Đôi mắt cô ta hơi lồi ra, trông vô cùng đ/áng s/ợ: "Mày nằm mơ đi!"
"Cô bị đi/ên à!"
Biểu cảm của Trần Dĩ Hoài hung dữ, trong mắt toàn là tia m/áu: "Tao không thích mày nữa, không muốn ở bên mày nữa không được sao?!"
"Mày nói láo!"
Khương Thiên nổi trận lôi đình: "Vậy tại sao mày lại vì tao mà chia tay với con khốn đó?! Có phải con khốn đó quyến rũ mày không!"
Trần Dĩ Hoài gần như sụp đổ: "Tao bị mỡ lợn làm mờ mắt, tao m/ù rồi được chưa?! Biết trước mày là loại người như thế này, tao có ch*t cũng không bao giờ chia tay với Tinh Tinh!"
Câu nói này lập tức kích động Khương Thiên, ngũ quan cô ta vặn vẹo như á/c q/uỷ: "Mày muốn đ/á tao để tìm con khốn đó, mày nằm mơ! Trần Dĩ Hoài, mày đối xử với tao như vậy, tao ch*t cũng không tha cho mày!"
"Mày mau ch*t đi, mau đi ch*t đi!"
Trần Dĩ Hoài hoàn toàn mất kiểm soát: "Ở bên nhau mấy tháng nay, mày nói chữ ch*t mấy trăm lần rồi, bây giờ mày đi ch*t luôn đi được không!!!"
Tôi ngẩn người nhìn Trần Dĩ Hoài, anh ta như thể bị m/a ám, khác hẳn với người đàn ông đầy khí thế trong trí nhớ của tôi. Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, rốt cuộc anh ta đã trải qua chuyện gì mà trông như biến thành người khác vậy? Chẳng phải họ đến với nhau vì yêu sao?
Khương Thiên nói là nhảy lầu, nhưng đứng mãi không nhảy, cứ đứng đôi co với Trần Dĩ Hoài. Thực ra tôi đã sớm nhận ra, Khương Thiên là kẻ rất sợ ch*t, mỗi lần cô ta đe dọa Trần Dĩ Hoài đều chỉ là miệng lưỡi, bảy năm chúng tôi bên nhau cô ta cũng chẳng ít lần giở trò, nhưng lần nào cũng chẳng dám thật sự đi ch*t.
Hai bên giằng co hơn một tiếng đồng hồ, ngay lúc tôi tưởng rằng mọi chuyện sẽ kết thúc như thế, thì t/ai n/ạn bất ngờ xảy ra. Có lẽ vì đứng quá lâu làm chân bị tê, Khương Thiên không đứng vững, trượt chân.
"Á..."
Trong ánh mắt k/inh h/oàng của tất cả mọi người, cô ta hét lên rồi rơi xuống. Hai giây sau, một tiếng "bịch" vang lên khô khốc! Khương Thiên đ/ập mạnh xuống đất.
...
"Á á á á!!"
"C/ứu người với, ch*t người rồi!"
"Mau gọi 120!!!"
Đám đông vây xem lập tức bùng n/ổ, Trần Dĩ Hoài cũng sững sờ, sau khi hoàn h/ồn thì loạng choạng bò dậy chạy tới. Xe cấp c/ứu đến rất nhanh, vài nhân viên y tế khiêng Khương Thiên lên xe, ánh đèn đỏ nhấp nháy đưa cô ta đi xa dần.
Không ngờ sự việc lại phát triển theo hướng này. Tôi mất một lúc lâu mới hoàn h/ồn, thẫn thờ đi theo đồng nghiệp quay về. Tôi rất ít khi đăng bài lên mạng xã hội, đồng nghiệp không biết Trần Dĩ Hoài là bạn trai cũ của tôi, lúc về vẫn còn tấm tắc cảm thán: "Thằng cha đó trông cũng được mà, sao lại tìm cái cô kia nhỉ, vừa x/ấu vừa đi/ên, nghĩ cái gì thế không biết?"
Đồng nghiệp khác chen vào: "Biết đâu nhà cô kia có tiền."
"Thế sao lại đòi chia tay?"
"Hầy, x/ấu quá không chịu nổi chứ sao. Cậu nhìn cô ta chưa, mặt đầy mụn với s/ẹo rỗ, nếu tớ mà ngồi ăn cùng bàn với cô ta chắc tớ buồn nôn không nuốt nổi cơm."
"Người ta nhảy lầu rồi đấy, cậu nói năng tích đức chút đi..."
...
07
Chuyện sau đó là do cô bạn thân kể lại. Khương Thiên mạng lớn, thế mà không ch*t. Chỉ là không ch*t cũng chẳng khá khẩm gì hơn, cú ngã này làm tổn thương cột sống, cô ta bị liệt cao, từ cổ trở xuống hoàn toàn không cử động được. Nói đơn giản là cô ta bị liệt.
Trần Dĩ Hoài trả tiền viện phí, chăm sóc cô ta đến khi xuất viện thì không chịu nổi nữa, đòi chia tay. Nào ngờ gia đình nhà họ Khương không đồng ý, cái kiểu gia đình nuôi dạy ra được loại con gái như vậy thì làm sao có lý lẽ được. Họ khăng khăng cho rằng Trần Dĩ Hoài hại con gái họ thành ra thế này, bắt anh phải đền bù 3 triệu tệ, còn phải chăm sóc Khương Thiên cả đời, cưới cô ta.
Nhà Trần Dĩ Hoài không thiếu tiền, dù anh ta không xin tiền gia đình từ khi tốt nghiệp, nhưng gặp chuyện này thì bố mẹ anh không thể không ra mặt. Ý của bố mẹ anh là tiền đền bù 3 triệu có thể thương lượng, nhưng cưới xin thì đừng hòng! Vốn dĩ Khương Thiên đã hại ch*t bà nội Trần Dĩ Hoài, bố mẹ anh h/ận cô ta thấu xươ/ng, đ/á/nh ch*t cũng không đời nào cho cô ta bước chân vào cửa. Huống chi giờ cô ta đã liệt, thực sự cưới về thì Trần Dĩ Hoài coi như h/ủy ho/ại cả đời, họ càng không thể nào đồng ý!
Nhà họ Khương lại cắn ch/ặt bắt Trần Dĩ Hoài phải chịu trách nhiệm, nếu không sẽ đi kiện, bôi nhọ danh tiếng, không để anh ta sống yên ổn cả đời!
Hai nhà cãi nhau long trời lở đất.
"Nghe nói Trần Dĩ Hoài sắp bị dồn đến phát đi/ên rồi!" Cô bạn thân không nhịn được cười: "Lần trước có bạn học đi thăm, nói ánh mắt anh ta đờ đẫn, râu ria không cạo, cả người như một khúc gỗ."
Cúp điện thoại, lòng tôi ngổn ngang trăm mối. Trải qua những ngày này, tôi đã không còn đ/au đớn đến mức x/é lòng như lúc mới chia tay. Sau này tôi mới hiểu ra, thứ làm phai nhạt mọi thứ không phải thời gian, mà là thói quen. Quen ở bên một người, chia tay rồi như bị c/ắt đi một phần m/áu thịt, đ/au đến không chịu nổi. Nhưng dần dần, sau khi vết thương lành lại, người ta cũng quen với việc cô đ/ộc, sẽ không còn đ/au như thế nữa.
Nghĩ cũng thật đ/áng s/ợ, bảy năm thanh xuân, như hình với bóng. Chỉ cần vài tháng ngắn ngủi, có thể xóa sạch mọi thứ. Lúc mới chia tay, tôi cũng h/ận đến mức muốn đổ m/áu, hy vọng Trần Dĩ Hoài và Khương Thiên sớm gặp quả báo, để họ nếm trải nỗi đ/au của tôi. Nhưng giờ khi họ thực sự gặp xui xẻo, tôi lại chẳng thấy hả hê đến thế. Chỉ cảm thấy có chút ngậm ngùi, thế sự khó lường.
Cách đây vài tháng, chúng tôi vẫn là người thân thiết nhất trên đời, tôi tràn đầy hạnh phúc chuẩn bị làm vợ anh. Giờ đây chỉ mới trôi qua hai mùa, mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn.
...
Buổi tối đi làm về, lúc lên lầu tôi thấy có người đang ngồi xổm trước cửa nhà. Tôi gi/ật mình, nhìn kỹ mới phát hiện đó là Trần Dĩ Hoài. Chỉ là anh ta thay đổi quá nhiều, trong phút chốc tôi suýt không nhận ra. Mới vài ngày không gặp, anh ta g/ầy hơn trước rất nhiều, quầng thâm dưới mắt đậm đặc, râu ria lởm chởm, cả người như bị rút cạn sinh khí.
Nghe thấy động tĩnh, anh ta đờ đẫn quay đầu lại. Chưa kịp nói gì, nước mắt đã rơi xuống từ hốc mắt đỏ hoe. Lòng tôi xót xa, nhưng vẫn lạnh lùng nói:
"Anh đến đây làm gì?"
Giọng Trần Dĩ Hoài như bị giấy nhám mài qua, khàn đặc không thể tả.