Anh đào chín đỏ

Chương 5

20/05/2026 13:44

Ta bước tới, đứng dừng lại trước mặt chàng.

"Tháo vải xuống."

Chàng lắc đầu, giọng nói bị bóp nghẹt trong lớp vải, ồm ồm.

"Không được, trước khi thành thân không được gặp mặt, không cát tường."

Ta nhịn cười, nói.

"Chàng che mặt lại, thì không tính là gặp mặt sao?"

Chàng gật đầu rất nghiêm túc.

"Tính là gặp mặt một nửa. Gặp mặt một nửa thì không sao cả."

"Tháo xuống đi."

Chàng do dự một chút, lại lắc đầu.

Ta dùng giọng điệu mang theo vài phần trách móc.

"Giờ chàng đến lời ta cũng không nghe nữa sao?"

Ánh mắt chàng rõ ràng hoảng lo/ạn, vội vàng đưa tay, kéo lớp vải che trên đầu xuống.

Sau đó ta nhìn thấy khuôn mặt chàng.

Nửa mặt bên trái bầm tím một mảng lớn, chỗ gò má bị trầy da, khóe miệng sưng vù lên, cả khuôn mặt gần như biến dạng, chỉ còn đôi mắt là vẫn đẹp.

Ta ngẩn người.

"Ai đ/á/nh?"

Chàng cúi đầu, phồng má, không chịu lên tiếng.

Tiểu tư thân cận bên cạnh là Nghiên Thư không nhịn được nữa.

"Cô nương, nhị công tử là đ/á/nh nhau với người ta!"

"Mấy hôm trước có kẻ ở quán trà nói lời đàm tiếu về cô nương, nói cô nương... nói cô nương x/ấu xí, không gả được. Nhị công tử vừa nghe thấy, lao ra đ/á/nh nhau với người ta luôn."

10

Bùi Tri Viễn nhìn ta đầy cẩn trọng.

Nói rất nhỏ.

"Họ nói không đúng, Châu Châu là đẹp nhất."

Ta chớp mắt, chớp đi làn sương mờ trong mắt, thấp giọng nói.

"Sau này không được đ/á/nh nhau nữa."

Chàng không nói gì.

Đôi mắt đỏ hoe, như chú thỏ nhỏ bị xoa nắn hồi lâu, đáng thương vô cùng.

"Nghe thấy chưa?" Ta lại hỏi một lần nữa.

Chàng gật đầu lia lịa.

Ta đang định nói gì đó, bỗng nghe phía sau truyền đến tiếng bước chân.

"Minh Châu muội muội."

Ta quay người lại.

Dung Chiêu mặc bộ trực xuyết màu thạch thanh, tóc được búi bằng một cây trâm bạch ngọc.

Ánh mắt đăm đăm nhìn vào mặt ta.

"Có thể mượn một bước nói chuyện không?"

Bùi Tri Viễn bỗng tiến lên một bước, chắn trước mặt ta.

Chàng cao hơn Dung Chiêu nửa cái đầu, như một con thú nhỏ bảo vệ thức ăn, cảnh giác nhìn chằm chằm Dung Chiêu.

Dung Chiêu liếc chàng một cái.

Ánh mắt đạm mạc, như đang nhìn một đứa trẻ không hiểu chuyện.

"Bùi nhị công tử yên tâm, ta chỉ nói vài câu với Minh Châu muội muội thôi." Chàng khựng lại, bổ sung thêm một câu, "Ban ngày ban mặt, chốn cửa Phật thanh tịnh, Dung mỗ sẽ không làm gì đâu."

Bùi Tri Viễn quay đầu nhìn ta, ta khẽ gật đầu với chàng, ra hiệu không sao.

Chàng lùi lại hai bước, nhưng không chịu đi xa, canh giữ bên cạnh.

Dung Chiêu dẫn ta đến dưới gốc cây bên cạnh.

Bóng cây rậm rạp, sàng lọc ánh nắng thành những đốm vàng vụn vỡ, rơi trên vai chàng.

Chàng đứng lại dưới gốc cây, nhìn ta, đi thẳng vào vấn đề.

"Nàng muốn gả cho Bùi Tri Viễn?"

"Đây là chuyện riêng của ta, không phiền Dung thế tử hỏi han."

"Bình Xuyên đã gửi gắm nàng cho ta." Chân mày chàng hơi nhíu lại, lạnh lùng chất vấn, "Nếu hắn ở dưới chín suối biết được, nàng gả cho một kẻ ngốc, hắn sẽ nghĩ sao?"

Triệu Bình Xuyên, lại là Triệu Bình Xuyên.

Dù là kiếp trước hay kiếp này, Dung Chiêu làm việc gì cũng thích lôi Triệu Bình Xuyên ra.

"Minh Châu, nếu Bình Xuyên biết nàng trên giường lại không biết x/ấu hổ như thế, sẽ nghĩ sao?"

"Bình Xuyên biết nàng luôn lén lút quyến rũ ta không? Nàng gọi ta là Dung Chiêu ca ca, có phải sớm đã có tâm tư khác?"

"Minh Châu ngoan, để Bình Xuyên xem nàng phong tình đến mức nào."

Kiếp trước mỗi đêm khuya, chàng ép ta trước bài vị của Triệu Bình Xuyên, thực hiện chuyện mây mưa.

Lời nào chữ nào cũng là s/ỉ nh/ục.

Từ đó, ta không bao giờ có thể đối diện với Triệu Bình Xuyên nữa.

Thậm chí nghe đến tên Triệu Bình Xuyên, liền x/ấu hổ đến mức toàn thân r/un r/ẩy.

Khi đó ta h/ận tất cả mọi người.

H/ận Dung Chiêu, h/ận chính mình, và cũng h/ận Triệu Bình Xuyên.

H/ận chàng tại sao trước khi xuất chinh lại gửi gắm ta cho Dung Chiêu chăm sóc.

Nhưng Triệu Bình Xuyên nào có tội tình gì.

Điều chàng mong cầu, chẳng qua chỉ là ta có thể sống tốt.

11

"Chàng ấy sẽ vì ta mà vui mừng."

Dung Chiêu hơi sững sờ.

Hốc mắt ta nóng ran, ngẩng đầu nhìn Dung Chiêu, từng chữ một nói.

"Nếu Bình Xuyên ca ca ở dưới suối vàng có linh, biết được trên đời này có người yêu ta như mạng, chàng ấy sẽ vì ta mà vui mừng."

Sắc mặt Dung Chiêu trắng bệch đi từng chút một.

Chàng nhìn ta, đôi môi hơi mấp máy, hồi lâu mới phát ra âm thanh.

"Yêu nàng như mạng?"

Chàng lầm bầm tự nói.

Sau đó chàng bỗng ngẩng đầu, trong đôi mắt thanh lãnh kia, ch/áy lên một tia sáng đi/ên cuồ/ng.

"Vậy ta cưới nàng."

"Ta cũng có thể yêu nàng như mạng," giọng chàng trầm thấp và dồn dập, "nàng gả cho ta, vẫn tốt hơn gả cho kẻ ngốc này."

Ta bình tĩnh nhìn chàng.

"Nhưng trong lòng ta, Dung thế tử không bằng một phần vạn của Bùi Tri Viễn."

Dung Chiêu hoàn toàn cứng đờ.

Ta xoay người đi về phía Bùi Tri Viễn, nắm lấy tay áo chàng rời đi.

Không biết đi bao lâu.

Tay áo trong lòng bàn tay dần căng lên.

Ta nghiêng đầu nhìn.

Người vốn nói nhiều, lúc này lại im lặng một cách bất thường.

"Sao vậy?"

Bùi Tri Viễn cúi thấp đầu, giọng rất nhỏ.

"Châu Châu... đừng gả cho ta."

Ta dừng bước, nhìn chàng.

"Ta là kẻ ngốc," chàng ngẩng đầu, trong đôi mắt đỏ hoe chứa đầy nước mắt, "Châu Châu gả cho ta, sẽ bị người ta chê cười."

Nước mắt chàng rơi xuống, từng giọt từng giọt, đ/ập vào phiến đ/á xanh.

"Ta không muốn Châu Châu bị người ta chê cười."

Ta nhìn chàng, trái tim như bị ai bóp nghẹt, chua xót đến mức khó thở.

"Được," ta hít sâu một hơi, nén nước mắt, cố ý làm mặt nghiêm.

"Vậy chúng ta đừng bao giờ gặp nhau nữa."

Nói xong, ta quay đầu bỏ đi.

Phía sau truyền đến tiếng bước chân dồn dập.

Bùi Tri Viễn hoảng hốt đuổi theo, nắm ch/ặt lấy tay áo ta.

"Châu Châu... Châu Châu ta sai rồi," giọng chàng mang theo tiếng khóc, nước mắt rơi lã chã, "Châu Châu đừng đi..."

Ta đứng lại, không quay đầu.

Phía sau truyền đến tiếng khóc nức nở của chàng, cùng lời khuyên nhủ nhỏ nhẹ của Nghiên Thư.

"Nhị công tử đừng khóc nữa, Tạ cô nương trêu người đấy."

Nhưng chàng vẫn khóc.

Nấc lên từng hồi, như một con thú nhỏ bị thương, nghẹn ngào không dám kêu lớn.

Ta xoay người, từ trong tay áo lấy khăn ra đưa cho chàng.

"Đừng khóc nữa."

Chàng nhận lấy khăn, lau mặt lo/ạn xạ, nhưng nước mắt thế nào cũng không lau khô được.

"Ta không có không cần chàng."

Nước mắt chàng ngưng lại, nấc nghẹn nhìn ta, như chú cún con bị vứt bỏ rồi lại được nhặt về.

"Nàng không được lừa ta."

"Ừm, không lừa chàng."

Giọng ta không lớn, nhưng rất rõ ràng.

"Bùi Tri Viễn, chàng không phải kẻ ngốc, chàng biết ai đối tốt với chàng, ai đối tệ với chàng."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
4 Đồng Trần Chương 36
6 Xoá bỏ Omega Chương 15
7 Lỡ làng Chương 14
10 Cuốn sổ tiên tri Chương 16
11 Thi thể thứ bảy Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm