Na Tra, Đát Kỷ, Hạo Thiên Khuyển

Chương 5

20/05/2026 14:24

Gã vạm vỡ nắm ch/ặt thẻ bài, định triệu hồi hộ pháp.

Nhưng vừa liếc thấy Na Tra trong tay tôi...

Hắn nghiến răng, lủi thủi bỏ đi.

...

"Chủ nhân cần Đát Kỷ mê hoặc Trụ Vương sao?"

Đầu ngón tay lạnh lẽo của cô ấy lướt qua mặt tôi, nũng nịu nói: "Đát Kỷ không muốn bị vấy bẩn, nhưng nếu là lệnh của chủ nhân, Đát Kỷ nhất định sẽ tuân theo~

"Chỉ xin chủ nhân đừng x/é thẻ bài của thiếp, hãy yêu thương thiếp thật nhiều nhé~"

Nói rồi, cô ấy yêu kiều đi về phía thang máy vàng.

"Khoan đã!" Tôi chặn cô ấy lại.

Đát Kỷ khựng bước: "Hửm? Chủ nhân có gì căn dặn?"

Lời cô ấy nói nghe thì hay, nhưng đáy mắt lại lạnh lẽo và chán gh/ét.

Tôi nói một tiếng: "Thu."

Thiếu nữ lập tức bị hút vào trong thẻ bài.

Cô hồ ly nhỏ nhìn tôi đầy kinh ngạc.

Khuôn mặt tôi ẩn hiện trong bóng hoa thược dược, rủ mắt thản nhiên nói: "Đối phó với Trụ Vương, tôi tự có cách.

"Thứ tôi muốn, không cần phụ nữ phải hy sinh sắc đẹp để đổi lấy."

Đồng tử thiếu nữ khẽ chấn động, nhìn chằm chằm vào tôi, không chớp mắt.

Tôi xoay người bước vào thang máy vàng.

12

Tầng 22 của sò/ng b/ạc, cả tầng đều là văn phòng của Trụ Vương.

Trụ Vương không ở đại sảnh, mà đang ngâm mình trong phòng tắm thắp hương thơm, rải đầy cánh hoa hồng.

Còn tôi thì đang nấp dưới chiếc bàn gỗ mun chân rồng quý giá ở phòng khách, không dám thở mạnh.

Đát Kỷ trong thẻ bài lầm bầm:

"Đây là kế sách của cô? Đi ăn tr/ộm Phong Thần Bảng?"

Tôi xuỵt một tiếng:

"Chẳng lẽ muốn cư/ớp cứng à?"

Na Tra tiếp lời:

"Thiếu gia có thể làm tay đ/ấm cho cô."

Tôi ôm trán thở dài:

"Ngoan nào~ lo mà chải cái đầu búi tóc của cậu đi! Từ tối qua đến chiều nay, một bên búi tóc còn chưa chải xong."

Tôi giúp cậu ta, cậu ta còn chê tôi chải x/ấu!

Đinh đông---

Chuông cửa vang lên.

Trụ Vương quấn khăn tắm, thong dong đi ra mở cửa, nhưng vừa mở cửa ra đã sững sờ.

Hắn cúi người 45 độ hành lễ, trang trọng cung kính nói:

"Chủ thượng giá lâm, là vinh hạnh của tiểu nhân!"

Chủ thượng?

Tôi nhìn tr/ộm qua cái lỗ nhỏ do Na Tra đ/ốt ra, nhưng chỉ thấy Trụ Vương đang cúi đầu và một góc vạt áo màu xanh nhạt của người tới.

Chớp mắt một cái, hai người đi về phía ghế sofa, tôi không nhìn thấy gì nữa.

Chỉ đành vểnh tai lên nghe lén.

Chỉ nghe người tới thản nhiên nói: "Đồ đạc đã thu thập đủ chưa?"

Giọng ông ta nhẹ nhàng, âm sắc già nua, lại thấp thoáng tiếng ngọc thanh thúy.

Trụ Vương cung kính đáp:

"Đã thu thập đủ 99 tấm thẻ, bao gồm Thân Công Báo, Hoàng Phi Hổ, Văn Trọng, Triệu Công Minh, M/a Lễ Thanh, M/a Lễ Hồng, M/a Lễ Hải, M/a Lễ Thọ..."

"Đủ rồi." Người tới ngắt lời, "Vẫn cứ lải nhải như thế. Phong Thần Bảng ở đâu?"

Trụ Vương cung kính: "Bẩm chủ thượng, ở núi Thạch Cơ."

Một tràng cười già nua thanh thoát vang lên, người nọ tỏ vẻ rất hài lòng.

Tôi cũng đã nắm được thông tin: Ở núi Thạch Cơ.

Lão giả lại nói: "Còn hai miếng ngọc bài triệu hồi nữa.

"Một miếng ở chỗ ngươi. Miếng ở Tây Kỳ, Ngao Bính cũng đã lấy được rồi."

Trụ Vương cao giọng: "Chúc mừng chủ thượng! Có thể lập tức đến núi Thạch Cơ lấy Phong Thần Bảng!"

Cái gì?

Hai miếng ngọc bài gì cơ?

Điều kỳ lạ hơn là... Ngao Bính là tay sai của ông ta?

Chẳng phải Ngao Bính nghe lệnh Khương Thái Công sao?

Chẳng lẽ---

Tôi cực kỳ cố gắng nhìn qua lỗ nhỏ, muốn nhìn cho rõ... chỉ thấy phía sofa, dường như đặt một lá cờ màu vàng mơ...

Hạnh Hoàng Kỳ!

Ông ta thật sự là Khương Tử Nha?

Sắc vàng đó quả thực rất quen mắt!

Ngay cả khung bình luận cũng nhận ra.

【Màu vàng này đặc biệt thật, giống quả hạnh, lại giống vàng ròng, nhìn một cái là không rời mắt được.】

【Mẹ ơi! Các bạn ơi, còn nhớ cuốn bệ/nh án đó không?】

【Nhớ chứ nhớ chứ! Cuốn mà bông hoa nhỏ lấy từ bệ/nh viện t/âm th/ần ấy.】

【Hai dải lụa màu vàng kim đó...】

Đúng vậy, cùng một màu với thứ này, một màu vàng kỳ diệu hiếm thấy, khiến người ta nhìn một lần là nhớ mãi.

Tôi lại nhớ đến chuyện xảy ra ở bệ/nh viện t/âm th/ần.

Lúc đó bản tin thứ hai trên tivi, á/c q/uỷ dường như đã đọc một câu "Huỳnh huỳnh bất c/ứu, viêm viêm nại hà", ý chỉ đốm lửa nhỏ không kịp dập tắt, khi ch/áy thành thế lửa th/iêu trời thì không thể c/ứu vãn được nữa.

Câu nói đó chính là danh ngôn của Khương Tử Nha.

Tôi bừng tỉnh đại ngộ.

Lão già đã ch*t ở bệ/nh viện t/âm th/ần mới là Khương Tử Nha thật sự!

Chính ông là người đầu tiên phát hiện ra thế giới này là một cuốn sách!

Chính ông là người đầu tiên phát hiện ra những người xung quanh mình đã bị đ/á/nh tráo!

Ông là tiên tri, là thánh nhân.

Nhưng lại bị h/ãm h/ại vì thế.

Vậy... Khương Tử Nha giả này là ai?

Trụ Vương đột ngột quay đầu---

Không kìm được mà lộ ra một con mắt cừu!

Đồng tử nằm ngang, giống như một lời nguyền không thể xóa nhòa.

13

Khung bình luận kinh hãi:

【Là Ngài! Là Ngài!】

【Á á á, đừng mà! Không ngờ lại gặp lại!】

【Đúng là oan h/ồn không tan... Bông hoa nhỏ không bị trả th/ù đi/ên cuồ/ng chứ?】

【Các người vẫn chưa hiểu Ngài sao? Kẻ bị hành hạ đi/ên cuồ/ng không phải bông hoa nhỏ, mà là cả thế giới Phong Thần này!】

Trụ Vương giả lộ ra mắt cừu, điều này đã phơi bày thân phận thật sự của chủ thượng hắn.

Con quái vật này lại là một người quen cũ.

Ngài là Thần Cừu, đến từ nền văn minh chiều không gian cao hơn.

Trước đó, ở phó bản 《Ngộ Không》 đã từng gặp Ngài. Nhờ Ngài ban ơn, thế giới Tây Du suýt chút nữa đã bị hủy diệt!

Quả nhiên.

Sau khi "Trụ Vương" lui xuống, khuôn mặt "Khương Tử Nha" tan chảy như bị th/iêu đ/ốt, lộ ra một cái đầu cừu khổng lồ.

Người đầu cừu mặc âu phục chỉnh tề, cong ngón tay lên.

Cuốn 《Phong Thần Bảng》 trên bàn từ từ bay lên, tự bốc ch/áy, trong chớp mắt đã h/ủy ho/ại quá nửa.

Người đầu cừu cười quái dị:

【Phong Thần Bảng】, chẳng qua chỉ là một cuốn tiểu thuyết thần m/a đời Minh trung hậu kỳ.

Thế giới này, sắp bị ta thu vào túi rồi, thật dễ dàng đến mức buồn chán a~

Tro bụi bay lả tả, tiếng cười quái dị chấn động màng nhĩ.

...

Kẻ địch đã đến núi Thạch Cơ!

Ông ta muốn đoạt Phong Thần Bảng, từ đó hủy diệt cả thế giới Phong Thần!

Tôi vội cưỡi Hạo Thiên Khuyển bám sát theo sau.

Chúng tôi phải đến trước ông ta, thông báo cho Thạch Cơ Nương Nương sơ tán!

Tính toán đủ đường lại không tính đến...

Nửa đường lại gặp Nhị Lang Thần Dương Tiễn! Còn bị anh ta chặn đường!

Chàng thanh niên tuấn mỹ nghiêm túc quan sát Hạo Thiên Khuyển.

"Nó giống chó của ta quá!"

Anh càng nhìn, thần sắc càng dịu lại, mắt càng ướt át: "Đây chính là chó của ta!"

Tôi vội nói:

"Phải phải phải! Nhưng tôi đang vội đi đường, dùng xong sẽ trả cho anh!"

"Trả lại ngay cho ta!" Chàng thanh niên giọng lạnh lẽo, kéo dài giọng đe dọa, "Bằng-- không--"

Để u/y hi*p tôi, anh ta thậm chí còn lộ ra con mắt thứ ba trên trán!

Bằng không cái đầu gối của anh ấy!

Trả lại Hạo Thiên Khuyển cho anh, chẳng lẽ tôi phải cưỡi Na Tra bay à?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
4 Đồng Trần Chương 36
6 Xoá bỏ Omega Chương 15
9 Lỡ làng Chương 14
11 Cuốn sổ tiên tri Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm