Nhưng trên thực tế... "Lâm Thanh Hoan vốn dĩ sẽ không vì h/ận nhị phu nhân mà tu luyện tà thuật, thành thi m/a." Quất Tiên nhìn chằm chằm tôi, đôi mắt hẹp dài nheo lại, "Cô ấy chỉ vì yêu cô mà biến thành quái vật." Ông ta thở dài: "Thế nhưng, ta không ngờ rằng..." Tôi c/ắt ngang lời ông ta: "Ông không ngờ tôi sẽ nhận ra Thanh Thanh!" "Phải," lão già có thoáng giây mơ hồ, "Tình cảm giữa người với người thật như mây khói khó lường. Tính toán đủ đường, ta cũng không ngờ cô lại nhận ra con bé..." Quất Tiên quả là đối thủ đ/áng s/ợ! Ông ta thấu hiểu lòng người, tính toán chuẩn x/á/c những việc tôi sẽ làm, tính toán chuẩn x/á/c những việc Thanh Thanh sẽ làm. Từng bước một, chúng tôi đi theo sự sắp đặt của ông ta đến tận bây giờ, chỉ thiếu chút nữa là vạn kiếp bất phục! Tôi không nhịn được gọi hệ thống: "Đây không phải là phó bản cấp S sao?" Ở cái nơi q/uỷ quái này, tôi không những không dùng được đạo pháp mà còn phải đối mặt với kẻ khó nhằn như Quất Tiên. Đây thực sự chỉ là phó bản cấp S thôi sao? Hệ thống uể oải đáp: [Đúng vậy, vượt phó bản cũng không khó. Chỉ cần cô làm theo kịch bản gi*t ch*t Lâm Thanh Hoan, đi hết cốt truyện, làm Quất Tiên hài lòng, cô sẽ được trở về sảnh trò chơi nhận thưởng.] Tôi: "...Tôi nhớ 'tru diệt thi m/a' là nhiệm vụ do ngươi đưa ra. Ngay cả ngươi cũng phải nghe lời Quất Tiên, đi theo kịch bản của ông ta?" Hệ thống (bất lực dang tay): [Xin đấy! Ông ta là Quất Tiên cơ mà! Bày ván cờ, viết vận mệnh, đó là kỹ năng của đại boss, bản hệ thống cũng phải phối hợp một chút chứ. Cây bút trong tay cô chính là làm từ cành cây của ông ta đấy. Ôi dào, cô đừng lải nhải nữa, mau làm ông ta hài lòng đi.] Thấy tôi lạnh mặt không đáp, hệ thống trở nên căng thẳng: [Ta cảnh cáo cô đấy! Đừng có biến phó bản cấp S thành độ khó 5S nữa! Cô mà ch*t, ta sẽ không rơi lấy một giọt nước mắt vì cô đâu!] Quất Tiên đứng trên cao, phất ống tay áo rộng, nhìn xuống nói: "Thôi, cô nhận ra con bé thì đã sao? Nếu cô không gi*t nó, thì đừng hòng có ai sống sót rời khỏi Trân Lung Sơn!" Đáng gh/ét! Biết thế này, lúc trước cứ để Thần Ẩn tiêu diệt ông ta cho xong! Vận mệnh trớ trêu, xoay vần trăm mối này thật khiến người ta đ/au đầu. Tôi ngước lên hỏi: "Nếu tôi không chịu gi*t cô ấy thì sao?" Quất Tiên nhìn tôi bằng ánh mắt kh/inh miệt, bóng cây lay động che khuất nửa khuôn mặt ông ta. Giữa ánh sáng và bóng tối, chỉ nghe ông ta chậm rãi nói: "Vậy thì cô ch*t! Tất cả các người, đều phải ch*t!!"
23
Cuồ/ng phong nổi lên, lá rụng xào xạc trong rừng quýt. Quất Tiên đứng trên cây, chúng tôi đứng dưới gốc, hai bên giương cung bạt ki/ếm. Tôi, Thanh Thanh, mèo yêu và năm gã vạm vỡ cộng lại cũng không địch nổi một ngón tay của Quất Tiên. Tôi nắm ch/ặt cây bút trong tay. Đôi mắt khô khốc như mắt cá ch*t của lão già nhìn chằm chằm vào cây bút, đắc ý nói: "Vô ích thôi, trước kia ta là người trong cuộc, cô có thể sửa mệnh ta. Lúc này, ta là người ngoài cuộc, là vị thần đứng trên vận mệnh. Cây bút đó chẳng qua chỉ là một cành cây trên người ta, cô không thể dùng nó làm ta bị thương dù chỉ một chút." Ự... Trước kia, ông ta bị Thần Ẩn kéo vào cuộc, chữ vàng có thể viết nên vận mệnh của ông ta. Bây giờ, với tư cách là thần, ông ta đã nhảy ra ngoài cuộc, trước mắt tôi không thể hiện ra "chữ vàng liên quan đến ông ta" được nữa. Mà cây bút này, chỉ có thể sửa đổi người được chữ vàng nhắc tới! Làm sao bây giờ?! Gã tóc đỏ khóc thành hai dòng suối nhỏ: "Hay là mình đầu hàng đi! Quỳ xuống dập đầu với ông Quất vài cái, biết đâu ông ta tha cho mình một con đường sống?" Hà Khải chắn trước mặt tôi: "Đại tiểu thư, cô rút lui trước đi! Ở đây giao cho..." Hắn chưa nói hết câu, lão già phất tay áo, luồng kình phong mạnh mẽ quét ngang khiến chúng tôi ngã rạp xuống đất! Mọi người va vào thân cây, lần lượt thổ huyết. Quất Tiên vỗ tay, đôi con ngươi khô khốc nhìn chằm chằm tôi: "Cân nhắc xong chưa? Nó ch*t, hay tất cả các người đều ch*t?" Chữ vàng hiện lên, viết lời của Quất Tiên: [Nó ch*t? Hay tất cả các người đều ch*t?] Tôi lau vết m/áu bên khóe môi, mỉm cười. --Câu này có nhắc tới tôi! Ch*t? Làm sao có thể! Tôi còn phải bảo vệ những người mình muốn bảo vệ cơ mà! Gió nhẹ thổi qua, làm lay động lọn tóc tôi. Tôi vung bút gạch bỏ cả câu, viết lại: [Lý Khả Ái khôi phục đạo pháp, không bị hạn chế!] Hệ thống gào thét: [Á á á, cô đi/ên rồi! Không được sử dụng đạo pháp là hạn chế của trò chơi này đối với 'người chơi cao cấp', cô, Thần Ẩn, cùng với Lộc Văn Sanh, anh em Bách Lý mà cô chưa gặp đều đang ở trong ván game này! Tất cả các người đều không được sử dụng năng lực thiên phú! Cô cưỡng ép phá vỡ quy tắc, cẩn thận kẻo cô--] Phụt-- Tôi phun ra một ngụm m/áu lớn, lục phủ ngũ tạng đ/au đớn như bị x/é nát. M/áu thấm ra khắp người, chiếc váy trắng trong nháy mắt biến thành y phục nhuộm m/áu! Cùng lúc đó, luồng khí mạnh mẽ phun trào từ trong cơ thể tôi! Trong mắt ngọn lửa bùng lên, mái tóc dài bay múa trong gió lốc. Bút Nghịch Thiên Cải Mệnh trong tay tôi hóa thành bột mịn! Tiện tay vung lên, trong chớp mắt tan biến. Quất Tiên kinh ngạc: "Cô, cô..." Tôi ngẩng đầu, cười như một vị Tu La vừa bước ra khỏi núi Tu Di: "Cuộc đối đầu của chúng ta, mới chỉ bắt đầu thôi!" Năm gã vạm vỡ ôm lấy nhau, ngẩn ngơ. Gã tóc đỏ ngơ ngác: "Hả? Chuyện này là sao?" Gã trọc vốn định ngất đi giờ hé mắt, cố gượng ngồi dậy: "Ư ư ư, tình huống gì vậy? Mình không đang nằm mơ chứ?" Thanh chat bùng n/ổ: [Ngầu quá!! Lý Khả Ái, cô là thần của tôi!!] [Á á á á! Cho lão Quất nếm mùi lợi hại đi!] [Hu hu hu, Thanh Thanh bảo bối khóc rồi, chắc chắn con bé không ngờ chị gái lại liều mạng bảo vệ mình đến vậy!] [Lầu trên đừng nói nữa, tôi rơi lệ rồi...]
[Hu hu hu tôi cũng rơi lệ rồi! Lý Khả Ái tuy chỉ có một mình, nhưng lại là vạn quân thiên mã của Lâm Thanh Hoan!] Trong sự kinh ngạc của Quất Tiên, tôi kết ấn bằng cả hai tay: "Chấn Quyết, Lôi Đình Chi Nộ!" Trời đang quang mây tạnh, bỗng chốc mây đen kéo đến. Trên chín tầng mây, sấm sét cuồn cuộn! Khẹc-- Một tia sét hung mãnh giáng thẳng xuống Quất Tiên trên cây! Quất Tiên nhanh nhẹn né tránh. Nhưng ngay sau đó, sấm sét liên tục, như có mắt đuổi theo đ/á/nh ông ta! Quất Tiên vừa vội vàng né tránh, vừa lao về phía tôi! Ông ta phất ống tay áo rộng, lá trên cành hóa thành lưỡi d/ao, lao tới như mưa rào. "Cấn Quyết, Vạn Trượng Trần Ai!" Vô số bụi đất tụ lại, dựng nên bức tường thành kiên cố xung quanh tôi. Tiếp đó, tiếng hạc kêu thanh cao vang lên! Quất Tiên ngước nhìn, thấy tôi đã đứng trên lưng con hạc tiên đang sải cánh, giơ tay kết ấn, cúi đầu nhìn ông ta cười: "Tâm Nguyệt Hồ--" Đột nhiên, núi non sụp đổ, gió mây biến sắc. Trong cơn xoáy cuộn trào khổng lồ, lao ra một con hồ ly chín đuôi cao tựa núi ngọc! Giữa trán nó có một nhúm lông đỏ, chín cái đuôi dài như dải lụa hỗn thiên quấy đảo đất trời, thân hình khổng lồ đủ để sánh ngang với núi non!