Liên tiếp mấy vị cung đình nhạc sư đều bại dưới tay Thái tử nước Lương, sắc mặt Bệ hạ khó coi, ngay cả Lý Minh Chiêu cũng mím ch/ặt môi.
Thái tử nước Lương lắc đầu, kh/inh miệt nói.
"Đại Ung hùng mạnh, hóa ra cũng chỉ đến thế mà thôi."
Lý Minh Chiêu nắm ch/ặt nắm đ/ấm.
Ta nắm lấy tay chàng, toàn thân chàng cứng đờ, quay đầu nhìn ta, ánh mắt bất giác dịu lại.
"Sao vậy?"
Ta không đáp, mà đứng dậy, hướng về Bệ hạ thưa.
"Phụ hoàng, nhi tức nguyện thử một lần."
Sắc mặt Lý Minh Chiêu trầm xuống, những người huynh đệ đang nhăm nhe vị trí Thái tử của chàng đều đang chờ xem trò cười.
Nhưng khi ta gảy dây đàn, phát ra âm thanh đầu tiên, tất cả mọi người đều im bặt.
Thái tử nước Lương cũng thu lại nụ cười, ánh mắt trở nên nghiêm nghị.
Một khúc dứt lời, cả căn phòng tĩnh lặng, ta đứng dậy, hướng về phía Thái tử nước Lương đang ngẩn ngơ mà hành lễ.
"Thái tử điện hạ, đến lượt ngài."
Chàng lắc đầu, cười với ta đầy rạng rỡ.
"Không cần nữa, ta có thể nghe thấy tiếng đàn của nàng, đã là may mắn ba đời rồi.
"Nàng khiến ta hiểu được đạo lý núi cao còn có núi cao hơn, người giỏi còn có người giỏi hơn.
"Nhưng nàng, tuổi còn nhỏ như vậy, tại sao tiếng đàn lại đ/au thương đến thế, nàng không vui sao?"
Chàng ngây thơ nhìn ta, ánh mắt trong veo.
Ta cười từ tận đáy lòng, chàng là người đầu tiên nghe hiểu tiếng đàn của ta, cũng là nhạc sư đầu tiên khiến ta tâm phục khẩu phục.
Ta không khỏi có chút hảo cảm với chàng.
"Thái tử điện hạ có thể hiểu tiếng đàn của ta, là chuyện khiến ta vui nhất những ngày gần đây."
Chàng vỗ tay, hỏi Bệ hạ liệu có thể bái ta làm thầy, cùng ta học đàn hay không.
Sắc mặt Lý Minh Chiêu đã đen như đáy nồi.
Ta giấu đi nụ cười trong mắt, từ chối chàng.
"Ta đã gả làm vợ người, e là có chút bất tiện."
Chàng thất vọng thở dài.
"Là ta đến muộn rồi."
Sắc mặt vừa mới tươi tỉnh hơn một chút của Lý Minh Chiêu lập tức lại đen kịt.
Ta trở về bên cạnh Lý Minh Chiêu, chàng hạ thấp giọng hỏi ta.
"Sao chưa từng nghe nàng nói cầm nghệ của nàng lại giỏi đến thế."
Ta xòe lòng bàn tay cho chàng xem.
"Ngày đại hôn, khi chàng dắt ta ra khỏi kiệu hoa, chàng nói bàn tay ta thô ráp khó coi, không bằng sự mềm mại tinh tế của tỷ tỷ.
"Nhưng Lý Minh Chiêu, những vết chai dày và vết phồng rộp bị vỡ này, đều là minh chứng cho sự khổ luyện của ta.
"Chàng nói, chàng chỉ cần một Minh Nguyệt đ/ộc nhất vô nhị, còn ta là loại ve sầu mùa hạ thấy đầy rẫy.
"Ta chẳng khác gì những hòn đ/á giả sơn trang trí trong sân nhà chàng.
"Ta chỉ là một khối đ/á không có ý kiến hay suy nghĩ riêng, cả đời chỉ có thể mặc người sắp đặt.
"Đây đều là những lời chàng nói, chàng chưa bao giờ coi trọng ta, xem thường ta, chàng chưa bao giờ thực sự hiểu ta."
Chàng há miệng, muốn giải thích, nhưng lại chẳng thốt nên lời.
Ta ngước đôi mắt đỏ hoe, cười với chàng.
"Ta lừa chàng đấy, Lý Minh Chiêu.
"Người trong lòng ta là chàng, ta thích chàng, nhiều năm rồi."
Chàng như bị sét đ/á/nh, ta từng chữ từng chữ một.
"Nhưng bây giờ, ta không muốn thích chàng nữa.
"Chàng hưu ta đi."
15
Lý Minh Chiêu không đồng ý hưu thê.
Ở thời điểm mấu chốt này, nếu chàng hưu thê, những người huynh đệ kia sao có thể bỏ qua cơ hội tốt để hạch tội chàng.
Chàng cố dùng gia tộc để ép ta.
Ta lạnh lùng nói.
"Lý Minh Chiêu, nương ta ch*t rồi.
"Nương của Giang Minh Nguyệt dùng tính mạng của ta để u/y hi*p nương ta, nương ta đã uống loại th/uốc Đại phu nhân đưa cho, ch*t khi ta mới sáu tuổi.
"Chàng tưởng ta được ghi tên dưới danh nghĩa Đại phu nhân bằng cách nào chứ."
Chàng á khẩu không trả lời được, hồi lâu sau mới nói.
"Cha nàng, cha nàng luôn thương nàng mà.
"Nàng lớn lên ở phủ Thừa tướng, họ cất công vun vén cho nàng, nàng cũng nên báo ơn chứ?"
Ta cười lạnh.
"Lý Minh Chiêu, chàng hãy phái người đi hỏi xem, hỏi xem những năm qua ta đã sống thế nào trong tay người trong lòng chàng.
"Ta ở phủ Thừa tướng phải tranh giành thức ăn với chó, Giang Minh Nguyệt hở chút là đ/á/nh đ/ập ta, ta ngay cả cơm cũng không được ăn no!
"Chàng có biết không, nếu không phải mạng ta cứng, ta đã sớm bị Giang Minh Nguyệt đ/á/nh ch*t rồi!"
Chàng phản bác ta.
"Không thể nào, Minh Nguyệt lương thiện, ngay cả con kiến còn không nỡ giẫm ch*t, sao có thể đối xử tệ với nàng.
"Nàng ấy trước mặt cô luôn nói nàng là người muội muội mà nàng ấy thương yêu nhất, sao nàng có thể vu khống nàng ấy như vậy?!
"Nếu nàng ấy muốn hại nàng, sao lại để nàng có cơ hội học được cầm nghệ giỏi như thế."
Ta thất vọng nói.
"Bởi vì, ta là thế thân của nàng ta, khi nàng ta cần biểu diễn tài nghệ, sẽ dùng bình phong che chắn, đổi ta thay nàng ta.
"Bởi vì, cha ta cần đứa con gái là ta đây, để lót đường cho con trai ông ta.
"Ta chưa bao giờ nghĩ chàng sẽ tin ta.
"Nhưng Lý Minh Chiêu, chàng có thể đi điều tra thử một lần, chỉ một lần thôi, có được không."
Vừa dứt lời, một mũi tên lông vũ từ cửa sổ vỡ bay vào.
Ta nhanh tay lẹ mắt đẩy Lý Minh Chiêu ra, đỡ thay cho chàng.
Một mũi tên trúng ngay tim phổi.
Mũi tên của Triệu Toại.
Quả nhiên rất chuẩn.
16
Chỉ sau một đêm, Lý Minh Chiêu trông già đi nhiều, râu ria lởm chởm.
Ta nằm trong tẩm phòng đêm đại hôn của chúng ta.
Đôi mắt chàng đỏ ngầu, nắm ch/ặt tay ta không chịu buông.
Thấy ta tỉnh lại, chàng mấp máy môi, khó khăn nói.
"Xin lỗi."
Ta biết ngay, chàng đã đi điều tra rồi.
Không chỉ vậy, những gì chàng điều tra được, chỉ có thể nghiêm trọng và á/c đ/ộc hơn những gì ta nói.
Một vị "nhân" quân được thế nhân ca tụng như vậy.
Làm sao có thể chấp nhận được người mình thích bao nhiêu năm nay, lại là một con q/uỷ á/c chuyên ng/ược đ/ãi hạ nhân, hành hạ chị em.
Bức tượng thần trong lòng chàng đã sụp đổ.
Chàng sắp suy sụp đến nơi rồi.
Nhưng ta không cho chàng thời gian để bình tâm lại.
Triệu Toại vứt Giang Minh Nguyệt đã bị ch/ém đ/ứt đôi tay trước cửa Đông cung.
Lần này, Lý Minh Chiêu không giữ lại Giang Minh Nguyệt đang hôn mê bất tỉnh.
Thậm chí không hề quan tâm đến vết thương của nàng ta.
Mà lệnh người đưa nàng ta về lại phủ Thừa tướng.
Giang Minh Nguyệt sau khi tỉnh lại như kẻ đi/ên khóc lóc gào thét.
Khi biết ta gả cho Lý Minh Chiêu, lại càng đi/ên cuồ/ng nguyền rủa ta.
Đại phu nhân mời vô số danh y c/ứu chữa cho Giang Minh Nguyệt, khi biết có thể dùng đôi tay của nữ tử có thân hình tương đương để nối lại gân mạch và đôi tay.
Liền lùng sục khắp thành để tìm người phù hợp.
Kinh triệu doãn báo chuyện này cho Lý Minh Chiêu, Lý Minh Chiêu gi/ận không kìm được.
"Coi mạng người như cỏ rác! Thật là hoang đường!"
Giang Minh Nguyệt khóc hỏi chàng.
"Chàng thay lòng rồi đúng không?! Chàng yêu ả ta rồi đúng không? Chàng không quan tâm đến sống ch*t của ta nữa đúng không!"
Lý Minh Chiêu lạnh lùng nhìn nàng ta.
"Người cô yêu thật sự là nàng sao?
"Giang Minh Nguyệt, nàng lừa cô đ/au quá."