Tôi là thiên tài thiếu nữ của một tông môn sa sút. Tại đại hội thuật pháp, tôi đã xuất sắc giành lấy vị trí quán quân. Thế nhưng— trưởng lão của tông môn đứng đầu lại khẳng định chắc nịch: "Ngươi gian lận!" Tin đồn lan xa. "Nó tr/ộm Phong Triệu Ngọc của môn phái ta mới giành được ngôi đầu." "Một kẻ xuất thân từ môn phái nhỏ bé rá/ch nát, sao có thể đ/á/nh bại đệ tử thủ tịch của Thiên Ki/ếm Tông chúng ta!" "Phượng hoàng sao có thể sinh ra từ ổ gà?" Tất cả mọi người đều bắt tôi phải đưa ra bằng chứng để chứng minh mình là thiên tài thực thụ. Tôi khẽ cười, dùng mũi ki/ếm chỉ thẳng về phía vị sư tôn thanh lãnh của tông môn đệ nhất thiên hạ đang đứng cao trên tầng mây. "Tôi muốn đấu với ngài! Tiên tôn có dám tiếp chiêu không?"
1
Đứng trước cổng phó bản "Bích Lạc Thử Luyện", vòng xoáy màu vàng rực như mặt đất bị nung nóng. Đám đông bàn tán xôn xao.
"Người đẹp nhỏ, đừng tùy tiện thử phó bản cấp S nhé, cẩn thận bị ăn đến không còn lại một mảnh xươ/ng!"
"Đúng là loại người nào cũng dám thách thức trò chơi kinh dị, gh/ét nhất mấy đứa con gái không biết lượng sức mình. Có ch*t cũng đáng đời!"
"Này này, các người không nhận ra cô ấy sao? Cô ấy là Lý Khả Ái, thần tiên đứng thứ 7 trên bảng xếp hạng tổng đấy!"
"Xì! Cái loại tiểu thư yếu đuối này chắc chắn là gian lận mới lọt vào bảng xếp hạng thôi."
Tôi liếc xéo kẻ nói tôi gian lận, đó là một tên l/ưu m/a/nh tóc xanh. Không chấp kẻ khờ, tôi không thèm để ý đến hắn mà tập trung đợi người.
Một thiếu niên tóc bạc đội mũ bóng chày cầm hai cây kem đi về phía tôi, đẹp trai như nam chính trong truyện tranh thiếu nữ. Mọi người xung quanh hít một hơi lạnh, bất kể nam nữ đều đồng loạt hiện lên ánh mắt hình trái tim.
"Á á á đẹp trai quá! Là Đường thần!"
"Tôi nhặt được một sợi tóc của anh ấy nè, phải kẹp vào sách để dành mới được!"
Tạ Đường là người vạn người mê trong giới người chơi, cũng là bạn của tôi.
"Chẳng phải Đường thần gh/ét nhất là lập đội với người khác sao? Tại sao lại lập đội với cô ta?"
"Quả nhiên! Lý Khả Ái này là dựa vào Đường thần mới thăng hạng. Chẳng qua chỉ là một ký sinh trùng xinh đẹp thôi," tên l/ưu m/a/nh tóc xanh hừ lạnh một tiếng, khiêu khích, "Người đẹp nhỏ, có muốn ôm đùi anh đây không?"
Vừa nói, hắn vừa đặt tay lên vai tôi. Tôi dựa vào Tạ Đường để thăng hạng? Nực cười! Bảng xếp hạng tổng mới nhất, Tạ Đường xếp thứ 8, còn tôi xếp thứ 7 đấy!
Thôi bỏ đi, đạo gia giảng về tâm thanh tịnh, tôi giữ tâm mình cho tốt, không cần phí lời với hắn làm gì!
Ngay giây tiếp theo—
Tôi vận khí quanh thân, xoay người tung một cước, mạnh mẽ đ/á văng hắn bay xa 5 mét! Chỉ nghe một tiếng "bộp", hắn dính ch/ặt vào bức tường màu trắng sữa như hình chữ đại, cả bức tường lập tức nứt toác ra.
"Á á á á!!!"
Mọi người xung quanh hít một hơi lạnh, đồng loạt lùi lại hai bước! Ai nấy đều trợn mắt há hốc mồm nhìn tôi. Tôi cười híp mắt nhận lấy cây kem từ tay Tạ Đường, xoay người đăng nhập trò chơi.
...
Tôi tên Lý Khả Ái, là một đạo sĩ nhỏ của thế kỷ 21. Sư thừa Tiêu D/ao Tông ở núi Phù Mộng, giỏi chú quyết, phù lục và thuật triệu hồi. Tôi đ/á/nh nhau cực giỏi! Đến cả sư tôn cũng từng bị tôi đ/á/nh rụng hai cái răng cửa.
Để giúp sư tỷ trả n/ợ, tôi chấp nhận lời mời của trò chơi kinh dị, bước vào không gian trò chơi đầy bí ẩn. Thắng, có thể nhận được một số tiền lớn. Thua, tất nhiên là mất mạng. Dám nói tôi gian lận? Tôi có thể đ/á/nh cho hệ thống phải khóc thét lên đấy (phồng má.JPG).
2
Tôi trở thành tiểu sư muội của Trì M/ộ Tông. Trong thế giới phó bản này, các tông môn tu tiên mọc lên như nấm. Trì M/ộ Tông là nơi tầm thường nhất, bị các môn phái khác kh/inh miệt.
"Ting—"
Hệ thống đưa ra nhiệm vụ: "Sư phụ của ngươi đã ch*t, hãy điều tra nguyên nhân cái ch*t của bà ấy."
Trì M/ộ Tông hiện tại chỉ còn lại ba người. Sư tỷ Tô Tình Huyên, sư huynh Chu Đại Nga và tôi. Sư tỷ giỏi may vá, sư huynh giỏi nấu ăn, còn tôi thì giỏi cái khoản "cơm bưng nước rót". Ba người chúng tôi sống với nhau vô cùng hòa thuận. Điều duy nhất khiến lòng người u uất chính là cái ch*t của sư phụ.
Ba năm trước, sư phụ đi du ngoạn ở Vân Châu nhưng không bao giờ trở về nữa, mệnh đăng tượng trưng cho sự sống ch*t của bà đột nhiên vụt tắt. Bà ch*t một cách không rõ ràng, chúng tôi đến cả việc thu x/á/c cũng không biết tìm ở đâu.
Sư huynh và sư tỷ không ngừng nghỉ tìm ki/ếm suốt ba năm, lục tung cả Vân Châu, gặp ai cũng hỏi. Nhưng chẳng thu thập được chút tin tức nào, sư phụ như thể bốc hơi khỏi nhân gian, không để lại dấu vết.
"Đại sư tỷ! Tiểu sư muội! Ăn cơm thôi—"
Giọng nói oang oang của sư huynh vang vọng khắp núi Trì M/ộ.
...
Giữa sườn núi, khói bếp lượn lờ, hương thơm của cơm canh tỏa ra từ sân nhỏ. Gió hè thổi khiến lá cây hòe xào xạc, hoa hòe rơi lả tả.
Tôi cầm đũa gắp những cánh hoa lẫn trong cơm gạo lứt, cười hì hì nói: "Bích Lạc Thử Luyện do Thiên Ki/ếm Tông chủ trì sắp bắt đầu rồi, nghe nói phần thưởng cho người đứng đầu là Kính Khuy Thiên.
"Lấy được Kính Khuy Thiên, có thể khiến thời gian xoay ngược, tái hiện lại những chuyện đã xảy ra với sư phụ, tìm ra nguyên nhân cái ch*t của người!"
Tôi nắm ch/ặt tay, đầy tự tin: "Tôi muốn tham gia! Đánh cho các môn phái khác tan tác hoa rơi!"
Sư huynh và sư tỷ nhìn tôi với vẻ mặt ngơ ngác: "... Gì cơ?!"
Cọng đậu trên đũa của Chu Đại Nga rơi xuống đất vì kinh ngạc. Tô Tình Huyên lo lắng sờ trán tôi: "Không bị sốt mà..."
Họ tưởng tôi bị đi/ên rồi. Dù sao thì trong mắt thế nhân, những kẻ nghèo túng như chúng tôi còn chẳng bằng một sợi lông chân của người ta, ngay cả xách giày cho tông môn khác cũng không xứng!
Nhưng mà—
Người khác càng kh/inh rẻ bạn, bạn lại càng không được tự kh/inh rẻ chính mình!
...
Nhìn thấy sự nhút nhát trong mắt đại sư tỷ và nhị sư huynh, tôi vốn định một mình xông pha. Nào ngờ, khi tôi khoác hành lý rời đi, họ đã sớm chần chừ đợi sẵn ngoài cửa rào.
Chu Đại Nga vác nồi sắt: "Tuy anh rất gà, nhưng cũng muốn đi thử một lần. Anh muốn thu x/á/c cho sư phụ!"
Tô Tình Huyên đưa ngón trỏ chọc vào trán anh: "Đồ vô dụng, là b/áo th/ù cho sư phụ!"
3
Tiên môn đứng đầu đại lục Vân An chính là Thiên Ki/ếm Tông, tọa lạc ngay tại Vân Châu nơi sư phụ mất tích. Ngước nhìn, Thiên Ki/ếm Tông sừng sững trên đỉnh núi, mây tiên lượn lờ, xa vời không thể chạm tới.
Đúng vào giữa hạ, tiếng ve kêu ồn ào. Còn náo nhiệt hơn cả tiếng ve là các đệ tử tiên môn từ khắp nơi đổ về.
Chúng tôi như một đàn chim cút nhỏ đứng dưới chân núi, rướn cổ chờ trưởng lão Thiên Ki/ếm Tông đưa ra đề thi.
"Chư vị đệ tử, ải đầu tiên các ngươi phải vượt qua là Thanh Hành Bí Cảnh.
"Trong bí cảnh tuy có nhiều thiên tài địa bảo, nhưng cũng đầy rẫy hiểm nguy. Đệ tử nào thành công hái được Huyết Linh Chi và sống sót trở về trong vòng 1 ngày, có thể tiến vào vòng khảo hạch tiếp theo."
Một tiếng hít khí lạnh vang lên xung quanh. Có người nhăn nhó: "Sư phụ bảo chúng ta đến để rèn luyện, nhưng đâu có nói là sẽ mất mạng chứ."