22
Phòng giam Ninh Phượng Thần sắp xếp cho thiếp cũng tạm được, rơm khô ráo, phía trên còn có một ô cửa sổ nhỏ.
Kỳ Giác làm việc xưa nay đúng như cái tên, y coi đại lao như khách sạn, nhất quyết ở lại phòng giam đối diện thiếp.
Ninh Phượng Thần vừa bước vào liền nhìn thấy y, không nhịn được mà đảo mắt.
Thiếp ho khan một tiếng để giấu đi ý cười.
«Phất Thanh cô nương, ở đây vẫn quen chứ?»
«Quen lắm, quen lắm, phải đa tạ công tử đã ra tay giải vây.»
«Lời này mà để phụ thân nghe thấy, e là đêm nay ta phải làm hàng xóm với cô rồi.»
«Công tử khiêm tốn rồi, Ninh tướng đã cho phép chàng nhập sĩ, e là địa vị của công tử trong nhà họ Ninh đã không còn như xưa.»
Kỳ Giác hừ một tiếng, lại bắt đầu lau thanh ki/ếm của mình.
Ninh Phượng Thần nói:
«Nhắc đến việc này, ta còn phải đa tạ kế sách của Phất Thanh cô nương. Nếu không nhờ Hoàng thượng mở ân khoa, các bậc trưởng bối trong tộc yêu cầu con cháu nhà họ Ninh đều phải tham gia, phụ thân cũng sẽ không nới lỏng mà cho ta thử sức.
«Chỉ là Phất Thanh cô nương quá thông minh, khiến phụ thân vấp phải một cú ngã đ/au, ông ấy thẹn quá hóa gi/ận, nhất định đòi mạng cô nương. Trừ khi...»
«Trừ khi gì?»
«Phất Thanh cô nương chịu gả làm dâu nhà họ Ninh.»
???
«Ninh tướng lại có ý đồ với thiếp sao?»
Đời này thiếp đắc tội với lão già Kim Trạc Bạch ở đâu mà lại bị đối xử thế này?
Ninh Phượng Thần nói: «Phất Thanh cô nương thông tuệ như vậy, hà tất phải giả ng/u.»
Thiếp nhìn kỹ gương mặt trước mắt, sắc đẹp như hoa xuân buổi sớm, gả cho chàng cũng không thiệt thòi.
«Nằm mơ đi.» Kỳ Giác nghiến răng ken két.
Thiếp nói: «Chàng thấy đấy, việc này chẳng liên quan gì đến Lục điện hạ, nhưng ngay cả Lục điện hạ cũng không đồng ý. Ninh công tử hẳn cũng từng nghe, cuộc hôn nhân không được chúc phúc sẽ chẳng bao giờ hạnh phúc.»
Ninh Phượng Thần nhìn thiếp, ánh mắt thâm trầm: «Ta muốn biết tâm ý của Phất Thanh cô nương.»
Vậy sao?
Thiếp ngồi thẳng lưng, đáp: «Nếu thiếp thành thân, chắc chắn là vì thiếp thích một người, chứ không phải vì muốn tìm một con đường sống.»
Nếu Kim Phất Thanh tham sống sợ ch*t, đã chẳng đến kinh thành làm gì.
Sau khi Ninh Phượng Thần đi, Kỳ Giác lầm bầm: «Thực sự không được thì cô gả cho hắn cũng chẳng sao, còn người là còn của.»
«Lời hay tiếng dở đều để chàng nói cả rồi.»
«Đương nhiên, còn một con đường khác, ta đưa cô gi*t ra ngoài.»
«Kỳ Giác.»
«Ừ?»
«Chàng yêu ta à?»
Kỳ Giác không nói gì nữa, y đẩy cửa lao đi ra ngoài.
«Đi đâu đấy?»
«Về ăn ít sơn tra.»
23
Thiếp nằm trên đống rơm, nhìn ánh sao lọt qua cửa sổ, tâm tư ngổn ngang.
Khi Kim Hoa gặp nạn, tâm trạng tỷ ấy thế nào nhỉ?
Khóa cửa lao được mở, ngục tốt đưa cho thiếp một tay nải: «Cô nương, đi thôi.»
Dù tâm trạng năm xưa thế nào, giờ cũng chẳng quan trọng nữa.
Vì thiếp nhất định sẽ dùng m/áu của nhà họ Ninh để tế cho tỷ ấy.
Thiếp nắm ch/ặt thanh ki/ếm, men theo màn đêm rời khỏi đại lao.
Ninh Phượng Thần chiêu m/ộ thiếp không thành, Ninh Du Tuyết sẽ không còn nương tay, nếu thiếp ngoan ngoãn ở trong lao, e là ngày mai sẽ thân đầu chia lìa.
Người là d/ao thớt, ta là cá thịt, tội danh muốn thêm vào thì sợ gì không có lý do?
Thiếp sẽ không cho ông ta cơ hội thẩm vấn mình.
Tránh các lính canh, thiếp đi thẳng đến Thanh Lương Đài, đợi đến khi leo lên xe ngựa của Thuần Hy quận chúa, thiếp mới thở phào nhẹ nhõm.
Thuần Hy quận chúa giọng đầy bực dọc: «Hai ông cháu các người, chỉ giỏi hại người!»
Thiếp tạ lỗi xong lại hỏi: «Món n/ợ này có thể tính lên đầu lão già kia được không?»
Nàng lườm thiếp một cái, thiếp lập tức im bặt.
Đại nữ tử biết co biết duỗi.
Xe ngựa hướng về phía hoàng thành, từ nay về sau, trong kinh không còn Kim Phất Thanh, mà trong cung lại có thêm một thái giám.
«Toán Bàn, Lục điện hạ tìm ngươi.»
Thiếp phủi sạch mạng nhện trên người, bóp cổ họng đáp một tiếng.
Kỳ Giác thấy thiếp mặt mày lấm lem, hỏi: «Ngươi đi làm tr/ộm đấy à?»
Thiếp lườm y, diễn kịch phải diễn trọn bộ, thiếp cam tâm tình nguyện đi quét dọn lãnh cung một chuyến.
Hoàng thành không có lãnh cung chuyên biệt. Cái gọi là lãnh cung, là nơi ở của những phi tần không được sủng ái.
Chủ không có tương lai, người hầu sẽ bạc đãi.
Rêu không ai cạo, mạng nhện không ai quét, ngay cả việc sưởi ấm mùa đông cũng thành vấn đề.
Những năm trước có Dụ Dương công chúa quản lý, cuộc sống của họ cũng không đến nỗi nào, nay công chúa đi hòa thân, cung quy lỏng lẻo, cuộc sống của họ lại trở nên khó khăn.
Thiếp tự thấy có lỗi, thường đến chăm sóc họ đôi chút.
Kỳ Giác gỡ mạng nhện trên tóc thiếp xuống, rồi đưa cho thiếp một xâu kẹo hồ lô.
Miệng thì nói chuyện chính sự.
«Sau khi Hoàng tỷ tiến vào địa giới Giao Đông, không còn tin tức nào truyền ra nữa.»
Ba năm trôi qua, Kỳ Yến Chiêu đã thu phục được Tây Bắc quân, chuyển hướng sang Giao Đông.
Năm xưa khi Kỳ Yến Chiêu rời kinh, thiếp đã định ra kỳ hạn năm năm với nàng, nhưng sức khỏe Hoàng đế năm nay sa sút trầm trọng, toàn bộ nhờ thái y dùng nhân sâm ngàn năm níu giữ hơi tàn, e là không sống nổi qua năm nay.
Sau khi Hoàng đế băng hà, Ninh Du Tuyết sẽ không đợi nữa.
Ba năm ân khoa đã gây cho ông ta không ít phiền phức, ông ta mấy lần muốn dừng lại, nhưng các thế gia khác đã nếm được vị ngọt, sao có thể làm theo ý ông ta? Thậm chí còn công khai chống đối.
Dù vậy, lạc đà g/ầy vẫn lớn hơn ngựa, ông ta vẫn còn dư sức gi*t vào hoàng thành.
Kỳ Giác đưa cho thiếp bệ/nh án mấy ngày gần đây, nhìn sắc mặt y cũng đủ hiểu tình hình càng thêm nguy cấp.
Ba tháng.
Hoàng đế tối đa chỉ trụ được ba tháng nữa.
Đủ để Kỳ Yến Chiêu từ Giao Đông quay về kinh thành.
Nhưng, chưa nói đến việc Kỳ Yến Chiêu hoàn toàn mất liên lạc, ngay cả khi thiếp có thể liên lạc được với nàng, nàng vừa tới Giao Đông, sống ch*t khó lường, lấy đâu ra dư lực quay về kinh thành bình lo/ạn?
Thiếp lặng đi hồi lâu, Kỳ Giác đột nhiên búng trán thiếp một cái.
«Sợ gì chứ? Không được nữa thì ta đưa cô gi*t ra ngoài.»
«Kẻ mãng phu, hai nắm tay sao địch nổi bốn phía, một thanh ki/ếm của chàng gi*t được ngàn quân vạn mã sao?»
«Vậy biết làm sao? Không gi*t được thì chỉ có ch*t.»
Thiếp nhớ lại lúc mới đến kinh thành, y cũng từng nói câu tương tự.
«Đường đường là hoàng tử, sao lại coi rẻ mạng mình thế?»
Kỳ Giác cười gian xảo: «Kim Phất Thanh, cô còn quan tâm mạng ta hơn cả ta sao? Sao nào, cô thích ta à?»
Được rồi, lại đợi ở đây để chặn họng thiếp.
Thôi vậy, suy cho cùng, tất cả cũng chỉ là một ván cược, thiếp đ/á/nh cược thêm một lần nữa.
24
Mỗi tháng đều có những cung nữ hai mươi lăm tuổi được thả ra ngoài, chẳng ai chú ý, một cung nữ sau khi rời kinh liền lập tức lên ngựa, chạy thẳng về phía Tây Bắc.
Kỳ Giác và thiếp cùng dọn vào điện Hoằng Đức, đích thân phụ trách việc ăn uống sinh hoạt của Hoàng đế.