Sau khi đưa cho mỗi sư huynh và sư tỷ 10 lá Lôi Phù, 10 lá Hỏa Phù và một lá Truyền Âm Phù, tôi là người tiên phong bước vào trong cửa.
10
Ba phút sau.
"Á á á, c/ứu mạng với!"
Thi Mạnh Tu r/un r/ẩy trốn trong góc: "Rắn! Nhiều rắn quá!"
Xì, xì—
Lũ rắn dày đặc đang thè lưỡi, trông như những bãi giòi đang bò lổn ngổn. Chúng đủ loại đủ màu, cuồn cuộn bò trườn nhấn chìm đại sảnh, ùa về phía chúng tôi trong góc. Một con trăn khổng lồ dài 5 mét cuộn mình trên cột đ/á ngọc bích, những chiếc vảy trắng muốt lấp lánh ánh quang. Đó chính là Ba Xà, vua của lũ rắn ở đây.
"Con người ng/u xuẩn, trong đàn rắn này chỉ có đúng 3 con là không đ/ộc.
"Tìm được 'rắn không đ/ộc' là có thể thoát khỏi địa cung.
"Ghi nhớ, mỗi người các ngươi chỉ có một cơ hội, và không được chọn trùng nhau.
"Kẻ nào chọn sai, sẽ mãi mãi ở lại Tị Xà địa cung!"
À, câu hỏi này nằm ngoài vùng hiểu biết của tôi rồi. Tạ Đường rút thanh ki/ếm bên hông, ánh bạc lóe lên, bảo ki/ếm biến thành một chiếc gậy bóng chày. Anh kéo tôi ra sau lưng, giải thích: "Rắn không đ/ộc đầu thường có hình bầu dục, màu sắc phần lớn nhạt nhẽo không sặc sỡ, tốc độ bò nhanh, đuôi nhọn.
"Không chỉ không có tính công kích mà còn dễ bị h/oảng s/ợ.
"Nhưng phải cẩn thận với rắn hổ mang chúa, đầu nó cũng hình bầu dục..."
Thi Mạnh Tu vừa run vừa mếu máo sùng bái nói: "Không ngờ Tạ công tử lại uyên bác như vậy!"
Nhưng rắn trong địa cung nhiều quá! Nếu cứ phân biệt từng con một, không biết phải tốn bao nhiêu thời gian.
Tạ Đường bổ sung: "Loài rắn xảo quyệt, hành động thường trái quy luật, đáp án chưa chắc đã là rắn thật."
Tôi gật đầu, tỏ ý đã hiểu. Nhưng tại sao tôi phải ngoan ngoãn nghe lời vua rắn chứ? Tại sao không đ/á/nh cho nó phải tự giao ra đáp án!
Tôi kết ấn triệu hồi: "Cửu Đầu Xà—"
Ầm ầm ầm!
Như thể đất nứt trời sập. Một con quái vật Cửu Đầu Xà khổng lồ từ trong hư không uốn lượn bước ra, tựa như một ngọn núi di động! Địa cung suýt chút nữa bị thân hình to lớn của nó làm cho sụp đổ, nó vội vàng thu nhỏ thân hình lại.
"Á á á á!"
Thi Mạnh Tu bị dọa đến lật nhào cả mắt, ngất xỉu tại chỗ. Vua rắn sững sờ: "..."
Bộp—
Nó cứng đờ người rồi rơi từ trên cột ngọc bích xuống. Đàn rắn r/un r/ẩy: "..."
Chúng như bị đông cứng, không dám nhúc nhích dù chỉ một chút. Cửu Đầu Xà thò đầu ngó nghiêng, chín cái đầu cùng nhìn đông nhìn tây: "Chủ nhân chủ nhân, người ở đâu? Rắn rắn không nhìn thấy người!"
Tìm mãi không thấy, Cửu Đầu Xà bắt đầu bị phân liệt nhân cách. Một cái đầu nũng nịu nói: "Bực gh/ê, chủ nhân sao người lại nhỏ xíu thế này? Làm rắn rắn không thấy được!"
Một cái đầu giọng trầm thấp khàn đục: "C/âm miệng! Hình dáng của chủ nhân đâu phải thứ để ngươi bàn tán?"
Một cái đầu giọng điệu quyến rũ lả lơi: "Gh/ét thật, rắn rắn yêu chủ nhân nhất! Vậy mà chủ nhân lại rất lâu rồi không triệu hồi người ta..."
Thật mất mặt!
Mình nhỏ bé, mờ nhạt đến thế sao? Tôi vừa nhảy vừa vẫy tay: "Tôi ở đây! Ở đây này!
"Nghe đây! Trong đàn rắn có 3 con không đ/ộc, mau tìm ra cho tôi! Nếu không tìm ra được, ngươi hãy đi đe dọa nó—" Tôi chỉ tay về phía vua trăn hai đầu: "Nó biết đáp án!"
Thi Mạnh Tu từ từ tỉnh lại, vừa vặn chứng kiến cảnh tôi gây áp lực lên Cửu Đầu Xà. Hắn đ/ập mạnh vào đầu mình: "Mình đi/ên rồi, mình đi/ên rồi!"
Ngay lập tức, hắn lại tự đ/ập cho mình lật mắt ngất đi lần nữa.
Cuối cùng, Ba Xà thần phục. Nó cúi đầu quỳ xuống trước mặt Cửu Đầu Xà, giao ra đáp án. Đáp án nằm trên cột ngọc bích mà nó vừa quấn quanh, trên đó khắc ba con rắn nhỏ xíu xiu, lại còn bị thân hình to lớn của nó che khuất. Nếu không đ/á/nh bại nó trước rồi căng mắt ra tìm ki/ếm tỉ mỉ, thì căn bản không thể phát hiện ra ba hình khắc bằng hạt gạo này!
Thật xảo trá.
Tôi và Tạ Đường, cùng với Thi Mạnh Tu hôn mê suốt quá trình, đã dễ dàng vượt ải.
11
Vì ải thứ hai là nhờ tôi mà vượt qua, nên tôi đã tiến vào trận quyết đấu đỉnh cao của Bích Lạc Thử Luyện. Người tiến vào chung kết không phải 12 người, mà chỉ vỏn vẹn 3 người. Đó là Lạc Vân Ngạn của Thiên Ki/ếm Tông, Tần Chi Ý của Thiên Nhất Môn và tôi.
Chín đội ngũ còn lại đều toàn quân bị diệt ở ải Sơn Hải Thần Thú, may mà họ được các trưởng lão c/ứu ra, nếu không thương vo/ng quá thảm khốc. Sư huynh, sư tỷ và Tần Chi Ý cùng một nhóm, nhờ vào phù lục của tôi và sự giúp đỡ của Tần cô nương, họ đều sống sót thoát ra.
...
Lạc Vân Ngạn của Thiên Ki/ếm Tông thấy người tiến vào vòng cuối là tôi, trong sự kh/inh miệt xen lẫn niềm vui sướng. Không cần đối đầu với Tạ Đường, hắn cứ tưởng mình chắc thắng rồi.
"Lý Khả Ái, ngươi dựa vào sắc đẹp để mê hoặc Tạ Đường, giẫm lên anh ta để tiến vào vòng cuối, thật là thiếu khôn ngoan." Lạc Vân Ngạn liếc nhìn tôi đầy kh/inh khỉnh, "Ngươi tưởng ta cũng sẽ nhường ngươi sao? Ta sẽ đ/á/nh cho ngươi thảm hại vô cùng!"
Hắn nhấn mạnh từ "thảm". Sau khi nói một đống lời vô nghĩa, hắn đắc ý tổng kết: "Quán quân năm nay, là của ta!"
Tôi lười để ý đến hắn. Chỉ buông lại một câu: "Đừng quên lời thề của ngươi."
Thua thì phải xin lỗi sư huynh sư tỷ của tôi!
...
Tần Chi Ý bỏ cuộc. Cô ấy bị thương trong ải [Phong Sinh Thú], trưởng lão Thiên Nhất Môn lo lắng sốt vó: "Sư phụ có thể chữa thương cho con! Nếu bỏ cuộc, con sẽ không lấy được Kính Khuy Thiên đâu!"
Tần Chi Ý nhăn nhó: "Sư phụ, con đ/au bụng, ngũ tạng lục phủ đều đ/au. Chắc con sắp ch*t rồi phải không? Sư phụ, con sắp ch*t rồi!"
Sư phụ cô tức gi/ận dậm chân liên hồi: "Không ngờ Thiên Nhất Môn ta lại sinh ra đứa phế vật như con! Không làm nên trò trống gì!"
Tôi lại thấy cô ấy lè lưỡi với mình: "Người đẹp nhỏ, tôi rất kỳ vọng vào cô đấy."
Khán giả bắt đầu bàn tán.
【Tần Chi Ý cũng là người chơi, đứng thứ 10 trên bảng xếp hạng tổng. Là cao thủ của đội Đông Phương Nhiên!】
【Trong top 10 bảng châu Á, chỉ có Nhiên thần, Ái thần và cô ấy là nữ giới.】
【Cô ấy có vẻ rất thích Lý Khả Ái nhỉ!】
【Lạ thật, cô ấy và Lộc Văn Sênh qu/an h/ệ cực tốt! Lý Khả Ái đã cư/ớp mất thứ hạng của Lộc Văn Sênh, sao cô ấy lại thích Lý Khả Ái được?】
【Cô ấy chính là đi theo Tiểu Bạch Hoa vào phó bản này đấy, tiếc là không biết cô ấy có mục đích gì.】
Mục đích gì cũng chẳng sao. Bây giờ tôi chỉ muốn t/át cho Lạc Vân Ngạn một trận!
12
Gió mát thổi qua. Tôi nhắm mắt, đứng trong diễn võ trường của Thiên Ki/ếm Tông, bên tai vang lên tiếng gió vỗ vào lá cây. Xào xạc, xào xạc—
Như nghe thấy tiếng sóng biển trào dâng, chim hải âu bay lượn trên ngọn sóng.
...
Trên cao ngồi đầy trưởng lão và đệ tử các môn phái, thậm chí Tiên tôn của Thiên Ki/ếm Tông còn đứng trên tầng mây mịt mờ, đang nhìn xuống chúng tôi với ánh mắt kh/inh miệt.