Năm thứ hai đại học, tôi tham gia một hoạt động khiêu vũ. Nhưng chẳng ai nói cho tôi biết đây thực chất là một buổi giao lưu kết bạn nam nữ biến tướng. Khi vị học trưởng thanh tú ôm lấy eo tôi bắt đầu nhảy, một thợ sửa chữa bước vào phòng tập. Anh ta cúi đầu, giọng trầm đục: "Là thầy Trần giới thiệu đến sửa loa." Tôi mỉm cười cong cả mắt: "Ồ, là tiểu sư phụ sao?" Không ai biết, vị tiểu sư phụ mặt mày đen sì này lại có mối duyên n/ợ thế nào với tôi.
1
Điều hòa trong phòng tập bật hơi thấp, tôi cứ sụt sịt mũi mãi. "Thẩm Ngưng, bị cảm rồi à?" Vị học trưởng thanh tú đi tới chạm vào đầu ngón tay lạnh ngắt của tôi, "Tay lạnh thế này, hay là xin nghỉ đi?" Tôi rụt tay vào trong ống áo, khẽ nói: "Không sao đâu." Học trưởng làm một động tác mời mọc chuẩn mực: "Vậy đi thôi, đến lượt chúng ta rồi." Tôi do dự một chút, cuối cùng cởi áo khoác ngoài, để lộ bộ đồ khiêu vũ bên trong. Rồi đặt tay lên lòng bàn tay anh ta. Không còn cách nào khác, hoạt động khiêu vũ mà tôi tưởng lại là một buổi giao lưu kết bạn nam nữ biến tướng. Muốn bỏ cuộc giữa chừng là điều không thể. Đúng lúc này, cửa phòng đột nhiên có một người mặc áo phông đen, quần dài ống rộng, đội mũ lưỡi trai bước vào. Làn da lộ ra ngoài dính đầy dầu máy, trên mặt cũng vấy bẩn không ít. Khi đi ngang qua tôi, anh ta hơi cúi đầu, để lộ một đoạn cổ và xươ/ng quai xanh màu bánh mật. Tôi sững sờ. Sau đó nghe thấy học trưởng hỏi: "Là thầy Trần giới thiệu đến sửa loa và đèn chiếu đúng không?" Anh ta đáp khẽ: "Ừ." Tôi nhận ra anh ta rồi, kẻ khốn kiếp đã trốn tránh tôi suốt nửa năm nay.
2
Từ Tri Nhượng leo lên chiếc thang cao 2 mét, ngồi chễm chệ trên đó để chỉnh sửa đèn và loa. Chiếc thang cao như vậy mà chẳng có bất kỳ biện pháp bảo hộ nào. Tôi nhìn mà thót tim, vừa xót xa vừa tức gi/ận. Thế nên lúc khiêu vũ tôi cũng quên mất vẻ ngại ngùng, nhảy với học trưởng rất tự nhiên. Một khúc nhạc kết thúc, học trưởng thở dốc nhẹ, tay vẫn đặt trên eo tôi. Tôi lùi lại một bước muốn giữ khoảng cách, học trưởng đột nhiên kéo tôi vào lòng: "Cẩn thận." Lời vừa dứt, dưới đất xuất hiện một chiếc cờ lê. Từ Tri Nhượng ngơ ngác nhìn tôi, cuối cùng cụp mắt xin lỗi: "Xin lỗi... không làm em bị thương chứ?" Tôi thoát khỏi vòng tay học trưởng, mọi người xung quanh bắt đầu chỉ trích Từ Tri Nhượng. Tôi khẽ nói: "Xin lỗi, làm mọi người h/oảng s/ợ rồi. Tôi thay bạn trai mình xin lỗi mọi người." Mọi người hóa đ/á. Nụ cười của học trưởng cứng đờ trên mặt: "Em... em có bạn trai rồi sao?" Tôi gật đầu, sau đó gọi Từ Tri Nhượng: "Chồng ơi, anh cẩn thận chút." Tôi tưởng làm vậy có thể giữ anh ấy lại. Nhưng tôi đã nghĩ quá nhiều. Chẳng bao lâu sau, Từ Tri Nhượng trèo từ trên thang xuống, nhặt chiếc cờ lê bên chân tôi rồi nhấc chân định đi. Tôi khẽ gọi: "Chồng." Anh không thèm để ý đến tôi. Tiếng thứ hai tôi mang theo giọng nghẹn ngào: "Chồng." Từ Tri Nhượng dừng bước, mím mím môi mới lên tiếng: "Anh đợi em ở bên ngoài."
3
Ở góc cầu thang, xung quanh không một bóng người. Từ Tri Nhượng tựa vào tường, không nhìn ra biểu cảm gì. Tôi lặng lẽ bước tới, chỉ cao đến ng/ực anh. Không ai biết nửa năm qua không tìm thấy anh, tôi đã sống thế nào. Thế là tôi ôm ch/ặt lấy eo anh. "Thẩm Ngưng, em buông ra trước đã." Tôi áp mặt vào cơ bụng cứng như đ/á của anh, lắc đầu ng/uầy ng/uậy. "Em sợ em buông ra anh lại chạy mất. Tại sao anh không gặp em? Tại sao không nghe điện thoại của em?" Từ Tri Nhượng dùng sức, ấn vai tôi đẩy ra. Nước mắt tôi thấm qua chiếc áo phông mỏng manh của anh, anh khựng lại tại chỗ. "Nếu anh không thích em thì cứ nói sớm đi. Em chắc chắn sẽ không quấn lấy anh, nhưng rõ ràng anh từng nói anh thích em. Anh còn nói sẽ luôn ở bên em, anh nói dối!" Tôi như trút gi/ận mà cắn một cái vào cơ bụng anh. "Chưa từng lừa em..." Tôi vẫn không thèm để ý đến anh, chỉ biết tự mình khóc. Anh im lặng một hồi lâu, cuối cùng vỗ nhẹ lên lưng tôi. "Em ngoan, đứng dậy trước đã được không?" Tôi hậm hực dùng áo anh lau mặt: "Tại sao?" Một lúc sau mới nghe thấy giọng nói đầy vẻ gượng gạo của anh: "Đừng chạm vào anh nữa, người anh bẩn." Tim tôi thắt lại, sau đó từ từ buông eo anh ra. Tôi dùng tay lau vết dầu máy trên mặt anh, rồi kéo anh ra ngoài. "Thẩm Ngưng, em muốn đi đâu?" "Khách sạn." Tôi không nhịn được mà nói thêm một câu đầy ẩn ý: "Để tắm rửa sạch sẽ cho anh."
4
Đến khách sạn, Từ Tri Nhượng xách túi đồ nghề đứng ngay ngắn bên cửa. Tôi thở dài kéo anh lại. "Vừa nãy trên xe em thấy có người gửi tin nhắn cho anh." "Bây giờ anh đang ở xưởng sửa xe Nam Thành đúng không?" Anh im lặng gật đầu. Anh ở Nam Thành, trường tôi ở Bắc Thành. Đi xe khách mất hơn 3 tiếng. "Tại sao lại đến trường em?" Anh lại im lặng. Tôi hiểu ra bảy tám phần, trong lòng vừa tức vừa xót. Người này rõ ràng không buông bỏ được tôi, chỉ biết chọn cái cách vụng về vòng vo này. Tôi khẽ nói: "Ừ, được thôi. Chắc là trong trường này có cô gái anh thích." Anh mím môi đứng thẳng tắp, chỉ có hành động nuốt nước bọt đã tố cáo sự căng thẳng của anh lúc này. Tôi tiếp tục nói: "Rồi anh muốn gặp cô ấy, lại sợ đụng mặt em nên ngại." Anh đột ngột ngẩng đầu nhìn tôi, túi đồ nghề trên tay rơi xuống đất. "Không sao, chúng ta chia tay rồi." "Anh ở bên ai không liên quan gì đến em." Tôi quay người đặt thẻ phòng xuống: "Anh đi tắm đi, nghỉ ngơi cho tốt, mai hãy đi gặp cô ấy." "Em đi đây." Nói xong tôi lách người đi ngang qua anh. Anh đột nhiên ôm ch/ặt lấy tôi từ phía sau, giọng nghẹn ngào: "Không... không có ai khác cả..." Tôi biết rõ, anh không thể nào có người khác. Nhưng tôi không thể tha thứ cho anh dễ dàng như vậy, nếu không biết đâu ngày nào đó tâm lý tự ti của anh trỗi dậy, anh lại lặng lẽ bỏ đi lần nữa. Cái tôi cần là anh kiên định đứng bên cạnh tôi. Tôi không sợ bất kỳ lời đàm tiếu nào. Tôi chỉ sợ anh từ biệt không lời. Sợ rằng vào những lúc tôi không hay biết, anh lại dùng cái cách vụng về này để tự hành hạ chính mình. Tôi đẩy mạnh anh ra: "Em sẽ không tin anh nữa." "Nếu anh muốn chia tay với em, được thôi." "Hãy nói thẳng mặt." "Sau này em tuyệt đối sẽ không quấn lấy anh nữa." Anh ngẩn người một lúc, sau đó lại nhào tới ôm ch/ặt hơn: "Đừng đẩy anh ra..." Tôi nghiến răng, cuối cùng đẩy anh ra.
5
Tuy nhiên, tôi căn bản chẳng hề rời đi.