Tôi trân trân nhìn xuống, ánh mắt rơi vào chiếc iPhone màu xanh than ấy. "...Được, cảm ơn anh."
Ở bên Trần Dĩ Hoài bao nhiêu năm nay, tôi rất ít khi xem điện thoại của anh. Chúng tôi bên nhau lâu như vậy, đôi bên đã như người thân, rất mực tin tưởng nhau. Thế nhưng giờ đây, tôi lại vô cùng muốn biết rốt cuộc trong điện thoại anh có những gì.
Mở WeChat lên, chỉ có duy nhất một cuộc trò chuyện được ghim lên đầu, và đó không phải là tôi. Trên ảnh đại diện có một biệt danh là "Bé Ngoan Phiền Phức", nghe thật cưng chiều. Tôi nhận ra ảnh đại diện này. Đó là Khương Thiên.
Mọi âm thanh xung quanh đều tan biến, tôi r/un r/ẩy chạm vào khung trò chuyện đó. Lịch sử tin nhắn rất dài, dài đến mức kéo mãi không thấy điểm dừng.
Ngày tháng sớm nhất là từ năm ngoái, khi đó thái độ của Trần Dĩ Hoài đối với Khương Thiên vẫn còn rất tệ, câu đầu tiên của anh là: "Cô có thể đừng gọi điện cho tôi nữa được không?"
"Tôi đã nói với cô rồi, tôi có bạn gái, tôi chỉ thích mỗi cô ấy thôi, chúng ta không thể nào đâu, cô có hiểu tiếng người không hả?"
Khương Thiên: "Nhưng tôi chỉ thích anh thôi."
Trần Dĩ Hoài gắt gỏng: "Cô bị đi/ên à!"
Sau khoảng thời gian đó, Trần Dĩ Hoài không hề trả lời, toàn là Khương Thiên đơn phương chia sẻ cuộc sống.
"Trên đường đi làm hôm nay thấy một chú mèo nhỏ, màu đen, mắt rất đẹp, nhưng không đẹp bằng mắt anh."
"Quản lý của em phiền quá, hôm nay lại gây khó dễ cho em, một tháng làm được bao nhiêu tiền mà chuyện gì cũng bắt bẻ."
"Ảnh đồng nghiệp đi Disney chụp đẹp lắm, em cũng muốn đi cùng anh quá!"
...
Cứ như vậy suốt một năm, Trần Dĩ Hoài không hồi đáp lấy một câu. Tôi biết tại sao anh không chặn Khương Thiên, vì nếu chặn thì cô ta cũng sẽ nhanh chóng đổi số khác để làm phiền, thà cứ để cô ta đ/ộc thoại còn đỡ rắc rối hơn.
Nhưng một năm sau, mọi chuyện dần thay đổi.
Ngày đầu tiên sau kỳ nghỉ Tết, Khương Thiên gửi một tin: "Hình như em bị viêm phổi rồi, khá nặng. Bác sĩ bảo phải nhập viện, nhưng tiếc là em không đủ tiền, thôi thì không nằm viện nữa, về nhà vậy."
Mười phút sau, Trần Dĩ Hoài trả lời: "Cô bị đi/ên à, viêm phổi mà cũng dám trì hoãn? Thiếu bao nhiêu tiền?"
Đây là lần đầu tiên anh để ý đến cô ta, Khương Thiên mừng như đi/ên: "6000! Sao, anh muốn cho em v/ay à?"
Trần Dĩ Hoài không nói nhiều, chuyển thẳng 6000 tệ. Nhìn vào dòng thời gian, tôi đột nhiên nhớ ra đầu năm nay Trần Dĩ Hoài từng nói với tôi rằng công việc tháng này của anh xảy ra chút sai sót nên bị trừ 6000 tệ tiền hiệu suất. Khi đó chúng tôi có một tài khoản chung, lương của cả hai đều đổ vào đó để chi tiêu, tôi còn an ủi anh rằng không sao cả, ai mà chẳng có lúc sai sót, coi như của đi thay người.
Lúc ấy Trần Dĩ Hoài nhìn chằm chằm tôi hồi lâu, rồi không nói một lời mà ôm ch/ặt lấy tôi, rất lâu không buông. Tôi cứ ngỡ anh cảm động vì tôi hiểu chuyện. Giờ nghĩ lại, có lẽ anh chỉ cảm thấy áy náy mà thôi.
Ngón tay tôi mất đi cảm giác, r/un r/ẩy hồi lâu mới có thể kéo tiếp xuống dưới. Dường như vì nhận được phản hồi, Khương Thiên nói nhiều hơn hẳn, từ chuyện đổi việc, chuyển nhà đến những chuyện nhỏ nhặt như hôm nay ăn gì cũng muốn chia sẻ với Trần Dĩ Hoài.
Trần Dĩ Hoài đáp lại rất ít, thế nhưng chỉ cần thỉnh thoảng hồi đáp một câu cũng đủ khiến cô ta nhảy cẫng lên vì vui sướng. Dần dần, số lần Trần Dĩ Hoài trả lời bắt đầu tăng lên.
Khi Khương Thiên cảm lạnh, cô ta nhắc anh: "Hôm nay có tuyết đấy, nhớ mặc thêm áo nhé!"
Trần Dĩ Hoài đáp: "Ừ, em cũng vậy."
Khương Thiên: "Tháng này lại bị trừ lương rồi, quản lý phiền thật, chắc chắn là ông ta gh/ét em rồi."
Trần Dĩ Hoài chuyển thẳng năm ngàn tệ: "Không có tiền thì nói, đừng có suốt ngày ăn mì gói."
Khương Thiên: "Em muốn đi Disney quá, anh đi cùng em được không?"
Trần Dĩ Hoài: "Dạo này không rảnh, để xem một thời gian nữa thế nào đã."
Đến sau này, anh thậm chí bắt đầu chủ động quan tâm cô ta: "Gần đây quản lý còn làm khó em không? Anh có một suất giới thiệu nội bộ, hay là em qua chỗ anh làm đi?"
"Tết đã m/ua quần áo mới chưa? Anh dẫn em đi m/ua."
"Vé máy bay về đã m/ua chưa? Đừng có bất cẩn như trước nữa, đến lúc đó lại không về được thì sao."
"Ngoan ngoãn ăn cơm đi, có phải em lại đ/au dạ dày rồi không?"
...
Nhìn những dòng tin nhắn, tầm mắt tôi dần nhòe đi. Trước đây anh cũng từng quan tâm tôi như thế. Rốt cuộc là từ khi nào mà những chia sẻ giữa chúng tôi bắt đầu thưa thớt dần? Hóa ra không phải là không muốn chia sẻ, mà chỉ là đã có một người khác mà anh muốn chia sẻ hơn.
Suốt 10 năm qua, Khương Thiên như đun nước sôi nấu ếch, từng bước tiến lại gần, cuối cùng cũng chen chân được vào trái tim Trần Dĩ Hoài.
Trong sảnh khách sạn có không ít người, nhưng những dòng tin nhắn này đã rút cạn mọi sức lực của tôi, tôi không thể đứng vững được nữa. Nơi lồng ng/ực truyền đến cơn đ/au nhói, tôi chậm rãi ngồi thụp xuống, ôm mặt khóc không thành tiếng.
Khoảnh khắc này, tôi đã hiểu ra tất cả. Hèn chi trước mặt tôi anh luôn tỏ ra mất kiên nhẫn với Khương Thiên, nhưng lại vô điều kiện đáp ứng mọi yêu cầu của cô ta. Hèn chi cô ta nói muốn t/ự s*t, anh liền không chút do dự bỏ mặc tôi để chạy theo cô ta. Hóa ra chẳng phải là bất đắc dĩ gì cả, chỉ là anh không nỡ để cô ta đ/au lòng mà thôi.
Hóa ra, anh đã sớm thích cô ta rồi.
Sao lại như vậy được? Tôi khóc đến mức gần như sụp đổ. Chúng tôi bên nhau bao nhiêu năm như vậy, sao Trần Dĩ Hoài có thể phản bội tôi! Anh vậy mà thực sự thích cô ta. Vậy tôi là gì chứ? Một vai hề trong câu chuyện tình yêu cảm động kéo dài 10 năm này sao?!
...
Khi về đến nhà, trời đã tối muộn. Tôi với đôi mắt sưng húp, trở về nhà như một cái x/á/c không h/ồn. Trần Dĩ Hoài đã về từ trước, đang ngồi lặng lẽ trên ghế sofa. Anh ngước mắt nhìn tôi, ánh mắt phức tạp, muốn nói lại thôi.
"Tinh Tinh, anh..."
Anh muốn giải thích, tôi không nghe, trực tiếp ném điện thoại về phía anh. Nhìn thấy chiếc điện thoại, anh hiểu ra tất cả.
"Tinh Tinh, xin lỗi em, trước đây anh thực sự rất gh/ét cô ấy," anh cúi đầu nói.
"Nhưng cô ấy cứ bám lấy anh, thời gian lâu dần anh lại cảm thấy có chút quen thuộc, đôi khi cô ấy không nhắn tin anh lại thấy thiếu thiếu điều gì đó..."