Rồi bắt lấy nó!

Tôi làm vậy tuy tà/n nh/ẫn, nhưng cũng là để giữ mạng. Đã đọc qua nguyên tác, tôi hiểu rất rõ rằng muốn công lược cô nàng bệ/nh kiều bi/ến th/ái này, lại còn muốn đạt được chút lòng từ bi của cô ta, là việc cực kỳ khó khăn. Bảo đó là vọng tưởng cũng chẳng sai!

Nếu để lòng trắc ẩn trỗi dậy, tôi sẽ bị biến thành mẫu vật. Tất cả chúng tôi sẽ bị cô ta gi*t sạch!

"Chị ơi, chị đang nghĩ gì thế?"

"Chị đang nghĩ về mẫu vật..."

Nhận ra mình vừa nói gì, tôi vội vàng che miệng lại.

Thiếu nữ ngạc nhiên nhìn tôi, khúc khích cười: "Chị ơi, sao chị đoán được em muốn tặng chị mẫu vật bướm vậy?"

Cô lấy ra từ trong bọc một chiếc hộp gỗ, một con bướm cánh xanh nằm trên mặt vải nhung đen, ch*t một cách rất mỹ lệ.

Tôi: "..."

Nhìn thấy nó, lòng tôi thắt lại, như thể nhìn thấy chính mình trong tương lai.

8

Lễ khai giảng kết thúc một cách quy củ. Những màn b/ắt n/ạt học đường ng/u ngốc bắt đầu mở màn.

Trong nhà hàng cổ kính tráng lệ, một tiểu thư quý tộc mặc lễ phục lộng lẫy đ/á một cú vào Lọ Lem: "Này, con nhỏ ng/u ngốc, mày chắn đường bổn tiểu thư rồi! Còn không mau quỳ xuống xin lỗi?"

Lọ Lem đ/au đớn nằm liệt trên mặt đất, cơm và canh trong đĩa văng tung tóe khắp nơi.

"Đồ ng/u! Tiểu thư Lillian bảo mày quỳ xuống xin lỗi, còn không mau lẹ cái tay cái chân lên?"

Một tên đàn em tóc đỏ nhặt nửa bát canh còn lại, đổ ụp lên đầu Lọ Lem.

Rau củ và nước canh dính đầy đầu và mặt thiếu nữ, nước sốt nhỏ giọt dọc theo mái tóc.

Đáng gh/ét!

Cách đám đông nhìn thấy cảnh này, tôi tức đến mức muốn n/ổ tung!

Đừng nói Lọ Lem là em gái tôi, dù nó chỉ là một người qua đường xa lạ, tôi cũng phải đứng lên đòi công đạo.

Chưa kịp lao tới, tôi chợt thoáng thấy——

Trong đôi đồng tử đen láy của Lọ Lem lóe lên tia sáng âm đ/ộc, dường như giây tiếp theo cô ta sẽ x/é bỏ lớp ngụy trang, vặn g/ãy cổ kẻ b/ắt n/ạt.

Nhưng...

Ánh sáng âm đ/ộc đó chỉ lóe lên rồi biến mất, thay vào đó là sự k/inh h/oàng và tủi thân.

Chậc~

Rõ ràng là một kẻ đi/ên bệ/nh kiều khát m/áu, vậy mà cứ phải giả vờ làm một đóa hoa nhài trắng tinh khôi duy nhất. Thật không hiểu nổi cô ta.

"Không nghe được tiếng người à? Hừ, vậy thì học vài tiếng chó sủa đi!"

Người nói là Lillian, đại tiểu thư nhà bá tước, loại người mà những thương nhân bình dân như chúng tôi không thể đắc tội.

Nhưng tôi vẫn lao tới đỡ Lọ Lem, đanh giọng đáp trả: "Con chó nào ở đâu ra mà sủa to thế?"

"Mày—"

Không đợi cô ta nói xong, tôi lôi đũa phép ra, dựa vào ký ức còn sót lại trong đầu, niệm chú: "Chí lí quà là gù lù gù lù biến!"

Một cơn gió lạnh thổi qua, chẳng có gì xảy ra cả.

Xung quanh bùng n/ổ những tiếng cười nhạo.

Tôi nghe thấy những lời châm chọc trong đám đông.

"Đồ ngốc ở đâu ra thế, chú phép đâu có niệm như vậy."

"Tiếc cho cây đũa phép lông phượng trong tay cô ta, sao lại chọn một kẻ ngốc như thế làm chủ nhân!"

"Chậc, đó có thực sự là đũa phép lông phượng không? Biết đâu lại làm từ cỏ đuôi chó đấy."

Ch*t ti/ệt!

Tôi quên mất Charlotte, chị kế trong nguyên tác, là một kẻ ngốc toàn tập. Không những tâm địa x/ấu xa mà còn là phế vật về thuật pháp.

À~ thật muốn lao ngay vào tẩm điện hoàng tử, lấy được vương miện pha lê để khôi phục thuật pháp của mình! Để lúc đó cho đám người nhiều chuyện này thấy sự lợi hại của Đông Phương Huyền Tông chúng tôi!

...

Hậu quả của việc không có thuật pháp mà còn thích thể hiện là: tôi và Lọ Lem cùng bị "dạy dỗ".

Lillian vung đũa phép! Trong nhà hàng nổi lên cuồ/ng phong, tôi và Lọ Lem chật vật xoay vòng trên trần nhà, vô số đĩa bát, canh thừa cặn bã cuộn lấy chúng tôi...

Điên cuồ/ng nhét vào miệng chúng tôi!

"Đồ không có giáo dục! Bổn tiểu thư cho các người ăn cho no."

Lillian cười kiêu ngạo và cuồ/ng vọng.

Tôi và Lọ Lem mất hết mặt mũi trước mặt toàn trường.

Cho đến khi nghe thấy có người hô to "Hoàng tử điện hạ giá lâm", thời gian ăn trưa bi thảm mới kết thúc.

Tiểu thư bá tước hạ đũa phép xuống, tôi và Lọ Lem ngã nhào xuống đất.

Tôi bị trật chân. Lọ Lem ngã đ/è lên ng/ười tôi, ngược lại vẫn bình an vô sự.

Nhìn thấy trong mắt Lọ Lem lóe lên hai đốm lửa, hai chiếc răng nanh yêu nghiệt trở nên nhọn và dài...

Tôi vội ôm ch/ặt lấy cô, xoa đầu dỗ dành dịu dàng. Nếu cô mà phát tác m/a tính, cả nhà hàng sẽ đầy rẫy những cái đầu m/áu me mất!

...

"Hoàng tử điện hạ giá lâm!"

Tiếng bước chân dồn dập tiến lại gần, tôi cúi đầu: 【Dự tính của mẹ Ella sắp đổ sông đổ bể rồi.】

Bà cứ canh cánh việc tôi mặc váy đẹp để quyến rũ hoàng tử trong lễ khai giảng.

Nhưng lần đầu gặp mặt, hình ảnh tôi phản chiếu trong đôi mắt xanh biếc của hoàng tử lại là một thiếu nữ lôi thôi lếch thếch dính đầy canh đậu và khoai tây nghiền.

Không thể thảm hại hơn được nữa.

Khi lướt qua nhau, hoàng tử mặc quân phục bảnh bao mỉm cười dịu dàng hỏi: "Hai vị tiểu thư đáng yêu, các cô có cần giúp đỡ không?"

"Rất cần." Tôi không khách sáo dừng bước, cậy mình bị què một chân, ngã thẳng vào lòng anh ta: "Bế tôi đi!"

Cả người đầy vết bẩn làm bẩn bộ quân phục hoàng gia trắng muốt của anh ta.

Hoàng tử cao quý lại chẳng hề bận tâm, khóe môi anh điểm xuyết nụ cười, dịu giọng: "Rất sẵn lòng."

Khi hoàng tử bế tôi rời khỏi nhà hàng, tôi thoáng thấy Lillian tức đến run người. Cô ta nhìn tôi đầy oán đ/ộc, làm khẩu hình miệng: 【Tôi sẽ không tha cho cô đâu!】

9

Bên bờ hồ sóng nước lăn tăn, tôi và hoàng tử ngồi cạnh nhau.

Một tiếng trước, anh đã dùng thuật trị liệu chữa lành chân g/ãy cho tôi.

Tôi đã thay một bộ váy đẹp để đến buổi hẹn của anh.

"Tiểu thư Charlotte, đôi mắt của cô thật quyến rũ."

Hoàng tử nhìn tôi bằng đôi mắt xanh thẳm đầy tập trung, mái tóc vàng óng ánh dưới ánh mặt trời.

Thiếu niên anh tuấn và cao quý, cử chỉ tao nhã lịch thiệp, thật giống như những vị thần tôn quý trong phim nước ngoài.

"Phải rồi, phải rồi, tôi cũng thấy mình đẹp lắm."

Tôi cười hì hì, mặt dày nói.

Austin nghe vậy thì sững sờ, rồi bật cười khúc khích, bờ vai anh rung rung, cười rất sảng khoái.

Anh chắc chắn nghĩ tôi là một kẻ ngốc xinh đẹp.

Nhưng điều anh không biết là...

Kẻ ngốc xinh đẹp đã tr/ộm đồ của anh rồi!

Tôi giấu tay ra sau lưng, nắm ch/ặt chiếc chìa khóa vừa tr/ộm được từ thắt lưng anh.

Có nó, tôi có thể lẻn vào tẩm điện của anh, đi lấy vương miện pha lê rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đồng Trần

Chương 36
Trúc mã tôi thầm mến say rượu, tôi lén hôn anh, nhưng anh đã tỉnh từ lúc nào không hay, lạnh lùng bóp cổ tôi rồi dùng sức đẩy mạnh về phía sau: "Đủ chưa?" "Cậu nhầm lẫn gì rồi thì phải, tôi không có hứng thú với đàn ông." Sau này, trong một trò chơi, tôi bốc trúng hình phạt phải hôn sâu một người đàn ông khác trong một phút. Ứng Dữ Trần - kẻ từng bảo không có hứng thú với đàn ông - bỗng dưng tức giận kéo tôi lại. "Cậu ấy không muốn." "Chơi có chơi có chịu, để không làm mất hứng của mọi người, chai rượu này tôi sẽ uống thay cậu ấy." Nào ngờ đối phương vẫn không chịu buông tha, giữ chặt chai rượu của anh rồi khiêu khích: "Anh là gì của cậu ta, dựa vào đâu mà đòi uống thay?" Nghe vậy, Ứng Dữ Trần quay đầu lại, giáng xuống môi tôi một nụ hôn thật mạnh: "Bây giờ thì được rồi chứ?" Tôi ngớ người.
0
2 Xoá bỏ Omega Chương 15
8 Nốt tử thi Chương 8
9 Tắt đèn Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm