【À đúng rồi, còn thằng em chồng vô lại chỉ biết đ/á/nh bạc của bố con nữa, bọn họ không nói lý lẽ đâu.】
4
Một tiếng sau, cửa nhà tôi bị đ/ập ầm ầm.
Tôi biết chuyện này không tránh khỏi, bèn mở cửa thẳng thừng.
Cánh cửa vừa hé ra, cả nhà họ Thẩm đã khóc lóc thảm thiết lao vào.
"Con trai tội nghiệp của mẹ ơi."
"Tư Thu, đồ đàn bà đ/ộc á/c! Chồng tôi xảy ra chuyện mà sao cô dám không báo, trả chồng lại cho tôi!"
Thẩm Trạch, em trai Thẩm Dật, chỉ thẳng vào mũi tôi quát lớn.
"Chúng tôi nghe cả rồi, chính cô từ bỏ điều trị cho anh tôi, còn hỏa táng anh ấy siêu tốc! Nói, có phải cô cố ý không!"
Bạch Tử Noãn lần này học khôn rồi, ôm bụng đứng cuối hàng khóc sụt sùi.
"Con tôi đáng thương quá, chưa chào đời đã mất bố."
"Thẩm Dật ơi, hu hu."
Họ tranh nhau chất vấn, một mình tôi làm sao đấu lại bao nhiêu cái miệng.
Thế là tôi há miệng, cũng khóc òa lên.
"Hu hu chồng ơi, anh đang yên đang lành sao bỗng nhiên bị t/ai n/ạn xe hơi, tuổi còn trẻ mà đã ra đi sớm thế này."
"Là tại em vô dụng, đến cả tro cốt của anh mà em cũng không giữ được."
Nghe vậy, tiếng khóc của nhà họ Thẩm khựng lại.
Bà mẹ chồng ngơ ngác ngẩng đầu, nước mắt nước mũi tèm lem.
"Cô nói cái gì?"
"Tro cốt con trai tôi đâu? Cô dám h/ủy ho/ại tro cốt con trai tôi, khiến nó ch*t rồi cũng không được yên ổn, tôi l/ột da cô!"
Bạch Tử Noãn trốn sau đám đông, chột dạ đến mức không dám ngẩng đầu.
Tôi chỉ vào cô ta, khóc không ra hơi, "Là cô ta! Cô ta hất tung tro cốt chồng tôi rồi."
Nhà họ Thẩm quay đầu nhìn lại, bố mẹ chồng h/ận không thể dùng ánh mắt x/ẻ thịt cô ta.
Bạch Tử Noãn ấp úng, cố lái sự gi/ận dữ sang phía tôi.
"Tôi không cố ý, Thẩm Dật xảy ra chuyện lớn thế này mà cô không báo ai, lén lút hỏa táng người ta, sao tôi biết đó là tro cốt của Thẩm Dật chứ?"
Không đợi nhà họ Thẩm lên tiếng, tôi lập tức diễn vẻ đ/au đớn tột cùng, ngã ngồi xuống ghế sofa.
"Thẩm Dật là trụ cột của đời em, anh ấy xảy ra chuyện, bầu trời của em sụp đổ rồi."
"Một người phụ nữ yếu đuối không tự lo được như em, có thể gắng gượng hỏa táng cho anh ấy đã là vất vả lắm rồi."
"Anh ấy bị đ/âm m/áu me be bét, mặt mũi không còn hình dạng, em sợ làm mọi người h/oảng s/ợ nên hỏa táng xong đang định gọi cho mọi người thì cô ta đến, lại còn hất tro cốt! Cô ta còn nói là tình nhân của chồng em, cả đời này em chưa từng thấy ai á/c đ/ộc như thế!"
Bà mẹ chồng nghe vậy liền nổi gi/ận, "Bạch Tử Noãn, nhìn xem cô làm cái trò gì đi!"
Bạch Tử Noãn còn muốn biện minh lại bị ông bố chồng chặn họng: "Đợi xử lý xong chuyện này, cô đến m/ộ con trai tôi mà dập đầu tạ tội đi!"
Nói xong, họ vẫn nhất trí đối ngoại.
Nhà họ Thẩm ngồi đối diện tôi, bà mẹ chồng lên tiếng trước.
"Con trai tôi không may qu/a đ/ời, khối tài sản khổng lồ để lại chia thế nào?"
Tôi lau nước mắt, "Mẹ, đây là tài sản chung của vợ chồng con, chồng con ch*t rồi, nhưng con vẫn còn sống mà."
Lời vừa dứt, ông bố chồng tức gi/ận đ/ập bàn cái rầm.
"Tài sản chung vợ chồng cái gì, đây là tài sản nhà họ Thẩm!"
"Thẩm Dật ch*t thì còn có Thẩm Trạch, sao cũng không đến lượt cô."
Nói đoạn, Thẩm Trạch thuận thế đặt một tập tài liệu lên bàn.
"Nói thật cho cô biết, anh tôi sớm đã muốn ly hôn với cô rồi, đây là thỏa thuận ly hôn anh ấy đã ký, biết điều thì ký nhanh đi."
【Tiêu rồi, thằng bố cặn bã của con sao lại chuẩn bị sẵn thỏa thuận ly hôn thế này! Bố con đã chuyển hết tài sản thành vàng thỏi, giờ trong tài khoản chỉ còn chưa đầy 100 ngàn thôi.】
【Mẹ, đừng hoảng, để con nghĩ cách.】
Tôi lật xem nội dung thỏa thuận, trên đó viết hào phóng là tài sản vợ chồng chia đôi, tôi chỉ còn được 50 ngàn.
"Chị dâu, anh tôi không yêu chị đến thế đâu, đừng rư/ợu mời không uống lại muốn uống rư/ợu ph/ạt."
【Mẹ, con biết rồi, đây đúng là thỏa thuận ly hôn bố con tự tay ký, chỉ có một bản duy nhất.】
Chỉ có một bản duy nhất?
Vậy thì dễ xử lý rồi.
Tôi không nói hai lời, x/é nát thỏa thuận ly hôn rồi ném lại vào người Thẩm Trạch.
5
Thẩm Trạch như thằng ngốc, luống cuống tay chân muốn đỡ lấy những mảnh giấy vụn.
"Tư Thu, cô làm cái gì thế!!"
Tôi vẻ mặt buồn bã, "Chuyện này còn chưa rõ sao, rõ ràng là tôi không đồng ý mà."
"Tình cảm giữa tôi và chồng tôi sắt đ/á kiên cố, dù anh ấy có ch*t tôi cũng nguyện thủ tiết ba năm cho anh ấy, sao có thể ly hôn chứ."
"Thẩm Trạch, uổng công anh trai cậu đối tốt với cậu như vậy, anh ấy vừa ch*t cậu đã đến b/ắt n/ạt chị dâu góa bụa, cậu còn là người không? Cậu cố tình muốn anh trai mình ch*t không nhắm mắt đấy à."
Thẩm Trạch tức đến mức không nói nên lời, bà mẹ chồng thấy vậy liền lôi Bạch Tử Noãn ra.
"Tư Thu, cô đừng có tự lừa mình dối người ở đây, con trai tôi căn bản không yêu cô, nó đã dan díu với Bạch Tử Noãn từ lâu rồi, hiểu chưa? Thẩm Dật căn bản không yêu cô!"
"Cô không ly hôn cũng được, di sản của Thẩm Dật còn có phần của đứa con trong bụng Tử Noãn, đừng hòng nuốt trọn."
Tôi ánh mắt kiên định, "Không tin, trừ khi mọi người đưa ra bằng chứng."
Mọi người đều nhìn Bạch Tử Noãn.
"Lấy ra cho nó ch*t tâm đi! Lịch sử trò chuyện giữa cô và anh tôi, nhìn cái là biết ngay."
【Ha ha, thằng bố cặn bã của con sợ để lại bằng chứng bị phát hiện, nên đã xóa sạch bằng chứng trong điện thoại cô ta rồi.】
Tôi thầm đắc ý, Thẩm Dật loay hoay một vòng lại làm áo cưới cho tôi.
Bạch Tử Noãn hôm nay không biết đã nén bao nhiêu tức gi/ận, một hơi không lên nổi liền ôm bụng đầy đ/au đớn.
"Con của tôi..."
Nhà họ Thẩm hoảng lo/ạn, vội vàng khiêng Bạch Tử Noãn đưa đi bệ/nh viện.
Chỉ là trước khi đi, bà mẹ chồng còn trừng mắt nhìn tôi đầy á/c ý, "Lỡ cháu tôi có mệnh hệ gì..."
Tôi ngắt lời bà ta, nói trước: "Mẹ, nhìn xem người con trai tốt mà mẹ giáo dục đi, ép con ly hôn thì thôi, còn làm người ta mang th/ai sảy th/ai kìa!"
Bà mẹ chồng tức đến nghẹn họng tại chỗ, "Cô... cô... cô..."
Tôi đóng sầm cửa lại.
Bé con trong bụng reo hò, tôi như thể cảm nhận được nó đang lăn lộn.
【Tuyệt quá, con đúng là không chọn nhầm mẹ mà, mẹ ơi, mẹ là tuyệt nhất!】
Tôi mỉm cười, nhẹ nhàng đặt tay lên bụng.
Thật khó tưởng tượng, ngay sáng nay tôi còn chán nản đến mức muốn phá bỏ đứa bé này.