Đúng là một kẻ phiền phức!
Tôi thở dài, giả bộ ngây ngô: «Xin hỏi danh tính của cậu trong trò chơi m/a sói này là gì?»
Thiếu niên khựng lại, trong mắt lóe lên tia sáng xảo quyệt: «Tôi là Bảo Vệ. Còn cậu?»
Nói dối! Rõ ràng hắn là sói.
Xem ra hắn không muốn bứt dây động rừng, chắc là đang đợi đến đêm, lúc m/a sói hành động sẽ giải quyết tôi.
«Tôi á? Tôi là Hoa Điệp đây.» Tôi cười hì hì thành thật khai báo.
Bình luận lại bắt đầu mắ/ng ch/ửi: 【Con nhỏ này có phải bị đần không vậy?】
【Nó thừa biết đối phương là sói mà còn nói ra danh tính thật! Đây không phải là tự tìm đường ch*t sao?!】
Bảo Vệ có thể bảo vệ một người không bị m/a sói gi*t trong đêm.
Nhưng hắn không thể bảo vệ cùng một người trong hai đêm liên tiếp.
Nhìn chằm chằm vào thiếu niên đeo kính, tôi giả vờ nhiệt tình nói: «Bảo Vệ là chức nghiệp thần thánh quan trọng lắm đấy! Với tư cách là Hoa Điệp, tôi quyết định từ đêm nay trở đi, đêm nào cũng ngủ với cậu!
«Chỉ cần m/a sói không gi*t tôi, tôi có thể phù hộ cho cậu sống sót mãi!»
Thiếu niên ngơ ngác: «Hả?»
Tôi vội vàng gật đầu: «Yên tâm đi! Tôi nhất định sẽ bảo vệ cậu thật tốt!»
Lộc Văn Sinh ch*t lặng: «...Khô-không cần đâu.»
Tôi nhiệt tình vỗ vai hắn: «Không khách sáo, không khách sáo! Đã cùng phe người tốt với nhau, giúp đỡ lẫn nhau là chuyện nên làm mà!»
Bình luận cười nghiêng ngả.
【Ơ kìa? Còn có kiểu chơi này nữa hả?】
【Lộc Văn Sinh: Ai thèm khách sáo với cô?】
【Ha ha ha ha, cô ta ngủ với hắn, hắn phải sống ch*t có nhau với cô ta rồi.】
【Hắn mà gi*t cô ta, chính hắn cũng phải ch*t! Thế này thì còn gi*t kiểu gì nữa!】
【Ha ha ha ha, tuyệt thật! Hoa Điệp diễn xuất giỏi đấy, trò chơi bắt đầu thú vị rồi đây...】
...
Đêm đó, sương m/ù nổi lên, tiếng sói hú vang khắp nơi.
Thiếu niên sói con lộ ra móng vuốt sắc nhọn sau lưng tôi, nhưng tôi lại nắm ch/ặt lấy cánh tay hắn, ngẩng đầu nói với hệ thống: «Tôi muốn cùng ngủ với người chơi số 6 Lộc Văn Sinh!»
Khuôn mặt trắng trẻo của hắn lập tức đỏ bừng, mí mắt gi/ật liên hồi.
Nhìn thấy hắn miễn cưỡng thu móng vuốt lại, trong mắt tôi lóe lên một tia sáng.
Hừ, nắm thóp được rồi nhé~
5
Khi trời sáng, lại có thêm 15 người chơi nữa t/ử vo/ng.
Chỉ còn lại 32 người sống sót, trong đó bao gồm cả sói.
Tôi và Lộc Văn Sinh giống như đôi bạn thân thực thụ, cùng nhau bước ra khỏi khu rừng đen tối.
Bên ngoài thì cười nói vui vẻ, thực chất bên trong mỗi người đều đang toan tính riêng.
Mũi tên g/ãy của Cupid vẫn bám riết lấy tôi, không hề buông tha, liên tục tỏa ra những bong bóng tình yêu.
Thậm chí, nó còn hát cả tình ca: «Nếu như em bỗng dưng hắt hơi, đó chắc chắn là vì anh đang nhớ em!
«Nếu nửa đêm bị điện thoại làm thức giấc, à~ đó là vì anh quan tâm.
«Rõ ràng rất muốn tin tưởng, nhưng lại không nhịn được nghi ngờ, trong lòng em, liệu anh có phải là duy nhất...»
Lộc Văn Sinh cạn lời chỉ vào mũi tên g/ãy: «Đây là chuyện gì vậy?»
Tôi bất lực nhún vai: «Rõ ràng là nó đang tỏ tình với tôi.»
Trên trán Lộc Văn Sinh hiện lên ba vạch đen: «...Cái gì?»
Hắn nhìn tôi như nhìn người ngoài hành tinh: «Đây là mũi tên Cupid đúng không? Cô đúng là làm lo/ạn mà! Cupid có biết cô bẻ g/ãy mũi tên của TA không?»
Một con m/a sói như hắn mà cũng dám dạy đời tôi sao?
Tôi nhún vai: «Đừng chỉ trích tôi nữa mà~ Đêm qua chính tôi đã bảo vệ cậu đấy!
«Tất nhiên cũng không cần cậu cảm ơn đâu, đây là điều tôi sẵn lòng làm vì phe người tốt!»
Khuôn mặt trắng trẻo của thiếu niên méo xệch, mang theo vẻ cam chịu như ngậm đắng nuốt cay.
...
Không xa phía trước, ánh nắng trắng mờ bao phủ một tòa lâu đài nguy nga, những tấm kính màu rực rỡ sắc màu.
Ống khói cao vút tỏa khói bếp, vừa kịp lúc ăn trưa.
Ầm ầm——
Tiếng sấm vang lên từ phía chân trời.
Trước khi những hạt mưa đổ xuống, bụng đói meo, chúng tôi bước vào lâu đài.
«Lại có thêm hai người bạn nữa, thật náo nhiệt quá.» Một giọng nam dịu dàng, dễ nghe vang lên ở phía cầu thang.
Một quý ông tóc vàng khoác áo choàng đỏ đang đứng ở khúc ngoặt cầu thang tầng 2, khuôn mặt tuấn tú nở nụ cười dịu dàng, đôi mắt như đ/á sapphire lấp lánh.
Bình luận phát cuồ/ng.
【Oa! Là quý tộc Đan Mạch Nicholas kìa!】
【Anh ta là người có dị năng bẩm sinh đấy, biết thuật luyện kim! Là người chơi nạp tiền top 50 bảng xếp hạng châu Âu!】
【Danh tính của anh ta trong ván m/a sói này là *** đấy, quan trọng lắm!】
Thằng cha này tôi biết.
Nghe nói anh ta cực kỳ yêu cái đẹp, ra ngoài thôi cũng có thể chọn quần áo mất 3 tiếng.
Tôi vẫy tay với anh ta: «Chào anh, xin hỏi trưa nay ăn gì?»
Chưa đợi anh ta trả lời, một tiếng gọi lanh lảnh vui vẻ vang lên trong đại sảnh: «Chị Khả Ái!»
Tôi quay đầu nhìn lại.
—Là Đoan Mộc Thanh.
Một cậu nhóc tiểu học vừa chảnh vừa ngầu.
Giây trước cậu ta vừa vui vẻ gọi tôi, giây sau đã lén lút chạy lại gần, thì thầm: «Chị, chị... sao chị lại bẻ g/ãy mũi tên của em!»
Thì ra cậu ta chính là Cupid phiền phức đó.
6
Cậu nhóc kéo tôi vào phòng âm nhạc.
Cậu ta lén lút đóng cửa thật ch/ặt, nghiêm túc nói: «Chị Khả Ái, em kết nối chị và người chơi số 1 thành tình nhân là vì tốt cho chị thôi!»
Tôi dựa lưng vào đàn piano, chán nản chọc chọc vào phím đàn.
Đồ rê mi...
Đoan Mộc Thanh không hài lòng với sự hời hợt của tôi, vội vã giải thích: «Người chơi số 1 là Elio, anh ta cực kỳ mạnh! Là đại thần top 2 bảng xếp hạng châu Âu đấy!»
Elio...
Cái tên nghe thật quen.
Tôi thuộc phe người tốt, nếu Elio là m/a sói, thì sau khi thành tình nhân, Cupid, Elio và tôi sẽ trở thành phe thứ ba, phải gi*t sạch tất cả m/a sói và người tốt mới giành được chiến thắng.
Nếu Elio là người tốt, thì cả ba chúng tôi vẫn thuộc phe người tốt, phải gi*t sạch m/a sói mới thắng.
Kết thành tình nhân đồng nghĩa với việc cả ba chúng tôi bị ràng buộc sâu sắc.
Đoan Mộc Thanh vung tay, mũi tên g/ãy khôi phục nguyên trạng.
«Chị Khả Ái, chị mạnh thế này! Elio cũng mạnh như vậy!
«Hai người liên thủ, tiện thể cho em ôm cái đùi siêu to khổng lồ! Chẳng phải là hoàn hảo sao?»
Cậu nhóc tiểu học làm bộ đáng thương, «C/ầu x/in chị, để mũi tên thần tình yêu đ/âm xuyên trái tim chị có được không?»
Cộc cộc cộc——
Tiếng gõ cửa c/ắt ngang lời thỉnh cầu của cậu ta.
Giọng Lộc Văn Sinh vang lên ngoài cửa: «Đến giờ ăn rồi, đến muộn là chỉ còn ăn đồ thừa thôi đấy.»
Tôi mỉm cười mở cửa, ném Đoan Mộc Thanh ra ngoài.
Ầm——
Tiếng sấm trầm đục, cơn mưa mùa hè trút xuống rào rào.
Tôi quay người đóng sầm cửa lại.
Lộc Văn Sinh: «?»
Đoan Mộc Thanh: «?»
Tôi lấp li /ếm: «Tôi không đói, không ăn nổi.»
Ánh mắt rơi xuống nắp đậy của cây đàn piano.
—Dưới đó giấu thứ gì đó!
7
Dưới nắp đàn piano giấu một mũi tên—giống hệt mũi tên Cupid.