Bạch hồ lười biếng cúi đầu nhìn tôi: "Gọi ta có việc gì?"
Tôi cười híp mắt chỉ vào Quất Tiên đang chật vật tháo chạy: "Đánh hắn!"
"Tuân lệnh, chủ nhân ngốc nghếch của ta."
Chín chiếc đuôi dài vút ra, nhanh như chớp quấn ch/ặt lấy Quất Tiên! Cuốn bổng lên cao!
Quất Tiên hiện nguyên hình, hóa ra là một cây quýt cao chọc trời!
"Oa~ một cái cây thật lớn!"
Tôi vui sướng tột độ. Đem nó trồng vào sân Lâm gia, mùa thu chắc chắn sẽ kết bao nhiêu là trái!
...
Năm gã vạm vỡ vô cùng kích động, hét ầm ĩ không ngừng, hệt như năm con gà bị chọc tiết. Họ bàng hoàng: "Cô... cô là..."
Tôi cười híp mắt đáp: "Đã bảo rồi, tôi là Lý Khả Ái mà!"
Họ đồng thanh hỏi tiếp: "Vậy... vậy vị hòa thượng hôm đó?"
Tôi dang tay: "Đã nói rồi, là Thần Ẩn đó."
Năm gã vạm vỡ đứng hình.
"Cô... cô thực sự là Lý Khả Ái!" Gã trọc hét lên một tiếng rồi kích động đến mức ngất xỉu. Bốn tên còn lại, tám con mắt sáng rực lên vì phấn khích.
"Đại tiểu thư thực sự là Lý Khả Ái! Cô đúng là c/ứu tinh của chúng tôi!"
"Á á á, đại tiểu thư làm ơn ký tên cho em với!"
"Hì hì, đừng quên gọi tên trọc dậy, hắn còn n/ợ đại tiểu thư 1000 cái chống đẩy đấy."
"Hắn còn phải cởi trần chạy quanh sảnh trò chơi, học tiếng khỉ đột kêu nữa! Ha ha ha..."
"Hu hu hu, á thần ơi, em là fan của chị! Em theo dõi chị từ sau phó bản 'Ngộ Không', tiếc là em bỏ lỡ buổi livestream." Gã tóc đỏ ngượng ngùng không biết để tay chân vào đâu, "Chị... chị sao lại là một cô em gái đáng yêu thế này..."
Gã xỏ khuyên mũi đẩy gã tóc đỏ ra: "Từ nay về sau, Lôi lão tam này chính là fan cứng của đại tiểu thư!"
Gã đeo kính ngồi xổm trong góc, lẩm bẩm không ngừng: "Thần Ẩn đại nhân, mình thực sự đã gặp được Thần Ẩn đại nhân! Thần Ẩn đại nhân hóa ra không phải là một đại hán cơ bắp! Hu hu hu, nhưng anh ấy đẹp trai quá, cứ như tiên nhân vậy!"
"Mình thực sự đã sống sót ra khỏi phó bản cấp S..."
Họ tranh nhau nói. Tôi lại thấy tối sầm mặt mũi. Trước khi ngất đi, tôi nhìn thấy gương mặt đẫm lệ của Thanh Thanh: "Chị ơi--"
Con bé cứng đầu này, từ bao giờ lại hay khóc thế nhỉ?
24
Lâm trạch đã lâu rồi không náo nhiệt như vậy. Năm gã vạm vỡ biến thành lao công, dọn dẹp Lâm trạch rộng lớn sạch bóng. Trong ống khói tỏa ra làn khói bếp lượn lờ. Thiếu niên mèo xuống bếp, làm mấy món mặn cực phẩm-- cá giấm Tây Hồ, cá sóc quế ngư, cá vược hấp, cá luộc, đầu cá ớt cay...
Lâm Sinh hớn hở bưng rư/ợu thanh mai lên: "Đại tiểu thư, nhị tiểu thư, đây là rư/ợu mai A Sinh mới ủ, đầu xuân năm nay tôi đích thân leo cây hái đấy ạ!"
Tôi nhìn mái tóc bạc trắng của cậu, cười hì hì: "Không ngờ đứa trẻ nhỏ nhất ngày nào, nay lại thành ông lão lớn tuổi nhất rồi."
Nghe câu này, lão Lâm lập tức không cười nổi nữa. Thấy lão định đưa tay lau nước mắt, tôi vội an ủi: "Ôi dào, tiểu A Sinh à, chị đây nướng khoai tây thơm phức cho cậu ngay đây! Miếng này, cậu đợi gần 80 năm rồi nhỉ?"
Khoai tây lăn trên lò than, tôi dán mắt vào nhìn: Lần này quyết không được để ch/áy!
Hỏi tại sao tôi từ một người đầy m/áu mà lành lặn trở lại ư? Các bạn nhìn xem ai đang bước vào cửa kìa? Áo trắng như tuyết, phiêu dật tựa tiên. Chỉ tiếc nốt ruồi đỏ nơi khóe mắt lại thêm phần yêu mị.
Khi Thần Ẩn bước vào cửa, mắt năm gã vạm vỡ nhìn thẳng không chớp. May mà Thần Ẩn xuất hiện kịp thời, truyền chân khí cho tôi, tạm thời bảo vệ tâm mạch. Tôi lại nuốt thêm viên kim đan của sư tỷ, vết thương liền miệng. Nhưng chân khí của Thần Ẩn chỉ giúp tôi cầm cự được vài ngày... Đợi ra khỏi trò chơi, còn phải tìm Vương Nguyên Tiêu trị liệu giúp!
Tiết cuối thu, hoa mai đỏ chưa nở. Trái quýt thì vàng óng treo đầy cành, dưới ánh trăng tròn trông thật đáng yêu. Cây quýt già râu ria dựng ngược, trừng mắt: "Thả ta ra! Thả ta ra!"
Tôi nhét một củ khoai tây vào miệng nó.
"Nóng nóng nóng!" Cây cổ thụ gào lên, "Ơ? Thơm thế, cho thêm củ nữa!"
Ăn xong, nó lại bắt đầu ch/ửi bới: "Thả ta ra! Lão phu là thần tiên, không phải cây cảnh trong sân nhà ngươi!"
Lâm Thanh Hoan cầm bút, ghi lại sự náo nhiệt trong sân vào bức họa: Một yêu tăng thong thả thưởng rư/ợu, năm gã vạm vỡ tranh giành cá, thiếu niên mèo bị khoai tây nướng làm bỏng lưỡi, Lâm Sinh xách đèn lồng lau nước mắt, cây quýt già ch/ửi bới... cùng với tôi và Lâm Thanh Hoan, mỗi người một bút.
Người đẹp, cảnh đẹp, mỹ thực, sống động như thật. Vừa hiện thực, lại vừa ý vị.
Tôi đề thêm dòng chữ: "Đời người đắc ý hãy tận hưởng, chớ để chén vàng đối trăng không."
Lâm Sinh trầm trồ khen ngợi: "Thơ hay! Thơ hay! Ai viết thế ạ?"
Tôi đáp: "Lão Lý."
"Lão Lý là ai?"
"Lý Bạch."
-Hết-