Bộp——
Một quả táo tàu ném trúng trán Tam thái tử Long tộc.
Một thiếu niên q/uỷ hỏa tuấn lãng, ngông cuồ/ng, phong trần lãng tử đang tựa người vào cây táo, cười hi hi đầy khiêu khích.
"Cây này ta trồng, vật này ta ch/ôn.
"Muốn lấy đi ư? Gọi một tiếng gia gia đi."
Ngao Bính vốn đang nhíu mày, ngẩng đầu thấy là Na Tra, không khỏi phì cười.
Anh bất lực phủi bụi trên tay áo, nói: "Lâu rồi không gặp. Cậu vẫn như xưa nhỉ."
Na Tra nhún vai, dùng cằm chỉ vào tôi đang cưỡi chó trên không trung, ra hiệu với Ngao Bính:
"Thiếu gia nói thật đấy.
"Dù cậu là người bạn duy nhất của ta, nhưng Phong Thần Bảng cậu không được lấy.
"Người cưỡi chó phía trên kia đã rút trúng ta trong trò chơi.
"Vốn tưởng cô ta sẽ ch*t ngay ải đầu, không ngờ vẫn còn sống để đến gặp ta."
Tôi cạn lời: "..."
Không nghe ra được là cậu ta muốn tôi sống, hay là muốn tôi ch*t nữa.
【Ting——】
Hệ thống nhắc nhở đúng lúc: 【Người chơi gặp gỡ hộ pháp, chúc mừng kích hoạt thẻ bài "Na Tra".】
Tôi thở phào nhẹ nhõm, mạng nhỏ tạm thời được đảm bảo rồi.
Cũng may là bệ/nh viện t/âm th/ần phát tin tức cũ, Na Tra đã ra đời và lớn khôn rồi!
"Khụ khụ," tôi cưỡi chó đáp xuống đất, "Cuộn giấy đó, tôi lấy!"
Tam thái tử Long tộc giơ cao cuộn giấy trong tay, đôi mắt dịu dàng không chút gợn sóng.
"Vừa nói chúc tôi may mắn, đã đến cư/ớp thành quả lao động của tôi rồi sao?
"Vậy phải xem Na Tra nhà cô có bản lĩnh đó không đã!"
Na Tra bốc hỏa: "Được lắm Ngao Bính! Dám nói thiếu gia không có bản lĩnh?"
Thiếu niên duỗi thẳng cánh tay, khẽ quát một tiếng.
Hỏa Tiên Thương bay vút lên không trung rồi rơi vào tay cậu! Hỗn Thiên Lăng phấp phới trong gió.
Cậu hiên ngang lẫm liệt, nụ cười ngông cuồ/ng.
Chân đạp Phong Hỏa Luân, tay cầm Hỏa Tiên Thương, cười đầy nghịch ngợm: "Nếu ta thắng, có thể giữ kẻ bại trận làm của riêng mình không?"
Khung bình luận phát cuồ/ng.
【Đẩy thuyền, đẩy thuyền! (Cười kiểu dì ghẻ.jpg)】
【Bữa tiệc thịnh soạn quá! Cho tôi hóng một chút! (Giơ đũa.jpg)】
【Không được động! Không được chạm vào chiếc bánh kem việt quất thơm mềm, ngọt ngào đáng yêu, dịu dàng như ngọc, phong thái tuấn lãng, lương thiện lịch sự, thanh nhã đoan trang, người gặp người yêu, hoa gặp hoa nở, thuần khiết cao quý, ngây thơ ngốc nghếch, khiến người ta yêu mãi không thôi của tôi!
【(Ngao Quang gạt đũa của bạn ra.jpg)】
【Bánh kem việt quất thì phải đi cùng bánh kem nhung đỏ chứ! (Tôi gói mang về đây.jpg)】
【Là của tôi! Tất cả đều là của tôi! (Bưng cả nồi đi.jpg)】
Hai người họ yêu nhau lắm cắn nhau đ/au trên không trung.
Phong Thần Bảng rơi ra trong lúc giao chiến.
Tôi đi nhặt lấy quả ngọt chiến thắng: "Hệ thống, nhiệm vụ đã hoàn thành."
【Ting——】
Hệ thống ngọt ngào lên tiếng: 【Đẩy được thuyền rồi, đẩy được thuyền rồi! Đã lâu lắm rồi mới được ăn một bữa tiệc thịnh soạn thế này.】
Tôi ôm trán: "... Hệ thống!"
Hệ thống khôi phục giọng máy móc lạnh lẽo: 【Đang giám định... Giám định hoàn tất.
【Phong Thần Bảng, giả!】
Lại đóng cho tôi một dấu đỏ chót chữ "Giả".
Hừ~
Dùng ngón chân... à không, dù có dùng cái đầu của Na Tra để nghĩ! Cũng nên đoán được là không dễ dàng như vậy rồi.
Tôi chụm hai tay thành loa, hét lớn lên bầu trời:
"Hai vị thần tiên đừng đ/á/nh nữa!
"Phong Thần Bảng là giả đấy!"
...
Tam thái tử Long tộc quấn lại vạt áo bị x/é rá/ch trong trận chiến, dịu dàng cất cuộn Phong Thần Bảng giả đi, như thể cuộc tranh đấu vừa rồi chưa từng xảy ra.
Anh chắp tay lễ độ dịu dàng: "Cáo từ."
Tôi vẫy tay với Ngao Bính đang bay đi: "Tạm biệt, chúc anh may mắn!"
Tiện thể dùng cùi chỏ huých Na Tra một cái.
Thiếu niên tóc đỏ hậm hực hừ một tiếng:
"... Rõ ràng là ta thắng mà! Được rồi, tạm biệt!"
Không hiểu nổi sự thất vọng của Na Tra, tôi ôm đầu:
"Cái Phong Thần Bảng này! Một cái hai cái toàn là hàng giả!
"Chẳng lẽ thứ này được b/án sỉ sao?"
8
Thành phố Triều Ca.
Thái Ất Chân Nhân đang rao b/án bên vệ đường phố cổ: "B/án Phong Thần Bảng đây, 1 đồng một cuộn đây!
"3 đồng 2 cuộn! 10 đồng 5 cuộn!"
Trên sạp hàng, nằm một xấp lớn Phong Thần Bảng! Cuộn nào cũng tỏa ra ánh kim nhạt.
Tôi đứng hình.
Thật sự là b/án sỉ sao?
Thái Ất Chân Nhân phất trần vung lên, tiến tới chào hàng: "Rẻ lắm, đích thân ta khai quang đấy!
"M/ua một cuộn để trước cửa nhà, còn trừ tà hơn cả môn thần đấy nhé!"
Được lắm!
Thì ra là ông làm khó tôi trong việc tìm Phong Thần Bảng! Xem tôi---
"Chân nhân, có thể giúp tôi tính xem Phong Thần Bảng thật sự nằm ở đâu không?"
Tôi chắp tay trước ng/ực, mỉm cười ngọt ngào c/ầu x/in.
Thái Ất Chân Nhân phất trần vung lên.
"Cô hỏi đúng người rồi đấy!
"Ta đây thực sự biết xem bói nha~
"Đại minh tinh Dương Tiễn cũng từng nhờ ta tính rồi, chó nhà cậu ta lạc mấy ngày nay, làm cậu ta sốt ruột gh/ê g/ớm---
"Ấy, con chó này của cô trông khá giống con của cậu ta đấy!"
Nói đoạn, ông liếc mắt nhìn Hạo Thiên Khuyển, đưa tay chỉ vào màn hình lớn trên tòa nhà chọc trời.
Trong màn hình...
Chàng thanh niên có mái tóc đen như thác đổ, đôi mắt đa tình tĩnh lặng như tro tàn.
Dưới sống mũi cao thẳng là đôi môi mỏng mím ch/ặt.
Trong lòng ôm ch/ặt lấy một bức ảnh chú chó lạp xưởng màu trắng.
Trợ lý bên cạnh chen vào khung hình, lảm nhảm:
"Chó lạc rồi, anh Dương Tiễn đã không còn tâm trí quay phim, không muốn nhận quảng cáo, không muốn ăn cơm, không muốn ngủ!
"Để tìm chó, anh ấy đã bỏ ra 100 triệu để nhờ người xem bói!
"Có người nói ở bệ/nh viện t/âm th/ần Tây Nam, có người nói ở ruộng ngô Đông Bắc.
"Có người nói đang chở một thiếu nữ xinh đẹp đi lang thang, có người nói bị hầm... hầm..."
Thấy Dương Tiễn thần sắc suy sụp, như sắp vỡ vụn.
Trợ lý vội ngắt lời, c/ầu x/in:
"Tôi thay mặt anh Tiễn kêu gọi tại đây!
"Nếu ai nhìn thấy con chó này, xin hãy mau chóng đưa đến biệt thự Thang Thần! Anh Tiễn nhất định sẽ hậu tạ!"
Thái Ất Chân Nhân tặc lưỡi cảm thán:
"Quảng cáo ở trung tâm thành phố đắt c/ắt cổ, đúng là đại minh tinh có khác."
Tôi cảnh giác giấu Hạo Thiên Khuyển ra sau lưng.
Thái Ất Chân Nhân ngó nghiêng, muốn nhìn rõ hình dáng của Hạo Thiên Khuyển.
Tôi vội móc thẻ bài ra, thu Hạo Thiên Khuyển vào trong.
9
Thành phố Triều Ca phồn hoa.
Nhà cao tầng san sát, hàng hóa phong phú.
Tôi ngồi một mình bên vệ đường dưới cái nắng chói chang, lôi cuốn bệ/nh án của con quái vật ở bệ/nh viện t/âm th/ần ra, hy vọng tìm được manh mối nào đó.
Trong bệ/nh án đề cập quái vật mắc chứng 【Hoang tưởng】.
Thậm chí, hắn còn 【nghi ngờ thế giới là một cuốn sách, bản thân là người trong sách】.
Trời ơi!
Gã đó đâu phải quái vật, mà là một nhà tiên tri đã nhìn thấu bức tường không gian!
Phía sau còn viết hắn 【đa nghi, nghi ngờ người bên cạnh bị đ/á/nh tráo】... Liệu có khả năng hắn không bị t/âm th/ần, mà người bên cạnh hắn thực sự bị đ/á/nh tráo không?
Lật ra sau.
Trang cuối cùng kẹp hai dải lụa màu vàng mơ, không biết là cạo từ thứ gì xuống.