Trước ngày tỷ thí chiêu thân, thanh mai trúc mã đưa cho ta một chén trà.
Sau khi uống cạn, bụng dạ đ/au đớn khôn cùng,
Ta bại dưới tay tên khất cái đầu tiên lên đài.
Bách tính vây xem xì xào bàn tán:
"Đường đường là nhị tiểu thư phủ Thượng thư, lại phải gả cho kẻ ăn mày!"
Dưới sự chứng kiến của bao nhiêu người, hôn sự này không thể chối từ.
Thanh mai trúc mã toàn thân cứng đờ,
"Ta chỉ muốn trút gi/ận thay tỷ tỷ của nàng, chẳng ngờ dược tính lại mạnh đến thế."
Hắn cảm thấy hổ thẹn, không mặt mũi nào nhìn ta, liền bỏ đi xứ khác.
Hai năm sau, tin dữ truyền về rằng phu quân của ta đã ch*t.
Nghe được tin này, Lục Chiêu thúc ngựa phi nước đại trở về kinh thành.
"Thanh Oanh, nàng có nguyện gả cho ta chăng?"
"Nay tên khốn đó đã ch*t, ta cũng chưa từng kết hôn, mọi sự vẫn chưa quá muộn."
Nhìn ánh mắt khẩn thiết của hắn.
Ta bất giác mỉm cười,
Hắn nào biết, kẻ ăn mày ngày ấy chính là cận thần của thiên tử - Lục Vân Thâm.
Còn phu quân của ta, chỉ là giả ch*t mà thôi.
01
Để người ngoài tin rằng Lục Vân Thâm đã thực sự qu/a đ/ời,
Cứ mỗi dịp lễ tết, ta lại làm rình rang đi đ/ốt giấy tiền nơi m/ộ hắn.
Trên đường lên núi.
Ngước mắt lên lại thấy Lục Chiêu cùng thị vệ thân tín A Hòe đang đi phía trước.
Giọng hắn trong trẻo:
"Nghe nói hôm nay Thanh Oanh sẽ đến đ/ốt giấy cho tên m/a ch*t đó, chúng ta đi nhanh một chút."
A Hòe lộ vẻ khó xử:
"Nhưng với tính tình của nhị tiểu thư, chắc chắn sẽ không dễ dàng tha thứ cho người."
"E là dù người có gặp được nàng cũng chẳng thể vãn hồi."
Lục Chiêu thần sắc phức tạp:
"Chuyện năm xưa, là ta có lỗi với nàng."
"May mắn thay, hai năm nay ta không đợi hoài công, tên khốn đó thế mà lại ch*t rồi."
Nắng hè gay gắt, lá chuối đung đưa.
Ta cùng nha hoàn theo hầu là Hạ Hà chậm bước chân lại.
Đợi họ đi xa hơn một chút, mới tiếp tục tiến bước.
02
Ta từng mang đầy tâm tư thiếu nữ, một lòng muốn gả cho Lục Chiêu.
Hắn xuất thân từ danh gia vọng tộc, cốt cách phi phàm, phong thái khác biệt.
Trong kinh thành, không biết bao nhiêu khuê nữ thế gia đem lòng ngưỡng m/ộ hắn.
Nhưng ta cũng vô cùng phiền n/ão.
Lục Chiêu tuy cùng ta tình đầu ý hợp, lại cứ chần chừ không chịu đến nhà ta cầu thân.
Bởi vậy, vừa qua tuổi cập kê, ta liền nài nỉ phụ thân tổ chức buổi tỷ thí chiêu thân này.
Cũng là để Lục Chiêu biết được tầm quan trọng của thời cơ.
Sau khi lập lôi đài tuyên cáo, mỗi ngày ta đều khổ luyện công phu.
Chỉ để đ/á/nh bại những kẻ thách đấu ngoài Lục Chiêu ra.
Ngày ấy trước khi lên đài, Lục Chiêu chủ động bưng đến cho ta một chén trà.
Chẳng bao lâu sau khi lên đài, bụng dạ đã truyền đến cơn đ/au dữ dội.
Ta thua dưới tay tên khất cái đầu tiên lên đài.
Bách tính vây xem nhao nhao bàn tán:
"Nhị thiên kim phủ Thượng thư phải gả cho khất cái rồi."
Dưới sự chứng kiến của thiên hạ, hôn sự đành phải định đoạt như thế.
Ngày ấy, ta không chỉ khiến phủ Thượng thư mất hết mặt mũi.
Mà còn đ/á/nh mất người thương thanh mai trúc mã.
Sau sự việc, ta thuật lại đầu đuôi câu chuyện cho mẫu thân.
Hy vọng người đứng ra thương lượng với tên khất cái để hủy bỏ hôn ước này.
Chưa đợi người đồng ý, trưởng tỷ M/ộ Tâm đã khóc lóc chạy đến trước mặt người:
"Mẫu thân, nếu người hủy bỏ hôn sự giữa M/ộ Thanh Oanh và tên khất cái kia, người ngoài sẽ nhìn gia tộc chúng ta thế nào?"
Chẳng đợi mẫu thân mở lời, M/ộ Tâm tự mình đáp:
"Họ nhất định sẽ xem phủ Thượng thư là kẻ hám danh lợi."
"Sau này con còn gả cho ai được nữa..."
Lời trưởng tỷ vừa dứt, bước chân vừa định bước ra của mẫu thân liền thu lại.
Từ từ ngồi xuống, ánh mắt rơi trên người ta.
"Thanh Oanh, lời tỷ tỷ con nói có lý."
"Chị em trong một nhà, không thể chỉ biết nghĩ cho bản thân. Vinh cùng vinh, nhục cùng nhục, chẳng lẽ con không hiểu sao?"
Thấy không thể lay chuyển mẫu thân đứng ra.
Ta lấy hết can đảm đi tìm Lục Chiêu, muốn xem hắn có cách gì không.
Trên đường đi, ta vô số lần tự thuyết phục bản thân.
Nếu hắn tận tâm nghĩ cách giúp ta.
Chuyện cũ n/ợ cũ, liền xóa bỏ hết thảy.
Nhưng hắn không làm thế.
Cửa son cao vút, sân đình thăm thẳm.
Lục Chiêu nói hắn có ta trong lòng.
Nhưng hiện tại đang ở đầu sóng ngọn gió, không phải thời cơ tốt nhất.
Bảo ta hãy cho hắn thêm chút thời gian.
Ta tin hắn vô điều kiện, nửa tháng trôi qua, lại đi tìm hắn.
Nhưng lại nghe quản gia phủ Lục nói rằng.
Lục tiểu hầu gia dạo này u uất, bảy ngày trước đã rời khỏi hầu phủ.
Ta đ/au buồn thất vọng trở về phủ.
Không lâu sau, M/ộ Tâm vào phòng ta, bước chân nhẹ nhàng:
"Thanh Oanh, ai bảo ngày đó ngươi chơi xích đu không nhường ta trước."
"Ngươi cũng đừng trách Lục Chiêu, hắn chẳng qua là không ưa thói tranh giành của ngươi mà thôi."
Hóa ra mọi sự căn nguyên, chẳng qua chỉ vì ngày đó.
Ta và M/ộ Tâm đi ngang qua một sân nhỏ nhà nông thấy chiếc xích đu mà thôi.
Vì ta từ nhỏ thích múa đ/ao lộng ki/ếm, còn nàng lại chuộng thi thư.
Bước chân nhanh hơn nàng rất nhiều.
Liền tự mình chơi trước.
Nhưng cái giá cho việc chơi chiếc xích đu đó.
Thật quá nặng nề.
03
Những ngày tháng sau đó.
Ta luôn ủ rũ không thôi.
Dẫu sao trong lòng ta, dù xảy ra chuyện gì.
Lục Chiêu vẫn là người sẽ kiên định đứng sau lưng, bảo vệ và yêu thương ta.
Nào ngờ, hắn lại vì vài câu nói của M/ộ Tâm mà làm ta tổn thương đến thế.
Chẳng bao lâu, phía xa lại truyền đến giọng của A Hòe:
"Tiểu hầu gia, người nói phu quân của nhị tiểu thư đã ch*t?"
Lục Chiêu không chút do dự:
"Từ khi ta rời kinh, vẫn luôn chú ý tin tức của nàng."
"Bởi vậy biết tên khốn đó đã ch*t, liền thúc ngựa đến ngay."
"Để vãn hồi lỗi lầm năm xưa."
A Hòe buột miệng nói:
"Nếu nàng không muốn gả cho người thì sao?"
Lục Chiêu dừng bước, bất mãn liếc nhìn A Hòe.
"Năm đó nàng x/ấu mặt trên lôi đài, chọc gi/ận song thân, nay lại ch*t chồng, mất đi danh tiếng."
"Không gả cho ta, thì còn có thể gả cho ai?"
Ta chỉnh lại khăn che mặt, rẽ vào con đường nhỏ phía bên phải.
Đi đ/ốt giấy cho phu quân ta.
Hạ Hà là nha hoàn Lục Vân Thâm để lại cho ta trước khi giả ch*t.
Bởi vậy không biết chuyện quá khứ giữa ta và Lục Chiêu.
Nàng tò mò hỏi ta, có quen nhị tiểu thư mà Lục Chiêu nhắc đến không.
Ta bất đắc dĩ mỉm cười:
"Không chỉ quen, ta còn biết sau chuyện đó, nàng đã trải qua những ngày tháng vô cùng gian nan."
Không chỉ gửi gắm chân tình nhầm người.
Mà còn chật vật nơi phủ Thượng thư.
Trong cái rủi có cái may.
Bái đường xong, ta mới biết tên khất cái ngày đó chính là cận thần của thiên tử - Lục Vân Thâm.
Một con sói đói trên triều đình.
Trong kinh, ai nấy đều chán gh/ét và sợ hãi th/ủ đo/ạn của hắn.
Nguyên hắn thay thiên tử bí mật điều tra một vụ án kết bè kết phái.
Chẳng ngờ bị người ám toán, nên hóa thân thành khất cái để che giấu thân phận.