Tiên môn trăm nhà lần lượt cúi mình vái chào về phía Trì M/ộ Tông, không khí vô cùng nghiêm trang, thành kính.
15
Lão già của Thiên Nhất Môn vốn đa sầu đa cảm, vừa khóc vừa sụt sịt hỉ mũi không ngừng. Trưởng lão hộ kính của Thiên Ki/ếm Tông lau khô nước mắt, nói ra nỗi lo lắng của mình: "Trịnh chưởng môn thật là bậc nữ nhi hào kiệt của tiên môn, bậc anh hào trong thiên hạ!
"Thế nhưng với năng lực của Trịnh chưởng môn, muốn dùng 'Sắc Huyết Phong' để chống lại Hạn Bạt, e rằng khó mà duy trì được đến 3 năm...
"Tính ra Hạn Bạt sắp phá vỡ phong ấn rồi, lần này đến lượt tiên môn trăm nhà chúng ta kế thừa di chí của Trịnh chưởng môn, đồng tâm hiệp lực, cùng nhau chống lại tà m/a!"
Mọi người đều cho rằng nên là như vậy.
...
Tôi vái chào họ một cái, cùng sư huynh và sư tỷ cưỡi hạc đi về hướng Đông, đáp xuống dưới chân núi Kỳ Linh. Trước đây, các trưởng lão của các tông môn cứ dùng giọng điệu mỉa mai để hỏi một câu hỏi.
— Trịnh Từ tầm thường như vậy, có thể dạy được đồ đệ cái gì?
Bà đã dạy chúng tôi "giữ vững đạo của mình". Dạy chúng tôi rằng dù có nhỏ bé, vẫn có thể trở thành cột trụ và xươ/ng sống, đem lại sự thái bình cho thế gian!
"Sư phụ, đồ nhi sẽ hợp sức b/áo th/ù cho người! 'Đạo' của người, cũng nên do chúng con kế thừa!"
Vô số Sa Linh lại xuất hiện, dưới chân núi sóng nhiệt cuộn trào, tiếng ầm ầm như sấm rền truyền đến. Sư tỷ không còn bận tâm mình là yêu nữa. Chị hóa thành mãnh hổ bạc đen! Sư huynh không còn lùi bước. Anh dồn hết can đảm, thề sẽ chiến đấu vì sư phụ! Họ đ/á/nh lui từng đợt Sa Linh lao vào cắn x/é chúng tôi. Còn tôi đứng trên lưng hạc, nhìn xuống sống núi đang rung chuyển dữ dội. Ngay khoảnh khắc Hạn Bạt phá phong ấn chui ra—
"Chấn Quyết, Giáng Thiên Ph/ạt!"
Ngoại truyện 1
Sau khi vượt ải, tôi trở về đại sảnh trò chơi. Nhìn 200 ngàn kim tệ tăng thêm trong tài khoản, tôi cảm thấy rất mãn nguyện. Đang cúi đầu cầm điện thoại đi ra ngoài thì bị người chặn đường. Ngẩng đầu lên, là Tần Chi Ý.
"Hi, người đẹp nhỏ~" Cô ấy đưa cho tôi chiến thư, "Cô còn lợi hại hơn tôi tưởng tượng nhiều!"
Chiến thư là Lộc Văn Sênh viết cho tôi. Tần Chi Ý nhìn tôi bằng ánh mắt hình trái tim: "Nhận đi! Đi đ/á/nh cho Lộc Văn Sênh một trận, cho thằng nhóc đó biết tay!"
Tôi hơi sững sờ: "... Chẳng phải hai người là bạn tốt sao?"
Cô ấy hất mái tóc xoăn sóng, nháy mắt với tôi: "Nhưng tôi thích cô hơn! Còn nhớ phó bản 'Đề Đăng Diêm La' không? Tôi cũng chơi trận đó đấy.
"Hi hi, tôi nhớ hệ thống thông báo phê bình cô, bảo cô đừng có dụ dỗ NPC đi mất!"
Tôi: "..."
Không kìm được mà đổ mồ hôi hột. Chuyện mất mặt như vậy, sao nhiều người biết thế!
Cô ấy lại cười híp mắt nâng mặt tôi lên: "Lúc đó tôi đã nghĩ, dụ dỗ NPC? Phải là người thú vị đến mức nào mới làm ra chuyện đó chứ!
"Á~ cô còn đáng yêu hơn tôi tưởng tượng nhiều."
Tôi cười gượng, rút đầu ra khỏi tay cô ấy. Đành phải nhận lấy chiến thư.
"Phiền cô nhắn với Lộc Văn Sênh một tiếng, tôi chấp nhận lời thách đấu của anh ta. Nhưng tôi khuyên anh ta nên bỏ cuộc."
Tôi trịnh trọng giải thích: "Đánh nhau tôi rất giỏi. Nếu không phải trò chơi kinh dị kiểm tra năng lực tổng hợp của người chơi, mà tôi lại ngốc hơn Đông Phương Nhiên và Thần Ẩn một chút, thì cũng không đến mức xếp hạng thấp thế này..."
Tôi nói một hồi lâu, nhưng cô bạn Tần lại cứ nhìn chằm chằm vào mặt tôi ngẩn ngơ. Không biết cô ấy có nghe lọt tai câu nào không!
Bất đắc dĩ, tôi đành xoay người đi ra cổng để hội hợp với Tạ Đường. Anh ấy giúp tôi trong trò chơi, nể mặt tôi lắm, tôi cũng phải mời anh ấy một bữa.
"Không cần khách sáo." Thiếu niên nhún vai, ánh mắt thản nhiên, "Nhiệm vụ hệ thống giao cho tôi là 'hỗ trợ người chơi Lý Khả Ái'. Để cô đừng quá mất mặt thôi."
Tôi: "... A? Hệ thống tốt bụng vậy sao?"
...
Tần Chi Ý nhìn theo bóng lưng của Lý Khả Ái bằng ánh mắt hình trái tim, hạnh phúc ôm lấy mặt mình: "Á~~~ cô ấy đáng yêu quá!!"
Một lúc sau, Tần Chi Ý hoàn h/ồn.
"Khoan đã! Cô ấy nói xếp hạng 7 bảng tổng là thấp? Á á á, cô ấy có biết mình đang nói gì không? Lọt vào top 100 đã là nhân vật lợi hại rồi có biết không! Ngay cả tôi cũng phải trọng sinh 300 lần mới..."
Cô ấy vội vàng che miệng lại, như sợ lộ ra bí mật gì đó.
...
Tiệm lẩu, nồi uyên ương đang sôi sùng sục. Đá lạnh lăn vào nước dưa hấu, thành ly thủy tinh đọng đầy những giọt nước. Nghe cô gái trước mặt kể về những chuyện thú vị ở tông môn một cách hào hứng, Tạ Đường không nhịn được cười. Anh không nói cho cô biết. Những gì nói lúc trước, hệ thống bắt anh giúp cô là giả. Anh đã sử dụng [Soán Bài] giành được khi liều mạng trong phó bản 3S mới thay đổi được lệnh hệ thống. Sau khi đăng nhập trò chơi, nhiệm vụ hệ thống giao cho anh thực chất là—
【Ngăn cản người chơi Lý Khả Ái, ngăn cô ấy lấy được Kính Khuy Thiên!】
Ngoại truyện 2
Đêm khuya, Ngọc Minh Chân gi/ật mình ngồi bật dậy.
"Tên đó có phải là tiểu sư thúc của mình không?"
...
Ngọc Minh Chân là thiếu niên Ki/ếm tiên ngàn năm có một của Tiêu D/ao Tông, núi Phù Mộng. Dãy núi Phù Mộng có nhiều ngọn núi. Phiêu Miểu Phong nơi anh ở chủ tu ki/ếm đạo và trận pháp. Nghe nói, tiểu sư muội nhỏ tuổi nhất ở Thái Ất Phong đã tham gia một trò chơi kinh dị. Nghe nói, cô ấy bị đ/á/nh rất thảm trong trò chơi! Anh chính là đến để chống lưng cho vị tiểu sư thúc chưa từng gặp mặt này! Tiện thể ki/ếm tiền giúp sư thúc Tống Án trả n/ợ.
Nào ngờ—
Hôm nay vừa đăng nhập phó bản "Bích Lạc Thử Luyện", anh đã trúng chiêu của hệ thống! Hệ thống đưa ra một câu hỏi trắc nghiệm: 【Phúc lợi người chơi mới! Vui lòng chọn thân phận bạn ưng ý.
【A: Chiếc nồi sắt trong tay Chu Đại Nga của Trì M/ộ Tông.
【B: Lang yêu trong Thanh Hành Bí Cảnh.
【C: Tiền bối Ki/ếm tiên của Thiên Ki/ếm Tông.】
Đáp án rõ rành rành, hai lựa chọn đầu đều kỳ lạ, chỉ có lựa chọn C là người. Nào ngờ sau khi chọn xong, vì nhân vật quá cao quý, không có lợi cho cân bằng trò chơi, anh bị hệ thống thu mất 9 phần khí, chỉ để lại 1 phần để giữ thể diện. Một phần khí này căn bản không đủ để anh chiến đấu với tư thế Ki/ếm tiên! Anh thậm chí còn không đ/á/nh lại được trưởng lão bình thường của Ki/ếm Tông.
Đen đủi hơn là... Theo lý mà nói thân phận này được người người sùng bái, hiếm ai dám bất kính. Nhưng anh lại xui xẻo gặp ngay một thiếu nữ xinh đẹp muốn thách thức mình! Đáng sợ nhất là... Tên đó lại dám dùng thiên lôi bổ anh!!! Giáng Thiên Ph/ạt? Thứ đó... ngay cả thần tiên cũng phải bổ cho xiêu vẹo!
Đêm hôm khuya khoắt, Ngọc Minh Chân càng nghĩ càng thấy không đúng: "Thái Ất Bát Quái Quyết, chẳng phải là bí pháp của Phù Mộng Sơn sao? Kẻ bổ mình... chẳng lẽ là tiểu sư thúc của mình?!"
- End -