Th* th/ể của Trương Tam nằm cách th* th/ể công chúa chưa đầy 5 mét.
【Đing—】
Hệ thống thì thầm bên tai x/á/c ch*t: 【Người chơi số 27 Trương Tam, bị loại!】
【Thân phận: M/a sói.】
【Người chơi số 72 Nguyễn Hiểu Dụ, bị loại!】
【Thân phận: Thợ săn.】
12
Chiếc đèn lồng đỏ trước cửa Long Môn Khách Sạn đung đưa trong gió mưa.
Trong phòng Nhân tự số 2.
Đoan Mộc Thanh ghé sát vào Lộc Văn Sênh: "Lộc ca, huynh ngủ chưa?"
Lộc Văn Sênh không đáp, phát ra tiếng ngáy nhỏ.
Thiếu niên nhỏ tuổi yên tâm, cậu rón rén bước ra khỏi cửa phòng, phi như bay về phía phòng của yêu tăng Thần Ẩn.
Cậu muốn nói cho Thần Ẩn biết cậu là Nguyệt Lão! Chính là người đã se sợi chỉ đỏ kia!
"Chúng ta là một phe đó!"
...
Sau khi Đoan Mộc Thanh rời đi, Lộc Văn Sênh ngạc nhiên mở mắt.
"Không thể nào... Chuyện này không thể nào..."
"Rõ ràng ta đã bày đặt cơ quan rồi! Tại sao cậu ta vẫn bình an vô sự?"
Thiếu niên khập khiễng đi đến bên giường, sờ vào chiếc giường Đoan Mộc Thanh vừa nằm, chăn đệm vẫn còn hơi ấm.
Soạt—
Một con d/ao găm từ tấm ván giường b/ắn ra, đ/âm xuyên qua lòng bàn tay cậu!
"Á! Đau đ/au đau!"
Cậu kêu oai oái, nước mắt lưng tròng băng bó vết thương.
Con d/ao găm này là do chính cậu đặt, mục đích là để đ/âm xuyên tim Đoan Mộc Thanh.
Băng bó xong, cậu vẫn không bỏ cuộc, lại cẩn thận đi tới cửa phòng.
Ở đó ẩn giấu mười sợi tơ nhện, chỉ cần đi ngang qua làm đ/ứt một sợi, cơ quan sẽ kích hoạt, vạn tiễn cùng phát, bị đ/âm thành nhím!
Thiếu niên nằm rạp xuống đất, kiểm tra kỹ lưỡng.
"Kỳ lạ thật!
"Rõ ràng có một sợi tơ nhện bị đ/ứt, tại sao không b/ắn tên?
"Chẳng lẽ cơ quan bị kẹt rồi!"
Cậu đứng dậy, nghi hoặc nhìn về phía hộp tên ẩn giấu.
Vút vút vút—
Lộc Văn Sênh thầm kêu không xong, nhanh chóng né người! Nhưng vẫn bị b/ắn trúng hai chân.
Sau nhiều lần thất bại, Lộc Văn Sênh buông xuôi, vừa đ/ấm tường vừa gào khóc.
Nhưng cậu nhanh chóng xốc lại tinh thần, nắm ch/ặt nắm đ/ấm, thề sẽ trả th/ù!
Cậu bò lổm ngổm ra ngoài tìm Đoan Mộc Thanh.
Đang bò...
Đi ngang qua phòng Thiên tự số 4, hương thơm từ trong phòng tỏa ra.
Sau khi giày vò một hồi lâu, bụng cậu đã hơi đói.
Thế là tự tiện đẩy cửa bước vào, trên bàn một bát chè trôi nước đang bốc khói nghi ngút, hương thơm quyến rũ đến mức xoa dịu trái tim ấm ức đ/au buồn và cơn gi/ận dữ bùng n/ổ của cậu.
Bát chè này, chắc là đến để c/ứu rỗi cậu nhỉ?
"Chắc chắn là vị thần tiên nào đó thương xót mình," Lộc Văn Sênh lau nước mắt, "Thơm quá! Phải là của mình ăn mới đúng."
Cậu vươn tay định lấy, bát chè lại tự động né tránh cậu!
Hay lắm, ngay cả bát chè cũng b/ắt n/ạt cậu phải không!
"Ta không tin cái tà này!"
Sau vài lần đuổi bắt, cuối cùng cậu cũng lấy được.
【Đing—】
Thông báo hệ thống trầm xuống: 【Người chơi số 99 Lộc Văn Sênh, bị loại!】
【Thân phận: M/a sói.】
13
Khi tôi trở về phòng, Tạ Đường không có ở đó.
Bước chân vào cửa lại bước ra, tốt nhất không nên ở một mình trong phòng.
Đêm mưa bão, sấm chớp đùng đoàng.
Rất đúng phong cách phim kinh dị.
Nếu con quái vật giày thêu kia mà trốn trong phòng chờ tôi về thì...
【Đing—】
Hệ thống đột ngột thông báo: 【Chúc mừng người chơi Lý Khả Ái đã hạ đ/ộc gi*t ch*t một m/a sói, kích hoạt nhiệm vụ phụ "Kho báu Kỳ Lân".】
Tôi dỏng tai lên, đắc ý vô cùng.
Không hổ danh là tôi! Dễ dàng hạ đ/ộc ch*t Trương Tam.
Nhưng kho báu Kỳ Lân là cái gì? Tạ Đường trước đó có phải cũng kích hoạt nhiệm vụ này không?
Đã là nhiệm vụ phụ, không làm cũng chẳng sao.
Hệ thống dụ dỗ: 【Kỳ Lân vẫy đuôi, vạn bảo cùng kêu.
【Ở đó có đ/á điểm kim mà người đời theo đuổi, lông vũ hồi sinh, th/uốc hối h/ận...】
Tôi ngắt lời nó:
"Càng là thứ hấp dẫn càng nguy hiểm, tôi không vì tham lam mà mất mạng đâu. Không đi, không đi!"
Hệ thống đờ đẫn trong giây lát: 【... Lý Khả Ái, cô quên rồi sao?
【Cô chính là vì "Kho báu Kỳ Lân" mới đăng nhập vào phó bản này.】
Cái gì?
Chẳng lẽ là "Diệp Chướng Mục" khiến tôi quên đi những chuyện quan trọng?
Hệ thống im lặng, không trả lời nữa.
Đúng lúc này—
Trong hành lang tối đen vang lên tiếng bước chân q/uỷ dị.
Cực kỳ khẽ khàng, như đang lơ lửng, thỉnh thoảng lại va vào sàn nhà... bình, bình... chính là thứ đó!!
Tôi quay đầu định chạy, cơ thể lại nặng tựa ngàn cân, không thể nhúc nhích dù chỉ một bước!
Tôi bị kh/ống ch/ế rồi!
Chỉ có thể sợ hãi lắng nghe tiếng "bình bình" ngày càng tiến lại gần—
"Trùng hợp thật ~"
Một giọng cười thanh tao quyến rũ vang lên bên cạnh, tôi ngửi thấy mùi gỗ đàn hương dễ chịu.
"Tiểu tăng đang muốn tìm cô."
Yêu tăng ôm đứa trẻ xuất hiện, quái vật giày thêu biến mất, tôi có thể cử động lại.
Thần Ẩn chắp tay trước ng/ực, niệm một tiếng A di đà phật, lộ ra sợi chỉ đỏ trên cổ tay, "Cô và tôi có chung vận mệnh đấy."
Tôi thở phào nhẹ nhõm, kiềm chế dục niệm muốn lao vào chàng, hỏi thẳng: "Xin hỏi ngài là thân phận gì?"
Sét đ/á/nh ngang trời, chiếu sáng đôi mắt đang cười của chàng.
"Tôi à ~ là m/a sói."
Là m/a sói.
Vậy nên, tôi, Thần Ẩn và Đoan Mộc Thanh là một phe, phải gi*t sạch tất cả những người chơi còn lại.
Hỏi xong thân phận, bầu không khí trở nên ngượng ngùng.
"Đứa trẻ này ngài tính sao?" Tôi cố tìm chủ đề.
Thần Ẩn đáp: "Phó thác cho ông chủ tiệm đèn lồng, ông ấy thích trẻ con."
Tôi bế đứa bé trong lòng chàng, chọc chọc đôi má phúng phính của đứa trẻ.
Trên dái tai trái của đứa bé in một vết bớt đỏ lớn, trông như một đóa hoa mai nhỏ.
Bình luận reo hò.
【Á á á! Một nhà ba người! (Ảnh: Chống cằm cười kiểu dì út.jpg)】
【Đẩy thuyền! Ba người các người sống tốt với nhau là được rồi!】
【Có thể cho tôi góp một chân không? Bốn người chúng ta sống tốt với nhau là được rồi!】
...
"Nương tử nửa đêm ra ngoài, chính là để gặp hắn?"
Giọng nói thiếu niên lạnh lùng của Thám hoa lang vang lên từ trong phòng.
Kẽo kẹt—
Cửa phòng mở ra, thiếu niên xinh đẹp mặt lạnh như tiền, đôi mắt sao đầy sương giá, nhìn chằm chằm vào Thần Ẩn và đứa bé trong tay tôi với vẻ khó chịu.
Vệt nước trên tóc cho thấy chàng vừa từ bên ngoài trở về, khung cửa sổ chưa kịp đóng cũng là bằng chứng.
Ánh mắt thiếu niên lướt qua sợi chỉ đỏ trên cổ tay tôi và Thần Ẩn.
Trong mắt sương tuyết bay đầy.
"Trả lại đứa trẻ cho ngươi." Chàng lạnh lùng nói với Thần Ẩn.
Nói xong, nắm lấy tay tôi, kéo tôi trở lại phòng.
"Đêm khuya rồi, nương tử. Chúng ta nghỉ ngơi sớm đi."
Một loạt động tác diễn ra trôi chảy.
Bình luận thét lên:
【Á á á! Chuyện gì vậy? Tại sao phó bản kinh dị lại còn có tu la tràng thế này?】
【Anh ấy không thích cô ấy, nhưng anh ấy đang gh/en!】
【Tôi không hiểu nổi!】
Chuyện này...
Tôi hiểu chàng.
Đúng mà, tôi là Phù thủy, đáng lẽ phải cùng Tiên Tri bảo vệ lẫn nhau. Ai ngờ giữa đường nhảy ra một con sói, cư/ớp mất người đồng đội tốt của chàng.
Nếu là tôi, tôi cũng sẽ tức gi/ận.
"Nàng đêm nay...
"Vẫn chưa thay th/uốc cho ta."
Giọng thiếu niên nghẹn lại, hai chúng tôi ngồi đối diện nhau hồi lâu, chàng mới thốt ra được câu này.
Dễ thôi, dễ thôi.
Tôi thắp đèn, chàng cởi bỏ y phục.