Tiệc cưới mở sổ

Chương 1

20/05/2026 14:26

Đêm trước ngày cưới, mẹ chồng tương lai đã đổi thực đơn tiệc cưới của tôi.

Bàn tiệc hải sản vốn có giá 6888 một bàn, nay biến thành thực đơn bình dân 2888.

Bà ta còn tự ý hủy bỏ số rư/ợu quý 18 năm mà bố mẹ tôi đã đặt, thay bằng loại rư/ợu trắng giá 160 một thùng b/án ở chợ đầu mối.

Khi quản lý khách sạn gọi điện cho tôi, giọng ông ấy rất thấp.

"Cô Hứa, mẹ của chú rể nói rằng cô đã đồng ý.

Bà ấy còn bảo chúng tôi chuyển khoản chênh lệch vào thẻ của bà ấy nữa."

Tôi đang thử váy cưới, tà váy trải dài trên sàn nhà.

Chuyên viên trang điểm vẫn đang chỉnh lại khăn voan cho tôi.

Tôi hỏi quản lý: "Đã rút lại bao nhiêu tiền?"

Quản lý đáp: "127 ngàn."

Ông ấy hạ thấp giọng hơn nữa: "Ngoài ra, mã QR nhận tiền tại bàn tiếp tân ngày mai cũng đã bị thay đổi thành mã của mẹ chú rể."

Tôi tháo khăn voan xuống: "Đừng làm gì vội.

Ngày mai hôn lễ cứ diễn ra như bình thường."

Chuyên viên trang điểm sững sờ: "Cô Hứa, cô không tức gi/ận sao?"

Tôi đặt khăn voan lên bàn: "Tức chứ.

Cho nên ngày mai không kết hôn nữa.

Đổi thành thanh toán sòng phẳng."

01

Tôi làm nhân viên kinh doanh tiệc tại một chuỗi khách sạn.

Nói trắng ra, công việc của tôi là hàng ngày tiếp xúc với tiệc cưới, tiệc mừng thọ, tiệc tất niên công ty.

Nhà nào muốn thêm hai món cho sang mặt.

Nhà nào muốn tự mang rư/ợu đến để tiết kiệm chút tiền.

Nhà nào có họ hàng ngồi bàn chính, nhà nào cần canh chừng bàn tiền mừng để tránh kẻ lạ lấy mất.

Tôi đã thấy quá nhiều.

Vì thế, ngay từ đầu tôi đã biết, hôn lễ không phải là cái kết của tình yêu.

Hôn lễ là lần đầu tiên hai gia đình công khai tính toán sổ sách với nhau.

Tôi và Chu Khải Minh yêu nhau được 3 năm.

Anh ấy là giáo viên trung học, bình thường ăn nói ôn hòa, làm việc cũng không tệ.

Khi chúng tôi quyết định kết hôn, anh ấy nói: "Nam Âm, hôn lễ không cần quá phô trương. Chúng ta cứ liệu cơm gắp mắm."

Tôi đồng ý.

Tôi không phải kiểu người nhất định phải có một hôn lễ trong mơ, nhưng tôi có giới hạn của mình.

Ai bỏ tiền, đồ đạc thuộc về người đó, sổ sách phải rõ ràng.

Tiệc cưới tổng cộng 30 bàn, khách sạn là do tôi đặt.

Vì tôi có giá nội bộ nhân viên, hơn nữa cũng quen quy trình.

Thực đơn, rư/ợu bia, dịch vụ cưới, nhiếp ảnh, MC, cộng lại là 386 ngàn.

Bố mẹ tôi bỏ ra 200 ngàn, tôi tự bỏ 100 ngàn, Chu Khải Minh bỏ 86 ngàn.

Sính lễ không có, tôi không đòi.

Bố tôi từng nói một câu:

"Không cần sính lễ cũng được, nhưng con gái không thể bù lỗ một cách không rõ ràng."

Vì vậy, ngay ngày thanh toán, tôi đã lập bảng kê chi tiết từng khoản.

Ai trả, trả cho ai, tương ứng với hạng mục nào.

Tôi gửi vào nhóm chung của hai gia đình.

Chu Khải Minh lúc đó còn khen tôi: "Nam Âm đúng là chuyên nghiệp."

Mẹ anh ấy gửi vào nhóm một biểu tượng mặt cười.

【Người một nhà không cần tính toán quá chi li.】

Tôi không đáp.

Lúc đó tôi đã biết, câu này chẳng phải lời hay ho gì.

02

Mẹ chồng tương lai tên là Lưu Thu Bình.

Lần đầu gặp tôi, bà đã khen tôi "biết việc".

"Nam Âm à, nhìn con là biết người biết vun vén gia đình. Không như mấy cô gái bây giờ, chỉ biết tiêu tiền."

Tôi mỉm cười.

Không coi đó là lời khen.

Nhiều bậc trưởng bối khen con biết vun vén, nghĩa là muốn sau này con bớt tiêu tiền của nhà họ.

Sau khi đính hôn, bà bắt đầu thăm dò. Đầu tiên hỏi tôi nhà tân hôn có thể đứng tên Chu Khải Minh được không.

Tôi nói: "Đó là nhà con m/ua trước khi cưới.

Nếu muốn thêm tên, hãy bù một nửa tiền đặt cọc theo giá thị trường."

Bà lập tức nói: "Người một nhà nói chuyện tiền bạc làm tổn thương tình cảm."

Tôi đáp: "Không nói chuyện tiền bạc, còn tổn thương hơn."

Bà không nhắc lại nữa.

Sau đó, bà lại hỏi tiền mừng thu thế nào.

Tôi nói: "Ghi chép riêng. Bạn bè người thân nhà con cho con, thuộc về con.

Bạn bè người thân nhà bác cho Chu Khải Minh, thuộc về anh ấy.

Bạn chung thì ghi riêng."

Sắc mặt Lưu Thu Bình lúc đó rất khó coi.

"Làm gì có kiểu chia như thế? Kết hôn rồi thì tiền đều là của gia đình nhỏ."

Tôi nói: "Vậy thì cho vào tài khoản chung của gia đình nhỏ.

Cả hai bên đều có thể xem lịch sử giao dịch."

Bà lại im lặng.

Chu Khải Minh riêng tư khuyên tôi: "Mẹ anh là người thế hệ trước, quan niệm khác biệt. Em đừng chấp nhặt bà."

Tôi hỏi anh ấy: "Bà muốn tiền mừng vào thẻ nhà anh. Đây gọi là quan niệm khác biệt, hay là muốn lấy tiền đi?"

Anh ấy im lặng.

Lần đó thực ra tôi đã thấy không thoải mái rồi.

Nhưng ngày cưới đã gần kề.

Tôi không muốn vì những chuyện chưa xảy ra mà phá bỏ tất cả làm lại từ đầu.

Giờ nghĩ lại, con người ta thường chịu thiệt là vì thế.

Rõ ràng đã thấy manh mối rồi.

Nhưng vẫn tự an ủi: cứ xem sao đã.

03

Một tuần trước hôn lễ, Lưu Thu Bình bắt đầu chạy tới chạy lui khách sạn liên tục.

Bà nói là muốn giúp trông coi hiện trường.

Tôi không ngăn cản.

Vì tất cả hợp đồng và thanh toán đều ở chỗ tôi.

Tôi cứ ngỡ cùng lắm bà chỉ soi màu khăn trải bàn, chê quà đáp lễ không thiết thực.

Không ngờ bà trực tiếp đụng vào thực đơn.

Bà cầm bản sao căn cước công dân của Chu Khải Minh, nói với khách sạn rằng nhà trai cũng là một trong những người thanh toán tiệc cưới.

Lại nói tôi dạo này bận rộn, đã đồng ý miệng về việc điều chỉnh.

Khách sạn có nhiều nhân viên mới, người tiếp đón bà là một cô bé vừa mới chính thức vào làm.

Lưu Thu Bình lớn tuổi, nói chuyện lại áp đặt.

Bà lôi câu "Người một nhà không cần tính toán quá chi li" trong nhóm gia đình ra cho cô bé kia xem.

Cô bé liền tin ngay.

Quy trình tất nhiên có vấn đề, nhưng tôi cũng không thể đổ hết trách nhiệm cho khách sạn.

Là tôi đã đ/á/nh giá thấp Lưu Thu Bình.

Bà không phải không hiểu hợp đồng.

Bà chỉ cảm thấy chỉ cần sửa xong vào đêm trước hôn lễ, tôi sẽ không kịp phản ứng.

Ngày hôm sau họ hàng đều đến, khách khứa đều đã ngồi vào chỗ. Tôi mặc váy cưới đứng trên sân khấu.

Cho dù có phát hiện món ăn sai, rư/ợu sai, tiền sai, cũng chỉ có thể nhẫn nhịn.

Nhiều người phụ nữ bị ép vào thế bí như vậy đấy.

Không phải vì họ ngốc.

Mà là vì đối phương chọn đúng lúc bạn bất tiện nhất để lật mặt.

04

Tôi gọi cho Chu Khải Minh, anh ấy bắt máy rất nhanh, giọng hơi chột dạ.

"Nam Âm, sao thế?"

Tôi hỏi: "Thực đơn là mẹ anh đổi à?"

Anh ấy khựng lại hai giây.

"Bà cũng thấy không cần thiết phải lãng phí như vậy."

Tôi nói: "Số tiền chênh lệch chuyển vào thẻ bà ấy, cũng là sợ lãng phí à?"

Anh ấy lập tức giải thích: "Không phải, bà nói giữ hộ chúng ta thôi.

Sau này cưới xong m/ua xe cũng cần tiền mà."

Tôi ngồi trên ghế trong phòng thử đồ, nhìn tà váy cưới kéo lê trên mặt đất.

"Chu Khải Minh, anh có biết bà ấy thay mã QR nhận tiền mừng không?"

Đầu dây bên kia chỉ còn lại tiếng thở rất nhẹ.

Tôi nói: "Anh biết."

Không phải câu hỏi.

Là lời trần thuật.

Giọng anh ấy trầm xuống: "Nam Âm, em đừng nghĩ mọi chuyện tồi tệ như vậy.

Ngày mai cứ cử hành hôn lễ trước đã. Sau đó anh nhất định sẽ bắt mẹ anh đưa tiền ra."

Tôi hỏi: "Nếu bà ấy không đưa thì sao?"

Anh ấy nói: "Sẽ không đâu."

Tôi gạt tà váy ra khỏi chân mình.

Câu này tôi đã nghe quá nhiều lần tại các tiệc cưới rồi.

Sẽ không đâu.

Mẹ tôi sẽ không lấy tiền của anh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
4 Đồng Trần Chương 36
6 Xoá bỏ Omega Chương 15
9 Lỡ làng Chương 14
11 Cuốn sổ tiên tri Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm