Bên ngoài trời đang đổ mưa tầm tã, nhưng đôi giày kia lại không hề thấm ướt chút nào... Con quái vật này không phải từ bên ngoài đến, nó ở ngay trong nhà trọ này!
Nó...
Đột nhiên vung đ/ao ch/ém lo/ạn xạ vào đống chăn đệm!
Nhưng rất nhanh, nó phát hiện trên giường không có ai.
Đôi giày thêu khựng lại rồi lùi ra hai tấc, dường như nó đang chậm rãi cúi người xuống——
Nó muốn kiểm tra gầm giường!!
Tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ng/ực! Một nỗi sợ hãi không thể gọi tên ùa về, khiến da đầu tôi tê dại, gai ốc dựng đứng!
Ngay khoảnh khắc con quái vật đó sắp nhìn thấy tôi... bên ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, có người tới!
Phút chốc.
Con quái vật trước mặt biến mất như thể bốc hơi.
...
Người bước vào là Tạ Đường.
Chàng cầm ki/ếm, cảnh giác nhìn quanh căn phòng, rồi trông thấy tôi từ dưới gầm giường chui ra, đôi mắt đẫm lệ, lao tới ôm chầm lấy chàng.
Thám hoa lang cứng đờ người, theo bản năng muốn đẩy tôi ra.
Nhưng khi nhìn thấy đôi mắt ngấn lệ của tôi, bàn tay đang đẩy liền đổi hướng, ngượng ngùng vỗ nhẹ lên lưng tôi hai cái.
"...Nàng sao vậy?"
Chàng hỏi khẽ, như đang dỗ dành.
Hai chân tôi bủn rủn, đổ ập xuống, được chàng vươn tay đỡ lấy ngang lưng.
"May mà chàng về rồi! Suýt chút nữa là tôi bị quái vật ch/ém ch*t rồi!"
"Quái vật?" Thiếu niên hơi do dự, dỗ dành: "Đừng sợ. Tuy ta không có tình cảm với nàng, nhưng vẫn sẽ bảo vệ nàng chu toàn."
Chàng dùng chất giọng thiếu niên dễ nghe, lạnh nhạt nói xong câu này rồi bình thản đẩy tôi ra.
"Cô Lý, xin hãy giữ đúng giao ước, đừng làm chuyện vượt quá giới hạn."
"Đêm khuya rồi, đi ngủ đi."
...
Cơn mưa tầm tã kéo dài suốt cả đêm, thỉnh thoảng lại có tiếng sấm n/ổ vang trời.
Tôi nằm trên giường, trằn trọc không ngủ được.
Chàng thì hay rồi, ngủ dưới đất mà cũng nhanh chóng chìm vào giấc mộng.
Ngay khoảnh khắc ôm chàng lúc nãy, rất nhiều bình luận tràn vào trong tâm trí tôi.
Kênh livestream của Tạ Đường:
【Đường Đường đẹp trai quá! Tôi là fan vợ của anh đây!】
【Làm cái gì vậy! Tại sao lại ôm Đường Đường nhà tôi!】
【Buông tay ra!! Không được ôm!!!】
【Thôi bỏ đi, nếu là cô gái khác thì tôi đã nổi cáu rồi, nhưng là Lý Khả Ái thì được! Có chút đẩy thuyền rồi đấy.】
Kênh livestream của tôi:
【Tiểu Bạch Hoa và Đường Thần lại bị "Diệp Chướng Mục" (lá che mắt) rồi.】
【Diệp Chướng Mục thì không sao, nhưng việc người chơi không thể dùng thuật pháp mới là phiền phức nhất. Tiểu Bạch Hoa vừa rồi suýt chút nữa bị băm vằm ăn thịt đấy!】
【Vừa rồi là m/a sói à?】
【Sói cái gì mà sói! Con quái vật đó... còn đ/áng s/ợ hơn m/a sói gấp trăm lần!】
【Đừng nói nữa, vừa nãy tôi còn không dám mở mắt ra nhìn!】
Hóa ra Tạ Đường cũng là người chơi.
Tôi không nhìn thấy thân phận và phe phái của chàng, chỉ có thể thấy chàng là người chơi số 100.
Nguyệt Lão kết đôi tôi với người chơi số 1, nên bạn đời của tôi không phải là chàng.
Cái gã này...
Rõ ràng coi tôi là NPC.
Ánh mắt chàng nhìn tôi lạnh lùng tột độ, cứ như đang nhìn một nhân vật giấy.
6
Sáng sớm tỉnh dậy, mưa đã tạnh.
Phu quân lại không thấy đâu nữa.
【Đing—】
Thông báo hệ thống: 【Trời đã sáng, những người chơi t/ử vo/ng đêm qua là số 2, số 6, số 9, số 14... số 92, tổng cộng 69 người.】
【Số người chơi còn sống: 31 người.】
【Lời nhắc nhở thân thiện: Người ch*t không phải toàn bộ đều do người chơi gi*t.】
【Số 6, số 9 ch*t dưới tay sơn tặc.】
【Số 14, số 17 bị linh cẩu tha đi.】
【Số 46, số 64 rơi vào nồi lẩu nước đỏ của Xà Tinh.】
【Số 77, số 88 chui vào tổ ong bắp cày khổng lồ.】
【Xin các người chơi hãy tránh xa vùng hoang dã, nhanh chóng tập trung về sân chơi chính tại Đèn Lồng Trấn.】
【Ngoài ra, hãy cẩn thận với quái vật đặc biệt!】
Quái vật đặc biệt...
Thứ tối qua mang đôi giày thêu chắc chắn là quái vật đặc biệt rồi.
Tôi sắp xếp lại suy nghĩ, việc cấp bách có ba điều.
Một, giữ lấy mạng nhỏ.
Đêm đến không được ở một mình trong phòng, ai biết được con quái vật đó đêm nay có quay lại hay không.
Hai, x/á/c định phe phái.
Tôi là phù thủy, nhưng người chơi số 1 bị trói buộc cùng tôi không biết là thân phận gì.
Nếu người đó là người tốt, thì chúng tôi thuộc phe người tốt.
Tiêu diệt hết m/a sói là thắng.
Nếu người đó là m/a sói, thì tôi và người đó cùng với Nguyệt Lão thuộc phe thứ ba.
Ba chúng tôi phải tiêu diệt hết tất cả người chơi mới được tính là thắng!
Ba, x/á/c định vũ khí của mình.
Tôi là phù thủy.
Hệ thống nói tôi có một bát chè trôi nước ngọt và một bát chè trôi nước mặn, gi*t người hay c/ứu người đều nằm trong một niệm của tôi.
Nhưng tôi không biết bát nào là đ/ộc dược, bát nào là th/uốc giải.
Đang lúc tôi phân vân không biết nên bắt đầu từ đâu, bình luận đã cho tôi manh mối.
【Trong trấn có một cửa hàng đèn lồng, cung cấp các loại manh mối cho người chơi, Đường Thần vừa mới đến đó!】
【Đường Thần lấy được manh mối gì rồi?】
【Anh ấy kích hoạt nhiệm vụ phụ, tìm ki/ếm cái gì mà "Kho báu Kỳ Lân", hình như là liên quan đến cái đó.】
【Đường Thần là thân phận gì thế?】
【Anh ấy là *** đấy.】
Ba dấu sao, là thân phận ba chữ.
Tiên tri? Đứa trẻ hoang dã? Sói máy? Mỹ nhân sói? Sói tiên tri?
Tôi lắc đầu, quyết định đi đến tiệm đèn lồng trước.
...
Trước cửa nhà trọ, tiếng mài d/ao "hồ hồ" vang lên, nghe mà thót tim.
Tiểu nhị ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ, quay lưng về phía tôi, mài d/ao một cách chăm chú.
Tôi nhìn xuống giày của cậu ta.
Đó là đôi giày vải xám xịt, không phải giày thêu.
Sau khi nhìn thấy tôi, khuôn mặt con cóc đang mỉm cười của cậu ta cứng đờ lại. Đôi mắt lồi to tròn đảo liên hồi đ/á/nh giá tôi một lượt, như thể đang ngạc nhiên tại sao tôi vẫn còn sống.
Rất nhanh, cậu ta thay bằng một khuôn mặt cười toe toét, khóe miệng kéo đến tận mang tai.
Chậm rãi giơ ngón trỏ lên, chỉ đường đến tiệm đèn lồng cho tôi.
7
Ông mặt trời như một cái đèn lồng bằng giấy, treo lơ lửng trên không trung một cách dặt dẹo.
Trên đường vắng lặng.
Nhà nhà đóng cửa cài then, không khác gì đêm qua.
Tôi đi được một lúc lâu, vẫn chưa tìm thấy tiệm đèn lồng, lại thấy cuối phố có một người giấy lững thững đi tới.
Cô ta búi tóc Phi Tiên, má hồng đỏ chót, đi đôi giày mũi nhọn, còn khoác trên tay một giỏ kim chỉ, tất cả mọi thứ đều làm bằng giấy, trông vô cùng rùng rợn.
Giống như bị gió thổi tới, thoắt cái đã đến ngay trước mặt tôi!
Cô ta chỉ chỉ vào đỉnh đầu tôi, thần thái đờ đẫn, hành động cứng nhắc, cứ khựng lại từng nhịp.
Tôi lập tức nhận ra cô ta muốn đóa hoa lụa trên đầu mình, vội tháo xuống đưa vào tay cô ta.
Người giấy đổi sang một khuôn mặt cười.
Cô ta dậm chân, "phi" một tiếng, một tiệm đèn lồng đột ngột mọc lên từ mặt đất!
...
Thì ra tiệm đèn lồng này biết di chuyển, phải dậm chân, rồi "phi" một tiếng nó mới chịu xuất hiện.
Tôi cũng học theo dậm chân, "phi" một tiếng.
【Tiểu Bạch Hoa đáng yêu quá, tiếng "phi" đó là do người giấy tự diễn đấy.】
【Ha ha ha ha, đúng đúng! Vừa nãy Đường Thần chỉ dậm chân thôi là tiệm đã xuất hiện rồi.】
Tôi: "..."
Ông chủ tiệm đèn lồng là một người đàn ông trung niên trông giống như con khỉ.
Ông ta đội mũ quả dưa, mặc áo khoác đen, để ria mép hình chữ bát, một cái đuôi sam dài treo ngay ngắn sau lưng, trông y hệt người thời nhà Thanh.