Kết duyên cùng ta

Chương 2

20/05/2026 14:06

Tôi sờ túi. Bên trong nằm thẹn thùng ba đồng tiền xu.

Hệ thống thật keo kiệt!

Tôi nghiến răng, tiêu một đồng m/ua một chậu cá khô nhỏ.

Tiểu Quất ăn ngon lành, thỉnh thoảng lại kêu meo meo bằng giọng sữa.

"Con thứ hai, xong việc."

4

Dưới sự dọn dẹp của tôi và đám người giấy, Tiên Cư thay da đổi thịt, sạch sẽ thoải mái.

Ừm, nói cho chính x/á/c thì...

Là trừ tầng hầm và gác mái, trừ ba phòng khách ở phía Tây, trừ thư phòng, phòng tranh, phòng đàn và phòng trà ra thì những nơi khác đều thay da đổi thịt.

Thôi được rồi, tôi chỉ dọn phòng ngủ thôi.

Không biết từ lúc nào, ngoài cửa sổ đã bắt đầu bay tuyết rơi lả tả.

Sau khi bấm hỏa quyết đ/ốt lò sưởi, tôi ôm Tiểu Quất chui vào chăn sớm, chìm vào giấc mộng.

【Ting——】

Hệ thống thông báo lúc nửa đêm: 【Một ngày đã trôi qua, 30 người chơi t/ử vo/ng, 10 người chơi sống sót.】

Tôi bị đ/á/nh thức, đầu óc mơ hồ.

Tổng cộng có 50 người chơi.

Ch*t 30, còn sống 10.

Vậy 10 người kia đâu mất rồi?

Toán lớp 1 này, tôi tính không sai chứ?

......

Đêm khuya, trên gác mái vang lên tiếng động lạ.

Kẽo kẹt, kẽo kẹt——

Giống như dã thú đang nhai xươ/ng.

Tôi thắp đèn lồng lửa, khoác áo bông, men theo những bậc thang hẹp mục nát từng bước đi lên.

Gió lạnh ngoài nhà rên rỉ, tựa như nữ q/uỷ đang áp sát bên tai khóc lóc.

Đạn mạc sợ hãi tột độ.

【Hu hu hu, hồi nhỏ tớ xem phim m/a, trước khi q/uỷ xuất hiện toàn là cái tiếng ch*t chóc này!】

【Các cậu từng nghe bài "Q/uỷ Tân Nương" chưa?】

【Trăng sáng tỏa ánh, gió âm thổi ngõ liễu, là nữ q/uỷ tìm lang quân...】

【Ai nguyện yêu nữ q/uỷ thê lương, cùng nàng đêm sâu lén bái ánh trăng~】

【Ánh mắt nàng, ánh mắt nàng, tựa như, tựa như, sao trời tỏa sáng. Nhìn thấy, nhìn thấy, lòng h/oảng s/ợ!】

【Mấy người ở trên, đừng hát nữa... Tớ sợ lắm hu hu hu!】

【Tạm biệt các bạn, tớ không dám xem nữa! (icon bỏ chạy).】

Khán giả trong phòng livestream từ 30 ngàn giảm xuống còn 3 ngàn.

Tôi đến cửa gác mái.

Tiếng kẽo kẹt chính là phát ra từ bên trong.

Lắng nghe kỹ, ngoài tiếng kẽo kẹt, đúng là còn có tiếng khóc.

【Có phải nữ q/uỷ đang nhai xươ/ng không?】

【Vừa nhai, vừa khóc vì ngon quá? (icon dấu hỏi).】

【Trước đó chẳng phải có tiếng nhắc nhở "đừng mở cánh cửa đó" sao? Có khi nào chính là cửa gác mái không!】

【Ôi trời! Vậy đừng mở ra!!】

【Mở đi mở đi~ tò mò quá!】

【Từng nghe tò mò hại ch*t mèo chưa? Cô bé này gan to quá!】

Ai nói tôi gan to?

Đối mặt với quái vật chưa biết, tôi cũng thấy run sợ.

Nhưng nghĩ kỹ lại, trên đời này người đ/á/nh thắng được tôi cũng không nhiều.

Kẽo kẹt——

Tôi đẩy cửa hé ra một khe nhỏ.

Ngoài cửa sổ tuyết rơi dày, che khuất ánh trăng.

Qua khe cửa, chỉ lờ mờ nhìn thấy trên đất có một bóng q/uỷ dài mảnh.

Nó nằm trên đất, r/un r/ẩy nhẹ, cử chỉ kỳ quái, như đang thực hiện nghi lễ tế bái kỳ lạ...

"Kẻ nào đó?"

Bóng q/uỷ lạnh lùng đáp: "Ngửi mùi có vẻ là một con người ng/u xuẩn, thấy bản tọa mà còn chưa chịu quỳ lạy?"

Tôi hỏi: "Các hạ là ai?"

Bóng q/uỷ cười lạnh: "Bản tọa là Cửu Mệnh Miêu, là chủ nhân của ngọn núi này.

"Ngươi xây Tiên Cư ở đây, cần phải cống nạp cho bản tọa!"

Tôi lại hỏi: "Cống nạp cái gì?"

Bóng đen ngẫm nghĩ một lát, bỗng nói:

"Giao hết cá khô ra đây!"

Giọng hắn hơi run, như đang bị thương mà cố gắng chịu đựng.

Hừ~ Giả thần giả q/uỷ!

Bộp!

Tôi kẹp lá bùa giữa hai ngón tay, một cước đ/á văng cửa.

Không ngờ rằng...

Trên đất nằm một con mèo Maine Coon g/ầy trơ xươ/ng.

5

Hắn có đôi mắt dị sắc màu vàng nhạt và xanh băng, bộ lông màu xám trắng rối bời.

Miêu yêu kinh ngạc nhìn tôi, móng vuốt che lấy phần bụng đang rỉ m/áu, trước ng/ực đỏ thẫm một mảng.

Tiếng kẽo kẹt là do hắn đ/au đớn cào sàn nhà.

Ti/ếng r/ên rỉ là do đ/au quá mà khóc.

Trên cửa sổ có một lỗ thủng.

Sau khi gặp nguy hiểm, hắn đã trốn vào gác mái.

Mưu kế bị vạch trần, miêu yêu kêu meo một tiếng, khập khiễng muốn chạy trốn, bị tôi chặn đường.

"Meo, ngươi muốn thế nào?"

Tôi cúi người, liếc nhìn thân hình da bọc xươ/ng và bộ lông thưa thớt của hắn.

"Tôi sao?

"Muốn vỗ b/éo cậu."

Con mèo g/ầy ngơ ngác ngẩng đầu: "Meo gào?"

......

Tôi bắt lấy Cửu Mệnh Miêu, mặc kệ nó giơ nanh múa vuốt.

Bộp——

Sau khi dán lá bùa định thân lên trán hắn, thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh.

Nhờ ánh lửa lò sưởi, tôi cẩn thận làm sạch vết thương cho hắn, bụng, đầu... m/áu me be bét, nhìn mà tim tôi đ/au nhói.

"Ngoan nhé, nhanh hết đ/au thôi.

"Tôi là bác sĩ yêu quái giỏi nhất thiên hạ đấy."

Hắn nheo mắt nhìn tôi: "Thật không?"

Tôi nhướn mày: "Giả đấy."

Tôi vốn không biết chữa bệ/nh, nhưng đan dược của sư tỷ rất lợi hại.

Tiếc là Kim Sang Đan cầm m/áu đã hết, đành phải dùng th/uốc khác ngh/iền n/át tạm bợ.

Bôi th/uốc xong, băng bó vết thương, tôi còn tiện tay thắt một cái nơ bướm thật to trên trán hắn.

Sau đó, tôi lấy ra một đồng tiền xu.

Do dự một giây, kẻ nghèo khó như tôi vẫn đổi lấy một chậu cá khô nhỏ với hệ thống.

"Ăn đi ăn đi, chắc cậu đói lắm rồi."

"Meo, con người xảo trá! Ta sẽ không nhận ân huệ của ngươi, càng không tin ngươi đâu!"

Hắn trừng mắt nhìn tôi một cái, khập khiễng chạy biến khỏi Tiên Cư.

"Này——"

Khi tôi đuổi theo ra ngoài, chỉ thấy một chuỗi dấu chân hoa mai trên nền tuyết.

Đạn mạc tranh cãi không dứt.

【Tính cách con mèo này tệ thật, chữa thương cho nó, cho nó cá ăn, vậy mà nó lại ba chân bốn cẳng chạy mất.】

【Cảnh giác cao quá thôi, cô bé này đâu phải người x/ấu.】

Một khán giả mới vào phòng livestream nói:

【Các người tưởng vết thương trên người nó từ đâu ra? Chính là do người chơi bắt nó đ/âm bị thương đấy!】

Những người khác vô cùng khó hiểu:

【A?! Tại sao phải đối xử với nó như vậy?】

Momo cười lạnh:

【Tất nhiên là muốn giữ nó lại rồi, người chơi cần phải bắt yêu quái mà!】

Nhắc mới nhớ...

Ngày mai tôi cũng phải bắt yêu quái.

6

Mặt trời lên cao, tôi mới uể oải thức dậy.

Tính cả bàn tay đ/ứt lìa và Tiểu Quất, trong Tiên Cư đã có hai con yêu quái, còn thiếu tám con nữa là hoàn thành nhiệm vụ.

So easy!

Tôi tràn đầy tự tin xuất phát.

Không ngờ rằng, tôi đi một vòng trên núi, lục tung cả ngọn núi lên.

Vậy mà không tìm thấy một con yêu quái nào!

Cuối cùng, tôi nhặt được Cửu Mệnh Miêu đang thoi thóp trong rừng thông. Thân hình hắn bị ch/ôn dưới lớp tuyết dày, giống như một nấm mồ nhô lên.

Đúng là định mệnh, chính là cậu!

Tôi bế hắn lên, cởi cúc áo bông, dùng thân nhiệt sưởi ấm cho hắn.

Hắn cuộn tròn trong lòng tôi, phát ra tiếng kêu meo meo trầm thấp yếu ớt.

Tôi dùng áo choàng bọc ch/ặt lấy hắn, mang về Tiên Cư.

......

Sau khi về đến nơi.

Tiểu Quất (thò đầu thò cổ):

"Chủ nhân, món ăn người nhặt về to quá vậy?

"Có thể nướng ăn được không?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
4 Đồng Trần Chương 36
6 Xoá bỏ Omega Chương 15
9 Lỡ làng Chương 14
11 Cuốn sổ tiên tri Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm

Đối tượng yêu qua mạng lại là sếp tổng của tôi

Chương 7
Mộc Vân Chu lấy điện thoại ra: “Thêm WeChat không? Chơi game tiêu diệt kẹo cần tặng tim, thêm tôi với.” Tôi hào phóng và đầy tự tin mở mã QR của tài khoản chính. Anh nhìn ảnh đại diện tài khoản chính của tôi khá lâu, vẻ mặt khó đoán. Tôi cũng bấm vào ảnh đại diện của anh, nhìn thấy kiểu avatar quen thuộc — nền trắng trơn, ở giữa chỉ có một dấu chấm nhỏ. Trong nháy mắt, tôi chết lặng vì phát hiện… anh thế mà lại dùng tài khoản chính để yêu qua mạng. Không thèm đổi acc phụ hay che giấu gì luôn à? “Để phương án ở lại, cô ra ngoài đi.” Mộc Vân Chu lại quay về dáng vẻ công tư phân minh, cúi đầu xem tài liệu, cả người toát lên cảm giác xa cách đến mức người khác không dám lại gần. Tôi thở phào nhẹ nhõm, nghĩ bụng sau này phải tránh xa anh một chút. Nếu không ở gần lâu quá dễ lộ tẩy, thậm chí tôi còn tính xin chuyển sang bộ phận khác, xuống tầng xa văn phòng anh nhất. Ai ngờ vừa quay về chỗ ngồi, còn chưa kịp đặt mông xuống ghế, trưởng phòng đã vỗ vai tôi. “Vị kia nói phương án không ổn, bảo cô dọn đồ chuyển sang văn phòng anh ấy làm việc. Anh ấy sẽ trực tiếp hướng dẫn, bao giờ sửa xong mới được tan làm.” Tôi: ?????
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Tiền Nữ Chương 6
Ninh Nương Chương 5