Tôi nắm ch/ặt miếng ngọc trong tay. Miếng ngọc bình an này là do Tạ Đường tặng, lẽ ra chỉ là một miếng ngọc bình thường, tại sao lại c/ứu mạng tôi? Sau khi hồi sinh, các bình luận trong phòng livestream ùa vào trong đầu tôi. 【Á á á tiểu bạch hoa hồi sinh rồi sao?!】 【Hu hu hu đ/au lòng cho con gái quá, cô ấy ch*t bi tráng quá, chúng ta đừng đ/á/nh với đại m/a đầu Hồng Liên nữa, mau trở về đại sảnh trò chơi đi!】 【Nếu không nhờ miếng ngọc bình an của Tạ Thần, tiểu bạch hoa đã ch*t hẳn rồi. Hì hì CP tôi chèo là thật!】 【Tại sao Tạ Thần có thể c/ứu tiểu bạch hoa? Tôi không hiểu, có ai giải thích không?】 【Tiểu bạch hoa mau đi c/ầu x/in hệ thống đi, cô rõ ràng đã vượt ải rồi mà. Cầu hệ thống thả cô về đi!】 【Lý Khả Ái, thế giới phó bản này thối nát tận gốc rồi! Nó không đáng để cô liều mạng vì nó đâu. Hy vọng cô tỉnh táo lại, mau rời khỏi đó đi.】 【Tiểu bạch hoa, cô đã cố gắng hết sức rồi. Cô đã ch*t một lần rồi!】 【Tiểu bạch hoa đáng thương, cô ấy trơ trọi một mình, chỉ có một mình cô ấy thôi. Đồng đội duy nhất đã ch*t sớm rồi, còn lại mình cô ấy chiến đấu cô đ/ộc.】 【Lý Khả Ái sẽ không định tiếp tục nữa chứ? Nếu là tôi thì tôi bỏ cuộc lâu rồi. Nói trắng ra, đây chỉ là một phó bản, bách tính trong đó sống tốt hay không, liên quan gì đến tôi?】 【Á á á tiểu bạch hoa đáng thương quá, trông như một chú mèo con sống dở ch*t dở vậy.】
Đau! Quá đ/au. Hồi nhỏ học đạo pháp trên Phù Mộng Sơn, lúc đấu tập bị thương một chút, đ/au một chút là tôi đã ứa hai hàng nước mắt. Sư tỷ luôn vừa bôi th/uốc cho tôi vừa cằn nhằn: "Đánh thì đúng là đ/á/nh giỏi thật, nhưng khóc thì cũng khóc giỏi thật." Tôi mò vào túi tay áo, muốn tìm viên đan dược trị thương, nhưng lại bất ngờ mò vào chỗ trống. Có lẽ đã làm rơi lúc đ/á/nh nhau rồi. Tôi nhịn đ/au, khập khiễng đi đến bên con suối nhỏ, vốc nước lau vết thương, nhưng lại nhìn thấy vầng trăng trong nước, dòng suối làm nó vỡ vụn tan tác. Tôi ngẩng đầu, trơ trọi nhìn vầng trăng trên bầu trời đêm. Một kẻ "châu chấu đ/á xe" như tôi, "kiến bò miệng chén" như tôi, trong lòng dấy lên một nỗi tuyệt vọng: Còn tiếp tục nữa không? Một mình cô đ/ộc đi đối kháng với vị thần bất khả chiến bại, còn tiếp tục nữa không? Tôi ngồi lẻ loi bên con suối, trơ trọi nhìn vầng trăng. Trong phút chốc, tôi thấy gương mặt nho nhã thanh tú của Thư Du Nhiên xuất hiện trên mặt trăng. Cô ấy cười nói với tôi: "Thực ra trong lòng tôi, cô đã sớm là một đại anh hùng rồi."
Tôi luôn nghĩ mình là một kẻ nhát gan, tôi không biết tại sao mình lại kiên trì cô đ/ộc lâu như vậy. Tôi thực sự rất sợ đ/au, lúc này tôi đ/au quá. Nhưng mà! Tôi thực sự muốn dũng cảm thêm một lần nữa! Dù tôi không còn đồng đội. Nếu bên cạnh không có đuốc lửa, sao phải sợ trở thành ánh sáng duy nhất!
"Ầm--"
Phía sau truyền đến một tiếng động lớn, ngôi m/ộ của tôi sụp đổ. Một thần cung đổ nát hoang tàn đột nhiên từ dưới đất trồi lên! Nó x/é toạc mặt đất, xuyên thủng bụi bặm, dưới ánh trăng bạc, đứng sừng sững kiêu hãnh giữa không trung. Hơn trăm bậc thang bằng ngọc đen, ánh sáng kỳ bí lộ ra.
【Đinh--】
Hệ thống đột nhiên lên tiếng: 【Hệ thống dò tìm được 'Dũng khí'. Không sợ gì cả không phải là dũng cảm thật sự. Rõ ràng là sợ hãi, nhưng vẫn nguyện vượt qua nỗi sợ và tuyệt vọng để nỗ lực thử một lần, mới là dũng cảm thật sự. Chúc mừng bạn trở thành người được Tà Thần chọn, nhận được chìa khóa mở Tà Thần Điện.】
Tà... thần? Mười hai Tà Thần từ ngàn năm trước sao? Ngay tại nơi vừa ch/ôn cất tôi, mặt đất nứt ra một đường, bậc thang ngọc đen uốn lượn lên tận không trung, tựa như thang trời leo mây. Tôi do dự một lát rồi khập khiễng bước lên bậc thang.
20
Cuối bậc thang ngọc là một ngôi thần điện cổ xưa đổ nát, mạng nhện giăng lối, dưới ánh trăng đầy một phòng màu xám bạc. Mười hai bức tượng thần đã đổ sụp, từng bị ch/ôn vùi trong dòng thời gian ngàn năm này, đêm nay bỗng thấy lại ánh mặt trời. Nhờ ánh trăng sáng, sau khi nhìn rõ từng gương mặt tượng thần, tôi bỗng bật cười. Cười xong lại không kìm được mà bật khóc. Thần Ẩn, Đoan Mộc Thanh, Đông Phương Nhiên và Tống Trường An, bốn gương mặt trong đó lại chính là họ!! Họ là bạn của tôi, là những người đồng đội tôi từng kề vai sát cánh chiến đấu. Tám người còn lại tuy tôi không quen, nhưng khả năng cao cũng là người chơi. Tôi r/un r/ẩy chỉ vào tượng thần của họ, nước mắt trào ra. "Mười hai Tà Thần" trong truyền thuyết từ ngàn năm trước, lại chính là họ!
Phòng livestream sôi sục.
【Á á á á á! C/ứu với, tôi nổi da gà hết rồi!】
【Tà Thần là Thần Ẩn đại nhân? Còn có Tống gia gia nữa?】
【Tỷ tỷ đẹp trai kia là Nhiên Thần đứng đầu bảng tổng sắp phải không? Chị ấy không phải chưa từng tham gia trò chơi dưới cấp 3S sao? Chẳng lẽ... chị ấy chuyên đến để lật đổ đại m/a đầu Hồng Liên?】
【C/ứu với! Bây giờ tôi phấn khích đến mức toàn thân r/un r/ẩy. Phát hiện này quá bùng n/ổ! Nhưng tại sao lại như vậy?】
Tôi lau đôi mắt nhòe lệ, trong lòng đã có đáp án. Hóa ra trong trò chơi này, thời điểm người chơi giáng xuống là khác nhau. Sau khi đăng nhập, họ trực tiếp bị đưa đến "ngàn năm trước"! Tôi không biết họ có hoàn thành nhiệm vụ lập đội "Chồn Hoàng" giống tôi không. Nhưng tôi biết! Sau khi họ phát hiện Hồng Liên Tiên Tôn là ngụy thần, họ đã chọn giống tôi, giống Thư Du Nhiên, đi đối kháng với thần linh! Ai nói tôi cô đ/ộc một mình? Ai nói tôi cô đ/ộc một mình?! Tôi có đồng đội! Đồng đội của tôi cách tôi ngàn năm thời gian, cùng tôi dốc hết sức lực!...
Đột nhiên, từ trong túi tay áo tôi bay ra ba thứ-- tấm lụa viết đầy sự thật ở Hựu Thành, chiếc lá ngân hạnh ở Kim Thạch Trấn, bông hoa cô bé g/ầy gò ở kinh thành tặng tôi. Chúng bay lên không trung, dung hợp lại với nhau, tạo thành một tấm gương nước bạc lấp lánh. Một bóng lưng cao lớn tuấn tú xuất hiện trong tấm gương nước gợn sóng. Thiếu niên quay đầu lại, ánh trăng rắc lên mái tóc ngắn màu xám bạc xinh đẹp của cậu ấy. Gương mặt cậu ấy tinh xảo quá mức, đôi mắt sáng như sao. Lại chính là Tạ Đường. Thiếu niên vốn lạnh lùng kiêu ngạo, ngay khoảnh khắc chạm mắt với tôi, đã mỉm cười nhẹ: "Không gặp không về, Lý Khả Ái."
Nhưng rất nhanh, ánh mắt cậu ấy tập trung vào vết thương trên bụng tôi, vẻ mặt lập tức tối sầm: "Cậu đã giao thủ với Hồng Liên Tiên Tôn rồi sao?"
Tôi cũng cười: "Phải đó. Tớ đ/au lắm, bạn học Tạ Đường ạ." Sau đó, tôi giơ miếng ngọc bình an cậu ấy tặng lên: "Miếng ngọc cậu tặng đã c/ứu mạng tớ, rốt cuộc chuyện này là thế nào?"
Thiếu niên xinh đẹp khẽ nhướng mày, kể cho tôi nghe tất cả những gì cậu ấy biết.