Ngay khi cửa phòng ngủ đóng lại, Noãn Noãn không thể kìm nén được nữa, lập tức quỳ sụp xuống đất, hai tay ôm lấy thân thể tàn tạ của Tiểu An.
Chiếc hộp bị văng xuống đất cũng theo đó mà mở ra, bên trong không phải là chìa khóa như mong đợi, mà là những món đồ chơi tinh xảo, loại dành cho trẻ sơ sinh vài tháng tuổi.
Tiếng thông báo vang lên: 【Số người chơi còn sống đã thay đổi, hiện còn sống: 5 người.】
"Noãn Noãn, đây là t/ai n/ạn, không ai có thể lường trước được cả."
Tôi không nhịn được thở dài, nhất thời không biết nên nói gì, chỉ đành nói một câu như vậy để an ủi.
Cùng lúc đó, bình luận trong phòng phát trực tiếp cuộn trôi đi/ên cuồ/ng:
【Trời ơi, sao cô ta có mặt mũi nói ra câu đó chứ?】
【Đúng vậy, nếu không phải Tô Dạng đột nhiên xoay người, cũng sẽ không vấp phải Tiểu An, cô bé cũng sẽ không ch*t...】
【Nhưng đây rõ ràng là t/ai n/ạn mà?】
【Chúng tôi biết là t/ai n/ạn, nhưng rất tức gi/ận, tức gi/ận vì trên mặt cô ta không hề có lấy một chút tự trách!】
...
Trên màn hình bình luận, những lời mắ/ng ch/ửi tôi ngày càng nhiều, câu sau còn khó nghe hơn câu trước.
Thế nhưng, những người đang ở trong trò chơi kinh dị như chúng tôi lại không hề hay biết.
"Tô Dạng, cô cố ý đúng không?"
Tôi vừa suy nghĩ xem nên tiếp tục an ủi Noãn Noãn thế nào, thì cô ta đã c/ắt ngang lời tôi, trừng mắt nhìn tôi đầy c/ăm h/ận.
Tôi chớp chớp mắt, tỏ vẻ vô tội.
"Noãn Noãn, cô đang nói gì vậy? Sao tôi nghe không hiểu gì cả?"
Noãn Noãn đưa tay lau khô nước mắt nơi khóe mắt, rồi đặt em gái mình xuống, đứng dậy nhìn tôi: "Sao lại trùng hợp đến thế, lúc cô đi lấy chiếc hộp đó, sợi dây chuyền trên tay cô lại vừa vặn đ/ứt ra? Lại vừa vặn vấp ngã em gái tôi? Thật ra ngay từ đầu, cô đã cố ý, cố ý muốn đẩy nó vào chỗ ch*t, đúng không!"
Nói đến cuối cùng, Noãn Noãn gần như muốn gào lên, nhưng vẫn cố nhịn xuống.
Tôi hạ mi mắt, nhìn Tiểu An đã không còn chút hơi thở nào trên mặt đất, không nhịn được khẽ chậc lưỡi.
"Noãn Noãn à, sao cô có thể nói tôi muốn đẩy em ấy vào chỗ ch*t chứ? Cô nói vậy, thật sự làm tôi đ/au lòng quá."
Cô ta không nhịn được cười lạnh.
"Đừng giả vờ nữa, thật ra cô đã đoán được chiếc hộp này chưa chắc đã là thật, mười phần mười là mỗi căn phòng đều có một cái. Mà lấy nhầm cái hộp giả, có khi sẽ mất mạng, cô chính là cố ý!"
Nghe vậy, tôi thu lại toàn bộ vẻ vô tội trên mặt.
Rồi hơi nghiêng đầu, nhìn Noãn Noãn đang tức đến mất khôn trước mặt, khẽ bật cười thành tiếng.
"Sao nào, chỉ cho phép các cô tính kế người khác thôi sao?"
5
Khung bình luận bùng n/ổ.
【Cái gì? Cái gì? CPU ch/áy rồi, cứ cảm thấy đoạn đối thoại này có nhiều thông tin, nhưng thực sự không hiểu gì cả.】
【Tầng trên, nhìn ra rồi. Không phải UPC, là PCU!】
【Có đ/ộc à? Rõ ràng là CPU! Tôi còn tưởng cặp song sinh kia là người tốt, nhưng ý câu này rõ ràng là muốn Tô Dạng làm công cụ cho bọn họ.】
【Chúng ta trách lầm Tô Dạng rồi. Người ta không chỉ nhìn thấu mọi chuyện, mà còn phản đò/n một vố đ/au.】
【Oa, đợt người chơi này khá hợp để thả vào phụ bản cung đấu, tôi thấy sẽ rất đáng xem đấy!】
【...】
Bình luận ồn ào náo nhiệt, còn người đứng trước mặt tôi lúc này đã hoàn toàn không thể duy trì vẻ ngây thơ vô hại kia nữa.
"Noãn Noãn, hai chị em các cô quả thực rất thông minh. Biết dùng điểm yếu bẩm sinh của phụ nữ để cố gắng tìm ki/ếm sự đồng cảm, rồi khiến tôi mất cảnh giác. Đáng tiếc... chiêu này, chị đây đã luyện tập chuyên sâu từ lâu rồi."
Tôi không nói dối.
Từ khi còn bé, tôi đã chuyên tâm học về vi biểu cảm, cũng như những ám thị tâm lý, tôi đều đã dày công nghiên c/ứu.
Cho nên ngay lần đầu tiên các cô ta đến tìm tôi, tôi đã nhìn ra họ không phải là hạng người lương thiện.
Tiểu An, tính cách không đủ trầm ổn.
Cho nên cô bé hơi mất kiên nhẫn, cố ý muốn đẩy tôi một cái, kết quả là tôi đưa chân ra, ngược lại khiến cô bé vấp ngã.
Nhưng tôi sẽ không cảm thấy tội lỗi chút nào.
Xét cho cùng, ở cái nơi ăn thịt người này, tôi muốn sống sót.
Nước không phạm sông, sông không phạm nước.
Nhưng nếu người khác ngay từ đầu đã tìm mọi cách muốn gi*t tôi, vậy thì xin lỗi, chị đây không phải là kẻ dễ b/ắt n/ạt.
Nói xong, tôi trực tiếp quay người rời đi.
Kết quả vừa bước ra ngoài, đã nhìn thấy Kỳ Vân đang đứng ở cửa, trong tay hắn còn cầm sợi dây chuyền bị tôi cố tình gi/ật đ/ứt.
Hắn vừa cười vừa không: "Luyện tập chuyên sâu à?"
6
Lần đầu gặp gỡ bạn trai cũ, phải truy ngược lại mười năm trước.
Phụ nữ trong gia tộc chúng tôi có khả năng xuyên không.
Nghe có vẻ như một siêu năng lực lợi hại. Nhưng thực tế mọi thứ đều đã được định giá rõ ràng, nên muốn có được năng lực này một cách trọn vẹn.
Thì người trong tộc chúng tôi, vào ngày trưởng thành, phải rút nhiệm vụ thuộc về mình, rồi đi đến không gian được chỉ định, hoàn thành nhiệm vụ trên tấm thẻ.
Nhiệm vụ hoàn thành, từ đó về sau có thể xuyên qua bất kỳ không gian và triều đại nào.
Độ khó của nhiệm vụ không giống nhau.
Đa số các nhiệm vụ đều là bài kiểm tra về nhân tính, hoặc là sự ràng buộc về tình cảm.
Một khi nhiệm vụ thất bại, sẽ phải đối mặt với hình ph/ạt vô cùng nghiêm trọng, bất kỳ vết thương nào phải chịu trong thế giới đó, sau khi trở về thế giới thực, đều sẽ bắt đầu phản phệ gấp hàng chục lần, dù chỉ là một vết thương nhỏ, cũng có thể lấy đi nửa cái mạng của chúng tôi.
Tôi từng có bốn người chị họ, họ cùng sinh một ngày, rút được thẻ nhiệm vụ giống nhau, nhưng bốn người đi, trở về chỉ có hai.
Trong đó một người chị, dù vẫn còn sống, nhưng da dẻ khắp người đều bị bỏng rát, không thể rời khỏi phòng nửa bước.
Người chị kia may mắn hơn, chỉ là mất đi toàn bộ ký ức trong thời gian làm nhiệm vụ.
Còn tôi, vào ngày tròn 18 tuổi.
Thẻ nhiệm vụ rút được là đến một thế giới không tồn tại - thế giới tiểu thuyết.
Ở đó tìm một người cam tâm tình nguyện từ bỏ tất cả vì tôi, người sẽ kiên định lựa chọn tôi hết lần này đến lần khác giữa những cám dỗ mà Thiên Đạo đã thiết lập cho hắn.
Thời hạn: 7 năm.
Thú thật, tôi rất may mắn.
Năm đầu tiên thực hiện nhiệm vụ, đã gặp Kỳ Vân, với tư cách là đại phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó, bệ/nh kiều và đi/ên cuồ/ng.
Quen biết tình cờ, lần đầu gặp tôi đã cho hắn một trận tơi bời.
Nhưng khuôn mặt đó thực sự quá quyến rũ, tôi không kiềm chế được, liền nhào tới đ/è hắn xuống giường.