Nhận ra anh ta có điều muốn nói, tôi chấp nhận lời mời, bước vào sàn nhảy.
Chúng tôi xoay tròn trong giai điệu du dương. Anh ta khẽ cúi người ghé sát tai tôi, tôi nghe thấy lời khuyên nhủ: "Đừng tin Lọ Lem, cô ta sẽ gi*t ch*t tất cả mọi người, bao gồm cả cô! Sự thương hại dành cho kẻ địch sẽ khiến cô phải hy sinh đồng đội."
Tôi ngước mắt nhìn anh, hóa ra hoàng tử cũng tham gia vào kế hoạch săn gi*t này.
Tôi gật đầu, anh ta như trút được gánh nặng, cảm kích hôn nhẹ lên mu bàn tay tôi.
Vị hiệu trưởng già nhân từ mặc lễ phục tế lễ, đứng cạnh lan can tầng hai. Cách đám đông, ông ta nho nhã nâng ly rư/ợu vang đỏ, kính tôi từ xa. Tôi nhìn rõ khẩu hình của ông: 【Nhờ vào cô cả đấy, mạng sống của chúng ta đều nằm trong tay cô.】
Các quý bà tiểu thư trên sàn nhảy, các vương tôn quý tộc bên cạnh bàn tiệc, thỉnh thoảng lại lo lắng liếc nhìn tôi, ánh mắt đầy thấp thỏm.
Tôi cố ý làm đổ rư/ợu vang lên vạt áo, mượn cớ thay đồ để rời khỏi đó.
...
Tôi bước chân vội vã, xách váy chạy như bay về phía tẩm cung của hoàng tử.
"Chị ơi, chị định đi đâu thế?"
Giọng nói ngọt lịm mà khàn đặc vang lên trong hành lang đêm tối, khiến tim tôi run lên một nhịp.
Một bóng đen xuất hiện ở góc rẽ. Bóng đen bước ra dưới ánh trăng, dáng người thướt tha, khuôn mặt thanh thuần, nhưng ánh mắt lại âm u q/uỷ quyệt.
—Là Lọ Lem!
Khóe môi cô ta nhếch lên nụ cười bất hảo: "Chị định gả cho hoàng tử điện hạ sao? Chị định vứt bỏ em à?"
Cô ta như bóng m/a bất thình lình áp sát, đẩy tôi dựa vào tường. Đầu mũi chạm sát đầu mũi tôi, hơi thở nóng rực.
"Chị ơi, nếu chị gả cho hoàng tử, em sẽ biến chị thành mẫu vật..."
Đến rồi, đến rồi, lời đe dọa mẫu vật. Bản tính của con á/c m/a nhỏ này chẳng hề thay đổi!
Cảm nhận được tôi đang r/un r/ẩy, cô ta cười x/ấu xa, cúi đầu sát lại gần hơn nữa...
Tôi nghiêng đầu né tránh. Dán mắt xuống mũi giày, tôi chắt lọc từng chữ: "Chị sẽ không gả cho hoàng tử. Chuông điểm 12 giờ, chúng ta sẽ về nhà."
"Thật không?" Đôi mắt u ám của thiếu nữ bỗng chốc sáng rực, đầu ngón tay dịu dàng vuốt ve má tôi.
Tôi khẽ hắng giọng: "Ừm! Nhưng trước đó, chị muốn cùng em lên sân thượng ngắm cảnh."
Nghe tôi nói vậy, đầu ngón tay cô ta khựng lại, thần sắc trở nên kỳ quái: "Ồ? Lên sân thượng? Ngắm cảnh?"
"Chị ơi, chẳng lẽ chị... chẳng lẽ chị không có gì muốn nói với em sao?"
Cô ta sa sầm mặt mày lại gần lần nữa, bao trùm lấy tôi dưới bóng hình của cô. Tôi thấy trong mắt cô có ánh lệ.
13
Sau khi thoát khỏi Lọ Lem, tôi chạy thẳng đến tẩm điện của hoàng tử. Ngay lúc cô ta hỏi tôi, tôi đã đưa ra lựa chọn của mình: mời cô ta lên vườn hoa sân thượng. Cuối cùng, cô ta mỉm cười nói "Được".
Đứng trước cửa tẩm điện của hoàng tử Austin, tôi lấy chìa khóa ra.
Cạch—
Cánh cửa mở ra.
...
Hơi xui xẻo, tôi vừa lẻn vào thì hoàng tử đã quay lại. Anh ta còn dẫn theo một người phụ nữ. Kết quả là: tôi nằm bò dưới gầm giường, bị ép nghe hai người họ vận động trên giường.
"Austin cưng à, anh tuyệt quá!"
"Bảo bối, vì em quá đẹp, anh không thể kiềm chế được bản thân..."
Tôi bịt tai lại. Hóa ra hoàng tử điện hạ là một gã trăng hoa.
Ngay tại buổi dạ tiệc vừa rồi, anh ta còn khen mắt tôi quyến rũ cơ mà.
Thật lâu, thật lâu...
Lâu đến mức tôi suýt ngủ thiếp đi dưới gầm giường. Bỗng nghe thấy một tiếng: "Ra đây đi, bé cưng Charlotte."
Giây tiếp theo, hoàng tử Austin lộn ngược đầu, đối diện với tôi dưới gầm giường. Anh ta cười rạng rỡ: "Lén nghe lâu như vậy, sao không tham gia cùng chúng tôi?"
Tôi trợn tròn mắt, suýt nữa rớt cả cằm xuống đất.
Tôi bò từ dưới gầm giường ra, phát hiện anh ta đã đuổi người phụ nữ kia đi rồi. Austin mặc áo nửa hở, nụ cười dịu dàng: "Anh đoán, em đến vì cái này đúng không?"
Anh ta giơ vương miện pha lê trong tay lên. Dưới ánh trăng trong vắt, vương miện lấp lánh ánh sáng rực rỡ, đẹp vô cùng.
Hoàng tử điện hạ ghé sát tôi, khẽ liếc mắt: "Đêm nay tất cả các thiếu nữ đều đến vì thứ này, đeo vương miện này lên, đồng nghĩa với việc trở thành vị hôn thê của anh, trở thành thái tử phi của vương quốc trù phú này, trở thành hoàng hậu tương lai."
"Nhưng, tr/ộm cắp không phải là hành vi vẻ vang gì."
"Hay là..."
Vừa nói, anh ta quỳ một chân xuống đất, dâng vương miện cho tôi, vẻ mặt đầy thành kính, thành kính đến mức như thể kẻ vừa mây mưa với người khác không phải là anh ta vậy.
Hoàng tử Austin ngẩng đầu, đôi mắt xanh biếc sáng rực, chân thành hỏi: "Charlotte thân mến, em có nguyện ý gả cho anh không? Em có nguyện ý nhận lấy chiếc vương miện pha lê quý giá này không?"
Thật là một câu hỏi xoáy vào tâm h/ồn. Tôi thực sự rất muốn chiếc vương miện này!
Tôi khẽ nghiêng đầu, ngoài cửa sổ vang lên tiếng lá rụng xào xạc. Cây đa lớn cành lá sum suê, lá cây khẽ lay động trong gió đêm phát ra tiếng rì rào.
Tôi biết, Lọ Lem đang trốn trong cành lá để nghe lén.
—Tôi vừa hứa với cô ta, tuyệt đối sẽ không trở thành vị hôn thê của hoàng tử.
Nếu tôi chấp nhận lời cầu hôn, tôi có thể lấy được vương miện để khôi phục thuật pháp, nhưng đồng thời cũng sẽ đ/á/nh mất sự tin tưởng của Lọ Lem dành cho tôi.
Hoàng tử Austin dụ dỗ nhìn tôi: "Chấp nhận đi, hãy đứng về phía chúng tôi! Đứng về phía chính nghĩa! Nếu em có thể tuân thủ 'giao ước đó', anh thề sẽ mãi mãi chung thủy với em. Từ giây phút này cho đến khi kết thúc cuộc đời, chỉ yêu mình em!"
"Tin anh, anh nguyện lấy m/áu hoàng gia ra thề!"
"Em có nguyện ý gả cho anh không?"
Hoàng tử trăng hoa lấy tình yêu, lấy ngôi vị hoàng hậu và cả tài sản của vương quốc làm con tin, yêu cầu tôi tuân thủ giao ước với tư tế ánh sáng — dụ dỗ và săn gi*t Lọ Lem.
Thật là quyết liệt!
"No, thanks."
Tôi thở dài, đẩy chiếc vương miện trong tay anh ta ra, không nói một lời rời đi. Vừa đi vừa nhếch môi.
—Vương miện đã sớm nằm trong tay tôi rồi!
Ngay trước khi Austin và tình nhân của anh ta bước vào cửa, tôi đã tráo đổi chiếc vương miện pha lê thành công.
14
"Ting—"
Âm thanh hệ thống vang lên: "Chúc mừng người chơi Lý Khả Ái nhận được vương miện pha lê."
"Để kích hoạt vương miện, cần có 'một tấm chân tình'."
"Sau khi vương miện được kích hoạt, phong ấn trên người bạn sẽ được giải trừ, bạn sẽ khôi phục toàn bộ 'Khí'."
Thì ra lấy được vương miện vẫn chưa đủ, hệ thống thật thích tạo chướng ngại cho tôi!
...
Nửa đêm 12 giờ đang đến gần, bên ngoài hoàng cung bắt đầu b/ắn pháo hoa rực rỡ.
Từng chùm từng chùm pháo hoa nở rộ trên không trung, dù chỉ là thoáng chốc rồi tan thành tro bụi, nhưng vẻ đẹp đó rốt cuộc đã từng tồn tại, từng lưu lại.