Bốn năm trước, tôi không mấy để tâm đến những âm thanh đó.
Tôi bản tính lười biếng, sớm đã được gia đình nuông chiều thành kẻ chỉ biết ăn, chẳng hề có khát vọng trở nên mạnh mẽ. Huống hồ, tôi và nhà Bách Lý không th/ù không oán, chạy đến đào tim người ta thì thật là thất lễ quá.
Sau đó, những dòng chữ kia không còn xuất hiện nữa.
Nhưng nay đã khác xưa, tôi phải b/áo th/ù cho chị gái!
Tôi quyết định làm theo lời của những dòng bình luận kia xem sao.
Ngày chia tay, ông nội, cha và mẹ tiễn tôi ra khỏi thành.
Tôi thò đầu ra khỏi xe ngựa ngoái nhìn lại.
Trong làn sương sớm, cha mẹ đỏ hoe mắt lau nước mắt, ông nội lảo đảo đuổi theo rất xa.
Xe ngựa lăn bánh, bụi cuốn m/ù mịt.
Bóng dáng họ ngày càng nhỏ dần, dần trở thành ba điểm nhỏ nơi chân trời, trở thành ba điểm nhỏ không thể xóa nhòa trong lòng tôi.
Tôi theo sứ giả đi đường xa vạn dặm đến Phượng Châu, ở trong biệt viện của nhà Bách Lý, tĩnh tâm chờ ngày đại hôn.
5
Biệt viện nằm ở ngoại ô, bao quanh là mười dặm vườn đào.
Nhà Bách Lý phái vài nha hoàn đến chăm sóc tôi, thực chất cũng là tai mắt giám sát tôi.
Đại nha hoàn thân cận tên là Thanh Anh.
Thanh Anh tính tình trầm ổn, thường lén lút quan sát từng cử động của tôi trong bóng tối.
Một ngày nọ, tôi đuổi theo Thiều Quang (sứ đồ của tôi), vô tình lạc vào một nơi hoang vắng.
Cửa viện khóa ch/ặt nhiều lớp, bên trong truyền ra tiếng chuột kêu chít chít, tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng, và một khúc hát ru ai oán.
"Con ngoan, ngủ đi thôi~
"Ngủ dậy có bánh ăn cho mau lớn.
"Hoa hòe thành Nam nở rồi rụng, mẹ cài hoa tuyết lên mái tóc xanh..."
Nàng vừa hát vừa khóc:
"Bách Lý Tình Huyên, trả con gái lại cho ta!!
"Bách Lý Cảnh! Đó là con gái của chúng ta mà, c/ầu x/in anh hãy c/ứu con bé-"
Tôi đứng ngoài viện, ôm sứ đồ của mình, ngẩn ngơ lắng nghe tiếng hát ai oán, dịu dàng của người phụ nữ.
Bách Lý Tình Huyên là gia chủ nhà Bách Lý.
Bách Lý Cảnh là con trai bà ta.
Trưởng nữ của Bách Lý Cảnh là Bách Lý Hinh, chính là kẻ đã gi*t ch*t chị gái tôi!
Trưởng tử của ông ta là Bách Lý Thanh Phong, chính là lang quân mà tôi sắp gả cho, là con của ông ta và nhị phu nhân.
Nguyên bản là có một vị đại phu nhân.
Nhưng nghe đồn sau khi sinh Bách Lý Hinh, bà ấy đã đột tử vì bệ/nh.
Chẳng lẽ người trước mắt này chính là...
"Bà ta là kẻ đi/ên.
"Bữa tối đã chuẩn bị xong, cô nương đừng ở đây nghe người ta nói nhảm nữa."
Thanh Anh đứng sau lưng tôi, ánh mắt lạnh lẽo.
Tôi gi/ật nảy mình, không biết cô ta đã đứng đó từ bao giờ.
Thanh Anh làm động tác mời, tôi ôm Thiều Quang, vừa đi vừa ngoái đầu lại nhìn theo cô ta.
Ánh tà dương kéo dài bóng tôi, gió nhẹ đưa tiếng hát của người phụ nữ đến, ai oán thê lương, mãi không dứt.
Chẳng bao lâu sau, tôi không còn sức lực để suy nghĩ về người phụ nữ đó, hay đoán xem bí mật giữa bà ta và nhà Bách Lý là gì nữa.
Ba ngày sau, chính là đại hôn!
6
Ngày đại hôn, chiêng trống vang trời.
Khi kiệu hoa đi được nửa đường, một mũi tên lông vũ b/ắn vào trong kiệu, cắm phập vào mũ phượng của tôi! Chỉ thấp hơn một tấc nữa thôi là đã xuyên qua giữa mày tôi rồi!
Tôi vén rèm kiệu lên, trên lầu đứng một thiếu nữ tuyệt sắc đang cầm trường cung.
Ánh mắt chúng ta chạm nhau, cô ta nhìn tôi đầy khiêu khích, đôi môi mấp máy.
Giữa tiếng chiêng trống và pháo n/ổ náo nhiệt, tôi đọc được khẩu hình của cô ta:
"Chị gái ngươi là do ta gi*t đấy~"
Nói xong, cô ta cười.
Nụ cười đó như lưỡi d/ao sắc bén, ngang nhiên đ/âm xuyên trái tim tôi!
Tôi buông rèm kiệu, thu tay vào ống tay áo.
Trong tay áo giấu một thanh đoản đ/ao, đến lúc động phòng hoa chúc, tôi sẽ khoét lấy tâm đầu huyết của Bách Lý Thanh Phong.
Sau khi giải trừ phong ấn, tôi nhất định sẽ lấy mạng Bách Lý Hinh!
...
Nến đỏ lay động, căn phòng tĩnh mịch.
Tôi ngồi một mình trên giường, nắm ch/ặt đoản đ/ao, lòng bàn tay đầy mồ hôi.
Không biết đợi bao lâu, tân lang đẩy cửa bước vào, tôi ngửi thấy mùi hương u lan dễ chịu.
Qua lớp khăn trùm đầu, tôi nghe thấy giọng thiếu niên hơi giễu cợt: "Cô chính là kẻ trèo cao đó sao?"
Cậu ta tự nhiên ngồi xuống bàn, tự rót tự uống.
"Từ lâu đã nghe nhà họ Lý sa sút, lại vọng tưởng bám víu vào thế gia Bách Lý.
"Một mặt hy sinh tính mạng của đích nữ trực hệ để u/y hi*p.
"Một mặt dâng lên người đẹp nhất tộc để lấy lòng.
"Các người, thật là không biết x/ấu hổ!"
Nói bậy!
Rõ ràng là sau khi Bách Lý Hinh gi*t chị gái tôi, nhà Bách Lý đuối lý, nên mới chủ trương kết thông gia để hóa giải h/ận th/ù.
Lời cậu ta nói cứ như thể nhà tôi vì muốn bám víu mà cố tình dùng mạng của chị tôi để ép họ liên hôn bồi thường vậy!
Tôi tức gi/ận trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn bình thản.
Thầm đảo mắt kh/inh bỉ, mặc kệ cậu ta tiếp tục nói nhảm.
Cậu ta lại nói:
"Dực Châu nghèo nàn, sao sánh được với nơi vật hoa thiên bảo như Phượng Châu.
"Nhà họ Lý có mắt như m/ù, nào đã thấy qua mỹ nhân thực sự..."
Tên công tử ăn chơi này uống xong, thân hình loạng choạng tiến lại gần tôi.
Giọng điệu kh/inh khỉnh và cợt nhả:
"Bản công tử muốn xem thử, người đẹp nhất nhà họ Lý trông như thế nào? Liệu có so được với Hinh tỷ tỷ hay không?"
Cậu ta cầm chiếc đò/n cân lên, vén khăn trùm đầu của tôi.
Khoảnh khắc ánh mắt chúng ta chạm nhau, chén ngọc trong tay cậu ta rơi xuống đất.
Trong mắt tên công tử ăn chơi lướt qua vẻ kinh ngạc, đôi má bỗng chốc đỏ ửng, ngây ngô nói: "Nương tử..."
Gọi nương cũng vô ích!
Lát nữa vẫn cứ khoét tim ngươi như thường!
Tôi thầm nghiến răng nghiến lợi, nhưng trên mặt lại làm bộ thẹn thùng, nặn ra nụ cười e lệ.
Một lúc sau, cậu ta thu hồi ánh mắt, lúng túng ho nhẹ một tiếng: "Cũng tạm gọi là nhìn được. Nương tử, đêm xuân ngắn ngủi..."
7
Cậu ta vung ống tay áo, thổi tắt nến.
Tôi bị đẩy ngã xuống giường.
Cậu ta nắm lấy hai tay tôi, mười ngón đan ch/ặt — may thay, may mà lúc nãy tôi đã giấu đoản đ/ao dưới gối, nếu không thì đã bị bắt quả tang rồi.
Ánh trăng trong vắt xuyên qua cửa sổ, thấm vào làn da trắng như sứ của cậu ta.
Đuôi mắt thiếu niên đỏ ửng một cách bệ/nh hoạn, như cánh hoa hồng bị ngh/iền n/át.
Trong mắt cậu ta dâng lên vẻ mê đắm.
Tôi đón lấy ánh mắt cậu ta, cố tình gọi khẽ đầy ngọt ngào: "Phu quân..."
Tôi đã sớm tính toán xong, trước hết cứ dùng lời lẽ dịu dàng dỗ dành, nhẫn nhịn phục tùng, đợi cậu ta ngủ say, sẽ khoét tim cậu ta lấy m/áu!
Bách Lý Thanh Phong đ/è lên ng/ười tôi, cúi đầu định hôn tôi! Thế nhưng ngay khoảnh khắc đôi môi chạm nhau —
Cậu ta đột ngột rút lui.
Thiếu niên cười khẽ, vai rung rung:
"Cô sẽ không tưởng rằng mình xinh đẹp thì bản công tử thật lòng thích cô chứ?
"Nghe nói, sứ đồ của cô là một con gà bệ/nh không ra gì?
"Loại phụ nữ yếu đuối vô dụng, chỉ được cái mã ngoài như cô, ngay cả xách giày cho Hinh tỷ tỷ của ta cũng không xứng!"
Cậu ta bóp cằm tôi, trong mắt đầy vẻ giễu cợt.
Sự động tình vừa rồi của cậu ta, hóa ra chỉ là để trêu đùa tôi thôi!