Lệch quỹ đạo tình cờ

Chương 3

20/05/2026 13:16

Nhưng lúc nào cũng giữ bộ mặt lạnh lùng. Dù sao thì trước đây anh cũng không mặt dày đến thế.

"Viết rất hay, sao phải x/ấu hổ?"

Giọng nói trầm thấp của Giang Khâm vang lên.

"Cuốn này viết hay nhất.

"《Những năm tháng liên quan đến em》."

Nghe thấy cái tên sách tương đối bình thường này, tôi khựng lại, không động đậy nữa.

Giang Khâm khẽ hỏi:

"Nguyên mẫu, là chúng ta sao?

"Em nói là phải, những gì em muốn biết, anh đều sẽ nói cho em."

Cửa sổ biệt thự không đóng.

Giữa mùa hè, gió thổi vào mang theo hương hoa ngập tràn khu vườn.

Mùi hương kéo theo ký ức, tôi bàng hoàng như quay trở lại nhiều năm về trước.

6

Quen biết Giang Khâm là vào 8 năm trước.

Tôi sinh ra ở một thị trấn nhỏ ven biển, nơi người dân sống bằng nghề phơi rong biển.

Một gia đình trọng nam kh/inh nữ điển hình.

Thực ra tên tôi không phải là Nguyễn D/ao.

Mà là Nguyễn Yểu.

"Yểu" trong yểu mệnh.

Còn đứa em trai sinh sau tôi một năm, tên là Nguyễn Tông Diệu.

"Tông Diệu" trong quang tông diệu tổ (làm rạng danh tổ tông).

Tôi vô tình nghe được ý nghĩa cái tên này từ những lời bàn tán xì xào trong thôn.

Lúc đó tôi không hiểu, rõ ràng là cha mẹ ruột thịt, tại sao họ lại gh/ét tôi đến thế.

Sau này mới nhận ra.

Sự ng/u muội là tội á/c gốc rễ.

Yểu Mai, Dẫn Đệ, Phán Đệ, Vọng Đinh...

Con gái vừa sinh ra đã bị cha mẹ đóng dấu như một món công cụ.

Tôi từ nhỏ đã cảm nhận được sự chán gh/ét và thiên vị của cha mẹ.

Tôi chưa bao giờ được m/ua quần áo mới, toàn là quần áo cũ của mẹ mặc hỏng rồi sửa lại cho tôi.

Những miếng vá trên đó, chồng chéo lên nhau hết lớp này đến lớp khác.

Trong khi em trai thì mùa nào cũng được m/ua quần áo mới.

Cha mẹ làm việc trong nhà máy, lương tháng cộng lại chưa đầy 2 ngàn tệ.

Nhưng m/ua đôi giày 300, 400 tệ cho em trai thì chưa bao giờ do dự.

Tôi thì ngay cả mùa đông cũng chỉ được đi dép lê, tay chân nứt nẻ vì cước.

Em trai ăn gà rán, miệng đầy dầu mỡ.

Tôi chỉ có cháo trắng rau dưa, thỉnh thoảng thèm quá, lén x/é một miếng da gà cũng bị m/ắng là không biết x/ấu hổ.

Họ nói con gái b/éo lên thì không ai thèm, nuôi lớn cũng chỉ là món n/ợ.

Ở ngôi trường tiểu học thị trấn đó, không có nhiều cô bé được kỳ vọng.

Họ dường như cũng dần chấp nhận số phận của mình, cho rằng không cần đọc sách quá nhiều.

Dù sao đến tuổi cũng sẽ kết hôn, cuộc đời cứ gói gọn trong mảnh đất nhỏ bé này, chẳng còn khả năng nào khác.

Nhưng cũng có người không muốn từ bỏ.

Tôi từ nhỏ chỉ có một mục tiêu duy nhất.

Đó là phải vươn lên.

Phải đi ra ngoài.

Thế giới rộng lớn thế kia, không lẽ chỉ có mỗi con đường chờ người đến hỏi cưới rồi sinh con đẻ cái hay sao.

Sau này, tôi vô tình đọc được một câu.

Bước đầu tiên để trở thành tác giả tiểu thuyết là gì?

Là phải có một gia đình nguyên bản không hoàn hảo.

Thời cấp hai, tôi vô tình đọc xong vài cuốn tiểu thuyết.

Thế là nảy sinh ý định cầm bút viết ra một câu chuyện.

Tôi viết hết gia đình nguyên bản, những trải nghiệm, những lý tưởng của mình vào cuốn nhật ký.

Tôi muốn trở thành một nhà văn.

Sau đó, cuốn nhật ký của tôi bị giáo viên phát hiện.

7

Sau khi thu giữ cuốn nhật ký, cô Chu gọi tôi lên văn phòng.

Tôi có chút sợ hãi.

Cuốn nhật ký viết đầy những bí mật không thể nói ra, cùng những giấc mơ viển vông mà lúc đó trông thật đáng x/ấu hổ.

Sự căng thẳng bất an nhanh chóng tan biến dưới nụ cười hiền hậu của cô.

Cô đưa cuốn sổ trả lại cho tôi.

"Đó là tiết Vật lý, em không nên làm việc riêng trong giờ học."

Cô dừng lại một chút, mỉm cười: "Cô chỉ mới đọc một trang, viết rất hay, rất có thiên phú."

"Hứa với cô, lần sau trong giờ đọc sách hãy viết, được không?"

Tôi rất ngạc nhiên, ngẩng phắt đầu lên bắt gặp ánh mắt của cô.

Cô Chu bằng tuổi mẹ tôi, nhưng ánh mắt cô nhìn tôi khác hẳn với cách mẹ tôi thường nhìn.

Khi cô nhìn tôi, những nếp nhăn nơi khóe mắt đều toát lên sự dịu dàng.

Sống mũi cay cay, tôi gật đầu lia lịa.

Tôi luôn nghĩ rằng chỉ cần mình nỗ lực đủ nhiều, sẽ dần thoát khỏi nghịch cảnh.

Cho đến một ngày, tôi nghe cha mẹ nói chuyện với dì Trương nhà bên cạnh.

Dì Trương nói:

"Chín năm giáo dục bắt buộc kết thúc là các người đã làm tròn bổn phận cha mẹ rồi. Con gái học chút chữ nghĩa là để sau này còn dạy được con trai.

"Con gái dù sao cũng không phải là người trong nhà.

Sớm cho nó vào xưởng ki/ếm tiền phụ giúp Tông Diệu mới là đạo lý, lớn thế này rồi không ki/ếm tiền còn tiêu tiền? Nhà ai nuôi con gái kiểu đó?

"Yểu Yểu trông xinh xắn, khối kẻ thèm khát. Đến lúc đó đòi thêm chút tiền sính lễ, sau này cũng dễ bề cho Tông Diệu cưới vợ. Yểu Yểu gả đi rồi, tâm tính ổn định, sinh đứa con, hầu hạ chồng mình cho tốt, cuộc đời người ta chẳng phải cứ thế mà trôi qua sao? Đến lúc đó vợ Tông Diệu sinh cho các người đứa cháu trai m/ập mạp, các người chỉ việc chờ hưởng phúc thôi."

Bên ngoài tiếng cười nói rôm rả.

Lần đầu tiên tôi thấy mẹ cười tươi đến thế, bà tràn đầy hy vọng về cuộc sống mà dì Trương vừa vẽ ra.

Còn tôi đứng sau khung cửa sổ hẹp đầy bụi bẩn, chỉ thấy tay chân lạnh ngắt.

Thì ra dù hiện tại điểm số của tôi có tốt đến đâu.

Lên cấp ba, cha mẹ cũng không muốn cho tôi đi học nữa.

Tôi biết những cô gái bỏ học sớm trông sẽ ra sao.

Họ sớm kết hôn, sinh con, những vết rạn trên bụng họ có thể trở thành cơn á/c mộng trong giấc mơ đêm khuya của tôi.

Người nào lấy được chồng chăm chỉ thì còn may mắn, gặp người không biết thương vợ, đi làm về nằm ườn ra giường, chỉ đợi người hầu hạ.

Các cô gái có người chưa đầy 20 tuổi, sau lưng buộc một đứa bé chỉ biết khóc, tay thì thoăn thoắt làm việc trước đống xoong chảo, người đàn ông phía sau chê bạn làm việc chậm chạp, một bên chơi game, một bên đ/á vào người bạn như đang thúc một con lừa —

Thậm chí tệ hơn, đứa đầu sinh con gái, còn chưa kịp ở cữ xong đã tiếp tục mang th/ai, nhất quyết phải sinh được con trai.

Mà con gái phần lớn đều đặt những cái tên liên quan đến "đệ" (em trai), thật cẩu thả và đáng thương.

Lớn lên lại tiếp tục lặp lại cuộc đời của mẹ mình.

Tôi nghe thấy kế hoạch của cha mẹ.

Nhưng tôi không có cách nào.

Tôi chỉ có thể giả vờ như không biết, đi/ên cuồ/ng học tập.

Việc nhà lặng lẽ làm, tiền tiêu vặt vốn đã ít ỏi cũng bị tôi chắt chiu dành dụm, muốn đóng học phí cấp ba.

Ai biết được tôi gh/en tị với Nguyễn Tông Diệu đến mức nào.

Lại càng c/ăm gh/ét nó biết bao khi nó có cơ hội đi học mà vẫn chọn cách lãng phí thời gian, ôm chiếc điện thoại thông minh duy nhất trong nhà, chơi bời thỏa thích.

8

Thi xong cấp ba, tôi đỗ vào trường cấp ba của thành phố với thành tích đứng đầu toàn trường.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
4 Đồng Trần Chương 36
6 Xoá bỏ Omega Chương 15
7 Lỡ làng Chương 14
10 Cuốn sổ tiên tri Chương 16
11 Thi thể thứ bảy Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm