặt bao nhiêu người, tuy gi/ận nhưng cũng không muốn làm mất hứng của mọi người.
Đang định nói không sao cả.
Ngũ công chúa đột nhiên quát: 「Ngươi ngẩng đầu lên cho bổn cung.」
Ả tỳ nữ không muốn.
Đến khi nhận ra cung nữ của Ngũ công chúa sắp tiến lên động thủ.
Ả mới miễn cưỡng ngẩng đầu.
Ta nhìn rõ gương mặt ả.
Là Trân Trân.
Trên gương mặt nhỏ nhắn tái mét của ả, ẩn chứa nỗi k/inh h/oàng.
Ngũ công chúa lên tiếng: 「Hay lắm, vừa nãy ta đã thấy ngươi lén lút bất an, hóa ra là người quen của Thôi Chiêu Ngọc. Ngươi cố tình muốn làm bỏng mặt Lý Vân Xu, để nàng ấy không làm được tân nương, ngươi thật là á/c đ/ộc!」
Trân Trân đẫm lệ biện giải:
「Con không có, con không cố ý.」
「Con chỉ là không cẩn thận.」
「Con không phải cố ý.」
Ta rủ mắt nhìn ả, ánh mắt lạnh lẽo.
「Nhìn trang phục của ngươi, ngươi là người làm bếp ở hậu viện.」
「Chuyện bưng thức ăn này, không phải việc của ngươi.」
「Vì sao ngươi lại đến? Vì sao vừa bưng đến chỗ ta thì tay lại trượt?」
「Ta không tin lời ngươi nói.」
Ngũ công chúa ra lệnh cho người lôi ả xuống thẩm vấn, hai mụ m/a ma lập tức xốc ả lên.
Ả đột nhiên giãy giụa gào thét về phía ta:
「Phải, ta chính là cố ý đấy thì sao?」
「Ngươi cố tình khiến Thôi công tử đuổi ta đi, khiến ta không nhà để về.」
「Chẳng lẽ ta còn phải cảm ơn ngươi sao?」
「Ta h/ận ngươi, đều tại ngươi, ta mới rơi vào bước đường này.」
Ta lặng lẽ nhìn ả, hỏi:
「Vì sao ngươi không h/ận Thôi Chiêu Ngọc? Người đuổi ngươi đi là hắn mà.」
Trân Trân mặt đầy bi ai.
「Hắn là vì ngươi mới đuổi ta đi.」
「Nếu không phải ngươi không chịu buông tha, hắn sao có thể đối xử với ta như vậy?」
「Hắn đối xử với ta tốt biết bao, hắn c/ứu ta, đuổi theo ta đến tận Giang Nam.」
「Dáng vẻ vui mừng của hắn khi tìm thấy ta, ta vĩnh viễn không bao giờ quên.」
「Chúng ta suýt chút nữa đã đến được với nhau, hắn rõ ràng đã động lòng với ta rồi.」
「Rõ ràng ta suýt chút nữa đã có thể làm thiếp của hắn, nhưng tất cả đều bị ngươi h/ủy ho/ại.」
「Ta làm sao có thể không h/ận ngươi, ta h/ận ngươi thấu xươ/ng.」
Ta thấy ả vừa đáng thương vừa ngang ngược.
Có những người tự mình không tìm được đường đi, liền đi cư/ớp đường của người khác, đẩy người khác xuống, rồi lại trách đối phương cản đường mình.
Nhưng nếu ta thực sự không đi con đường đó.
Ả mới phát hiện ra, con đường đó ta đi, nó mới thông.
Ta không đi, đường không thông.
Ả không còn đường đi, lại quay đầu trách ta sao không đi nữa.
Ta không muốn tranh luận đạo lý với ả, chỉ lạnh lùng nói ra suy nghĩ trong lòng.
「Ngươi quả thực là kẻ vo/ng ân bội nghĩa!」
「Lại còn là một kẻ vo/ng ân bội nghĩa không thông minh.」
「Vì có Thôi Chiêu Ngọc, ngươi mới có thể nói chuyện với ta được một hai câu.」
「Không có Thôi Chiêu Ngọc, giữa ta và ngươi có liên quan gì?」
「Nếu ngươi thực sự thích Thôi Chiêu Ngọc, ta đi rồi, chẳng phải ngươi nên vui mừng mới đúng sao?」
「Ngươi bây giờ không vui, là vì không thể giẫm lên ta để làm nổi bật sự dịu dàng, yếu đuối, đáng thương của ngươi nữa đúng không?」
「Người như ngươi thật đ/áng s/ợ, ngươi giống như chim tu hú, tự mình không xây tổ, chỉ muốn cư/ớp tổ của kẻ khác.」
「Bị người ta vạch trần, không trách mình không biết xây tổ, chỉ trách mắt người khác quá sáng.」
「Việc bưng thức ăn này, ngươi c/ầu x/in người khác mới đổi được đúng không?」
「Nhưng ngươi cố tình đổ thức ăn lên người ta, ngươi cũng thật là dám làm.」
「Nhưng người giúp ngươi thì sao? Người đó có bị liên lụy không, có bị đuổi khỏi công chúa phủ không?」
「Trước khi làm chuyện này, ngươi có nghĩ cho người đó không?」
「Loại người như ngươi không xứng nhận được sự giúp đỡ của bất kỳ ai.」
「Ngươi chỉ biết kéo người khác xuống vực sâu, chứ không biết c/ứu người ra khỏi bể khổ.」
Trân Trân không giãy giụa nữa, ả im lặng, thần trí mơ hồ, trên mặt hiện rõ sự giãy giụa và bất cam.
Thôi Chiêu Ngọc đứng từ xa.
Hắn rõ ràng đã vội vã chạy đến, gương mặt u ám nhìn cảnh tượng này.
Tạ Cẩn Ngôn chậm rãi bước đến bên cạnh ta, tỉ mỉ lau vạt áo cho ta, khẽ khen ngợi:
「Nương tử nói thật hay.」
Ta ngước mắt nhìn Thôi Chiêu Ngọc.
「Thôi công tử, áo của ta bẩn rồi, huynh đền hay ả đền?」
Thôi Chiêu Ngọc mấp máy môi, như một con thú bị dồn vào đường cùng đã mất hết sức lực.
Hắn nói: 「Ta đền...」
Hắn nhìn chằm chằm Trân Trân.
「Ta chưa bao giờ nói lời muốn nàng làm thiếp, ta nếu lấy vợ chỉ có một người vợ duy nhất, sẽ không có thiếp thất.」
Trân Trân bừng tỉnh, lần này là sự tuyệt vọng chân thực.
Ả đi/ên dại, trong cổ họng phát ra tiếng cười quái dị, đi/ên cuồ/ng chất vấn.
「Huynh không nạp thiếp? Vậy tại sao huynh lại cho ta hy vọng? Tại sao?」
「Tại sao huynh đưa ta về nhà, tự tay lau tóc cho ta? Tại sao thuê viện, thuê nha hoàn, thuê bà vú cho ta?」
「Ta chỉ là bị xước tay, tại sao huynh lại bỏ mặc Lý Vân Xu chạy đến tìm ta, còn đưa ta đi gặp đại phu?」
「Ở hội chùa ta nắm tay huynh, tại sao huynh không buông ra?」
「Ta nói không được ăn bánh bột ở hội chùa, tại sao huynh lại đưa ta đi ăn món bánh ngon nhất kinh thành?」
「Ta không muốn huynh thành hôn, dỗi bỏ đi, tại sao huynh lại lập tức đuổi theo ta?」
「Khi ở quán trọ, ta giả vờ sợ hãi, tại sao huynh lại nói với người ngoài chúng ta là vợ chồng, ở chung một phòng với ta?」
「Từng chuyện từng chuyện này, chuyện nào là chuyện người nam nữ bình thường sẽ làm?」
「Huynh m/ập mờ như vậy, cho ta hy vọng, đến cuối cùng lại nói huynh không hề có ý đó.」
「Thôi Chiêu Ngọc! Huynh coi ta là cái gì? Ta đối với huynh, rốt cuộc tính là cái gì?」
Gương mặt Thôi Chiêu Ngọc trắng như tờ giấy.
Ánh mắt của mọi người gần như muốn lăng trì hắn.
Một người sao có thể hai lòng, lại còn ngụy trang thanh cao trong sạch cơ chứ?
Những quá khứ mà hắn từng d/ao động, giờ trở thành con d/ao nhọn đ/âm vào chính hắn.