...

Lọ Lem có vẻ không hài lòng với việc tôi hẹn hò cùng hoàng tử, cô bé gi/ận rồi. Tôi quyết định nấu món gì đó thật ngon để dỗ dành cô bé.

Cộc cộc cộc—

Đêm xuống, tôi gõ cửa phòng Lọ Lem.

"Là chị đây, chị là Charlotte."

Trong phòng không có tiếng đáp lại, tôi mặt dày đẩy cửa bước vào.

"Cưng ơi, nhìn xem chị mang gì cho em này?"

Tôi xách theo một đống lớn đồ ăn, làm xong đống này tốn không ít thời gian của tôi đấy.

Gà cung bảo, cá luộc, sườn cừu nướng thì là và bánh bí đỏ, cộng thêm cả một miếng bánh phô mai dâu tây ngọt mà không ngấy!

Chẳng có khó khăn nào mà một bữa ngon không giải quyết được! Đặc biệt là những món ăn phương Đông thơm ngon của chúng ta~

Trong phòng không có ai!

Tôi thầm nghĩ "không ổn rồi", bên ngoài tối om thế này, cô bé sẽ đi đâu chứ?

Pháp trận trừ m/a của thầy hiệu trưởng vẫn chưa bày xong, nếu lúc này cô bé giải phóng á/c m/a trong sâu thẳm linh h/ồn ra... hậu quả thật không dám tưởng tượng!

"Chị ơi~"

Ngay lúc tôi đang ngẩn ngơ trước cửa, bên tai đột ngột vang lên một tiếng gọi lạnh lẽo mà ám muội.

Cả người tôi run b/ắn, lông tơ toàn thân đều dựng đứng cả lên!

Tôi cố nặn ra một nụ cười, chậm rãi quay đầu lại.

Thiếu nữ cách tôi không đầy một tấc, đang cúi đầu nhìn xuống tôi với ánh mắt thâm sâu.

Khuôn mặt cô trắng bệch gần như trong suốt, đôi đồng tử đen láy tựa như hai xoáy nước, muốn hút người ta vào trong! Mái tóc dài đen nhánh xõa xuống, đôi răng nanh hút m/áu lộ rõ mồn một.

Bộp—

Cánh cửa phòng đóng sập lại sau lưng cô.

Trong căn phòng ngủ chật hẹp, chỉ còn lại tôi và cô.

Đêm tối nồng đậm, nhưng cũng không sánh bằng sự đen tối trong đáy mắt cô, cô nhìn tôi đầy vẻ thèm thuồng, ánh mắt dính lấy người tôi như thể đang li /ếm láp.

"Đói quá chị ơi~" giọng thiếu nữ nhừa nhựa.

Tiêu rồi, tiêu thật rồi!

Đây là đang ám chỉ điều gì chứ?

Muốn ăn thịt tôi sao?

Đột nhiên, cô đ/è nửa thân người lên người tôi: "Chị ôm em đi~"

Tôi vẫn còn đang xách đồ trên tay, không chịu nổi sức nặng nên ngã nhào xuống đất.

Thiếu nữ bệ/nh kiều dễ dàng lật người tôi lại, tựa như tôi là một con cá khô bị mèo nhắm trúng.

Cô li /ếm liếm đầu lưỡi, hít hà trên người tôi, tôi bị dọa đến run lẩy bẩy, nước mắt lã chã rơi xuống.

Ngay lúc tôi tưởng mình sắp bị ăn thịt, cô đột nhiên nhìn tôi đầy ngây thơ, làm nũng:

"Chỉ vì thế này mà đã khóc rồi sao?"

"Đừng sợ, đừng sợ." cô thì thầm an ủi, "Sẽ không có ai b/ắt n/ạt chị nữa đâu."

"Chị ơi, em sẽ bảo vệ chị. Mãi mãi!"

...

Bên ngoài vang lên tiếng còi báo động, tiếng bước chân vội vã trong hành lang.

Nghe nói tiểu thư Lillian ch*t rồi!

Đầu của cô ta bị vặn g/ãy.

Ngoài ra, nghe pháp y nói, trước khi ch*t đôi chân của cô ta đã bị ngh/iền n/át thành bùn.

10

Tâm trạng tôi vô cùng phức tạp.

Cô nàng bi/ến th/ái bệ/nh kiều cuối cùng cũng ra tay, nhưng lại không phải vì bản thân cô.

Cô làm vậy là để bảo vệ tôi!

Những hành động của cô làm xáo trộn lòng tôi...

Thực ra, tôi có hai phương án để thắng trò chơi này.

Một: Lấy lòng Lọ Lem, khiến cô buông bỏ sự đề phòng với tôi. Sau đó phối hợp với thầy hiệu trưởng (tư tế ánh sáng) lừa cô vào pháp trận, bắt giữ và gi*t ch*t!

Giúp người khác thoát khỏi số phận bị làm thành mẫu vật, đồng thời giành chiến thắng trò chơi.

Hai: Tr/ộm lấy vương miện pha lê của hoàng tử, dựa vào nó để khôi phục thuật pháp.

Sau đó dựa vào võ lực của chính mình để gi*t Lọ Lem, giành chiến thắng trò chơi.

Nhưng lúc này, trong lòng tôi lại dấy lên một sự không đành lòng.

...

Kẻ thủ á/c lúc này đang ngọt ngào thưởng thức món ăn tôi mang đến.

"Chị ơi, chị tuyệt quá! Em chưa từng ăn món gì ngon thế này, chỉ là hơi cay một chút thôi."

Thiếu nữ nuốt một miếng cá luộc, nghiêng đầu cười trông rất đáng yêu.

Trong mắt cô lấp lánh những vì sao.

"Ha ha, thích thì ăn nhiều chút."

Tôi gượng cười, trong lòng rối như tơ vò.

Có lẽ tôi thực sự đã thuần hóa được á/c m/a? Đã khơi dậy mặt yêu thương trong lòng cô.

Nhưng tiếp theo đây, tôi lại phải tự tay đẩy cô xuống vực thẳm!

Cô muốn bảo vệ tôi, còn tôi lại phối hợp với đại tư tế để gi*t cô.

Tôi cảm thấy mình thật là một kẻ khốn!

Nhưng nếu, không đẩy cô xuống vực thẳm thì sao?

Cô vẫn sẽ gi*t người không chút kiêng dè.

Ngoài ra—

Tôi thực sự đã thuần hóa được á/c m/a sao?

11

Bảy ngày sau, hoàng cung sẽ tổ chức một buổi dạ tiệc lớn.

Bề ngoài buổi tiệc là để hoàng tử chọn vợ, nhưng thực chất là để săn gi*t Lọ Lem!

Thầy hiệu trưởng—vị tư tế ánh sáng đáng kính trong hoàng cung—sẽ bày pháp trận tại vườn hoa trên sân thượng, theo thỏa thuận, tôi phải dụ Lọ Lem vào bẫy đúng vào lúc nửa đêm.

Khung bình luận gào khóc thảm thiết.

【Đừng gi*t Lọ Lem! Cô ấy yêu chị như thế, sao chị nỡ lừa dối cô ấy chứ!】

【Không muốn Lọ Lem ch*t, hy vọng cô ấy được c/ứu rỗi!】

【Đúng đó đúng đó, tôi đã bắt đầu đẩy thuyền chị em rồi, không thể hạnh phúc bên nhau sao?】

【Mọi người, đừng quên Lọ Lem là kẻ sát nhân cuồ/ng lo/ạn! Có lẽ cô ấy đang lợi dụng tiểu bạch hoa thôi!】

【Đúng đó đúng đó, mọi người còn nhớ cuốn sách quái dị lúc trước không? Nó chẳng phải đã cảnh báo tiểu bạch hoa tuyệt đối không được tin Lọ Lem sao!】

【Tôi vừa tung đồng xu, tôi khuyên tiểu bạch hoa nên tin Lọ Lem.】

【Tôi vừa bói bài tarot, tôi khuyên tiểu bạch hoa đừng bao giờ tin Lọ Lem!!!】

Tôi ôm lấy ng/ực mình, nhắm mắt lại một lát.

Khi mở mắt ra lần nữa, trong lòng tôi đã có tính toán: 【Tôi quyết định phải lấy được vương miện pha lê trước!】

Một kẻ yếu đuối vô dụng như tôi, chẳng làm được gì cả, nghĩ nhiều cũng chỉ là tự tiêu hao vô ích.

Chỉ khi khôi phục thuật pháp, tôi mới có tư cách ngồi vào bàn cờ!

Nếu Lọ Lem đáng tin, tôi sẽ bảo vệ cô.

Nếu Lọ Lem không đáng tin, tôi sẽ áp chế cô.

Tôi bắt đầu mong chờ buổi dạ tiệc ở hoàng cung bảy ngày sau, đó sẽ là cơ hội tốt nhất để tôi lẻn vào tẩm điện của hoàng tử.

12

Ngày mong đợi nhanh chóng đến.

Đêm xuống, tôi và Lọ Lem ngồi xe bí ngô đến hoàng cung.

Hoàng cung náo nhiệt phi thường, tôi và Lọ Lem leo lên từng bậc thang, bước vào đại điện, chìm trong những lời chào hỏi của giới quý tộc và những bản nhạc khiêu vũ du dương.

"Thưa quý cô xinh đẹp, liệu nàng có nguyện ý khiêu vũ cùng ta một bản không?"

Hoàng tử Austin lịch thiệp đưa tay về phía tôi.

Tôi không muốn, tôi muốn đến tẩm điện của anh ta để tr/ộm đồ.

Nhưng trong đôi mắt tựa đ/á quý màu xanh của anh dường như đang ẩn chứa vạn lời muốn nói.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đồng Trần

Chương 36
Trúc mã tôi thầm mến say rượu, tôi lén hôn anh, nhưng anh đã tỉnh từ lúc nào không hay, lạnh lùng bóp cổ tôi rồi dùng sức đẩy mạnh về phía sau: "Đủ chưa?" "Cậu nhầm lẫn gì rồi thì phải, tôi không có hứng thú với đàn ông." Sau này, trong một trò chơi, tôi bốc trúng hình phạt phải hôn sâu một người đàn ông khác trong một phút. Ứng Dữ Trần - kẻ từng bảo không có hứng thú với đàn ông - bỗng dưng tức giận kéo tôi lại. "Cậu ấy không muốn." "Chơi có chơi có chịu, để không làm mất hứng của mọi người, chai rượu này tôi sẽ uống thay cậu ấy." Nào ngờ đối phương vẫn không chịu buông tha, giữ chặt chai rượu của anh rồi khiêu khích: "Anh là gì của cậu ta, dựa vào đâu mà đòi uống thay?" Nghe vậy, Ứng Dữ Trần quay đầu lại, giáng xuống môi tôi một nụ hôn thật mạnh: "Bây giờ thì được rồi chứ?" Tôi ngớ người.
0
2 Xoá bỏ Omega Chương 15
8 Nốt tử thi Chương 8
9 Tắt đèn Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm