【Hu hu, sắp nhìn thấy mặt q/uỷ rồi! Tôi sợ quá!】
【Ai! Ai có thể đến bịt mắt gia, rồi mô tả bằng lời cho gia nghe dáng vẻ của con q/uỷ, gia thưởng cho năm hào!】
【Keo kiệt thế, bà đây cho năm trăm!】
Chậm rãi, khuôn mặt của con quái dị hiện ra.
Da hắn tái nhợt, toàn thân ướt sũng.
Đôi mắt, miệng đều bị chỉ đen khâu lại, hai hàng huyết lệ khiến tim người ta r/un r/ẩy.
Là thủy q/uỷ.
Trước khi ch*t còn chịu cực hình.
Hệ thống lừa người! Mất công nãy giờ vẫn là có q/uỷ mà!
Tôi nhanh chóng lùi lại, miệng niệm chú quyết:
"Thiên địa thanh minh, càn khôn mượn pháp.
"Tốn phong buộc ảnh, xúy mị hiện hình!"
Trong chớp mắt, con q/uỷ chỉ có thể thấy trong gương đã hiện thân trước mặt tôi.
Vì tôi lùi lại quá nhanh, hắn suýt ngã nhào. May mà tôi nhanh tay nhanh mắt đỡ lấy hắn.
"Xin lỗi, suýt chút nữa khiến ngài ngã một cú đ/au điếng."
Tôi liên tục xin lỗi.
Qua vạt áo hơi mở của hắn, tôi thoáng thấy một mảng lớn s/ẹo bỏng do sắt nung, cả lồng ng/ực không còn lấy một miếng thịt lành lặn.
Ch*t thảm thế này...
Sẽ hóa thành lệ q/uỷ mất!
5
Tôi nhanh như chớp, nhảy vọt lên, cưỡi trên lưng lệ q/uỷ.
Mặc cho hắn xõa tóc, vung vẩy quờ quạng, tôi vẫn vững vàng không chút lay chuyển.
Khán giả trong phòng livestream dần thoát khỏi nỗi sợ hãi, bắt đầu trêu chọc:
【Đây là lệ q/uỷ? Không! Đây là thú cưỡi!】
【Xưa có Tống Định Bá b/án q/uỷ, nay có Lý Khả Ái cưỡi q/uỷ... thương xót con q/uỷ một giây~】
【Lý Khả Ái, mau xuống đi! Để tôi cưỡi thử xem!】
【Các, các người nhìn xem! Trong gương là cái gì thế kia!!!!】
【Vãi thật! Chỉ liếc một cái mà tôi đã tê dại da đầu, chỉ số san tụt sạch! Đây không phải phó bản Cthulhu đấy chứ? Không phải chứ? Không phải chứ?】
Được bình luận nhắc nhở, t/âm th/ần tôi khẽ động, vội thúc lệ q/uỷ đến trước gương đồng.
Trong gương không phải phòng của tôi.
Mà là một điện thờ Phật, tượng Phật cao cao tại thượng, trang nghiêm từ bi.
Trong điện thắp hương nến, trên tường dán đầy bùa chú nền vàng chữ đỏ.
Điều khiến bình luận thét lên và sợ hãi không phải những thứ này, mà là những bàn tay đ/âm xuyên tường ra ngoài!
Màu trắng, màu xanh, m/áu chảy ròng ròng, th/ối r/ữa, tay người lớn, tay trẻ con... chi chít, thò ra từ trong tường! Như đang dốc hết sức bình sinh để chộp lấy thứ gì đó.
Phật vàng trên cao, bàn tay th/ối r/ữa đầy tường.
Cảnh tượng này thực sự khiến người ta sởn gai ốc.
Lúc này—
Một bóng áo trắng phiêu diêu lướt vào đại điện.
Nhìn kỹ, là một vị tăng nhân cực kỳ tuấn mỹ.
Khóe môi hắn điểm xuyết một nụ cười không rõ thực hư, một nốt ruồi nhỏ màu đỏ nơi đuôi mắt trông rất yêu mị.
Yêu tăng quay đầu lại, ngay khoảnh khắc ánh mắt chúng tôi chạm nhau, cảnh tượng trong gương đồng như làn khói tan biến.
Trong gương chỉ còn phản chiếu hình ảnh tôi lúc này.
...
Cái Phật đường vừa rồi là của tể tướng phủ.
Sáng nay tôi đến tể tướng phủ hàng phục m/a quái cho Kim Nguyệt Yểu, từng đi ngang qua đó, cách bài trí trong điện y hệt như vậy. Đặc biệt là những lá bùa đầy tường kia, đỏ vàng đan xen, chi chít, không nhìn ra quy luật.
Khi đi ngang qua, còn loáng thoáng nghe thấy tiếng thở dài và tiếng nức nở.
Xem ra, tể tướng phủ kim bích huy hoàng kia chứa đầy sự dơ bẩn, giấu giếm không ít bí mật.
6
Giấu bao nhiêu bí mật cũng chẳng liên quan đến tôi, trọng tâm của tôi là nhiệm vụ hệ thống.
Tôi niệm chú quyết, siêu độ cho lệ q/uỷ.
Hắn hóa thành một đạo ánh sáng trắng rồi biến mất.
【Đing—】
Âm thanh cơ khí của hệ thống vang lên: 【Chúc mừng người chơi đã kh/ống ch/ế lệ q/uỷ, vượt qua ải thứ nhất.
【Đoạn Nam Tinh sắp xuất hiện.
【Thực hiện ba tâm nguyện của anh ta là có thể rời khỏi phó bản. Chúc bạn may mắn!】
Tiếp đó, màn sương nhạt từ từ tan ra, trong gương xuất hiện bóng lưng của một thư sinh.
Anh ta vóc người cao ráo, đứng dưới gốc cây bạch dương đọc sách dưới ánh trăng.
Tuy áo xanh cũ kỹ, chắp vá, nhưng không thể che giấu được khí độ sáng ngời của chàng thiếu niên.
"Huynh đài, huynh đài."
Tôi gõ gõ vào gương.
Thiếu niên ngơ ngác: "Ai?"
Anh ta xoay một vòng, muốn tìm người đang nói chuyện.
Theo thân hình anh ta xoay chuyển, tôi nhìn theo bóng lưng anh ta, quan sát rõ ràng môi trường xung quanh.
—Một cây bạch dương, một gian nhà tranh, một cái giếng cổ, trong chuồng gà có một con gà mái hoa đang ngủ.
Nhìn quanh không thấy ai, thư sinh mỉm cười lắc đầu:
"Chắc là do mình thức đêm khổ đọc thiếu ngủ, nên bị lú lẫn rồi."
Anh ta vươn vai, định quay về phòng.
Tôi vội vàng nói:
"Anh nghe không lầm đâu! Là tôi đang gọi anh."
Thiếu niên khựng lại:
"...Cô là tinh quái phương nào?"
Không đợi tôi trả lời, anh ta chợt hiểu ra:
"Liêu Trai Q/uỷ Thoại quả không lừa ta, luôn có vài hồ nữ không cam lòng cô tịch, đêm khuya chạy đến quyến rũ thư sinh đang tâm chuyên chú khoa cử.
"Cô nương tìm nhầm người rồi, tại hạ không có tâm tư phong nguyệt, mong cô đi cho nhanh!"
Thằng nhóc này coi tôi là hồ ly tinh rồi.
Tôi đảo mắt, bịa chuyện:
"Đúng! Tôi chính là hồ ly tinh.
"Tôi đến đây bái phỏng là để giúp anh thực hiện ba tâm nguyện."
Anh ta thản nhiên đáp:
"Tâm nguyện sao?
"Chỉ có một, chính là mời cô mau đi cho."
Nói xong, anh ta thong thả quay về phòng.
Bùm!
Tiếng đóng cửa vang lên đặc biệt chói tai trong đêm tĩnh mịch.
7
Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi nhìn vào gương đồng mà mặt mày ủ rũ.
"Rõ ràng nhà chỉ có bốn bức tường, vậy mà không chịu ước giàu có! Rõ ràng đang ôn thi khoa cử, vậy mà không chịu ước đỗ đạt bảng vàng!"
Phần bình luận cũng líu ríu theo.
【Đúng vậy đúng vậy, tiểu thư sinh chẳng tham lam chút nào.】
【Nếu anh ta thật sự ước đỗ đạt bảng vàng, Tiểu Bạch Hoa, cô có thể giúp anh ta thực hiện không?】
...Không thực hiện được.
May mà anh ta không tham lam!
Tôi ngồi trước gương đồng, vung tay áo một cái.
Sương trắng tan hết, thiếu niên trong gương đang viết sách luận, một bài "Thanh Trọc Luận" viết đầy phóng khoáng, chữ nào cũng quý như ngọc, không chỉ giải thích cách thực thi liêm chính, bắt tham quan, trừ trọc nâng thanh, mà nét chữ cũng viết như mây bay nước chảy, mạnh mẽ như rồng bay phượng múa.
Tôi đọc qua loa, tuy không hiểu lắm, nhưng đã cảm thấy phi phàm.
Khán giả trong phòng livestream có người hiểu biết, liên tục vỗ bàn thán phục.
【Tiên sinh đại tài!! Xem mà tôi tâm phục khẩu phục!】
【Người này tuyệt đối không phải vật trong ao, tương lai chắc chắn sẽ làm nên đại sự!】
Trên tờ giấy trúc rẻ tiền mực còn chưa khô, anh ta lại ra bờ sông luyện ki/ếm.
Dáng vẻ phiêu dật, uyển chuyển như chim hồng, một thanh ki/ếm gỉ sét loang lổ được anh ta múa như thần binh lợi khí.
Sau một loạt chiêu thức đẹp mắt, mặt sông đóng băng lập tức nứt toác, làm dậy lên ngàn lớp sóng trào!
Tôi lại ngẩn người.
—Tên này đúng là văn võ song toàn!
Anh ta dựa vào chính mình, tiền đồ xán lạn đã nằm trong tầm tay. Chẳng trách lại coi thường ba tâm nguyện mà tôi hứa hẹn.
Nhưng tôi không thể bỏ cuộc:
"Huynh đài huynh đài, nghĩ ra muốn ước gì chưa? Hay là để tôi giúp con gà mái nhà anh đẻ thêm vài quả trứng nhé?"
Giọng nói lướt qua, thiếu niên lại một phen nhìn đông ngó tây.