Tôi đã từng thu phục Cửu Vĩ Hồ, Cửu Đầu Xà và thần điểu Phượng Hoàng ở Bạch Ngọc Kinh rồi.
Kh/inh thường ai đấy! (Lật bàn.jpg)
8
Căn Hộ M/a Quái là một tòa nhà lẻ loi nằm bên cạnh công viên Vân Hải, nơi khởi ng/uồn của những truyền thuyết đô thị nổi tiếng nhất thành phố Vân Hải.
Bảy năm trước, nó còn có tên là Căn Hộ Lương Thần, xung quanh cũng rất sầm uất nhộn nhịp.
Cho đến một đêm bình thường như bao đêm khác, một chuyện vô cùng bất thường đã xảy ra.
— Toàn bộ người trong tòa nhà đều biến mất!
Quần áo, điện thoại, đồ dùng vệ sinh cá nhân của họ đều còn nguyên, chỉ có người là không thấy đâu!
Camera giám sát bên trong chỉ thấy toàn màn hình tuyết trắng xóa.
Camera ngoài đường phố không quay được bất kỳ ai rời khỏi tòa nhà.
Mười hai tầng lầu, hàng trăm hộ dân, sao có thể biến mất một cách vô căn cứ như vậy?
Từ đó, những lời đồn thổi về m/a q/uỷ lan truyền khắp nơi.
…
Sau này nơi đây được quy hoạch lại, chính phủ muốn phá dỡ căn hộ để xây một viện điều dưỡng cạnh công viên Vân Hải.
Nhưng vừa động thổ đã xảy ra chuyện, đầu tiên là kỹ sư vẽ bản thiết kế mất tích, sau đó hai bảo vệ trông cổng cũng không thấy đâu. Tiếp đến, hai cảnh sát điều tra vụ việc này cũng biến mất.
Căn Hộ Lương Thần trở thành nơi đ/áng s/ợ nhất thành phố Vân Hải.
Người ta bắt đầu gọi nó là Căn Hộ M/a Quái.
Theo lý mà nói, không ai dám lại gần tòa nhà cô đ/ộc này nữa, không biết phú ông Lương Triệu Văn ở Cảng Thành nghĩ gì, biết rõ trên núi có hổ mà vẫn cứ đ/âm đầu vào.
Ông ta đưa ra cái giá trên trời, cộng thêm không biết là cái lợi ích gì khác, thuyết phục CEO của kênh Penguin mở chương trình thực tế kinh dị này.
Lại còn mời cả vị pháp sư nổi tiếng nhất cả nước là Trần Huyền Hoàng.
— Ngoài Trần Huyền Hoàng ra, các pháp sư khác đều không dám đến, nên cũng chỉ mời được vị đại sư này.
Tiếp đó, chuyện thú vị đã xảy ra.
Khán giả xem kịch cứ ngỡ đây là cuộc phiêu lưu của hai ông lão Trần và Lương.
Ai ngờ ảnh đế Hoắc Lân không biết lên cơn gì, lại hủy bỏ vai chính của một bộ phim trinh thám với dàn diễn viên đỉnh cao, chạy đến tham gia chương trình này.
Tiếp đó, thiên hậu làng nhạc A Lê cũng gửi tin nhắn cho đoàn làm phim, ám chỉ có hứng thú với chương trình.
Sau đó, chương trình lại đón chào thần tượng lưu lượng hàng đầu Đường Noãn Noãn.
Cuộc phiêu lưu của hai ông lão, trong phút chốc biến thành chương trình hot với dàn sao hội tụ, mức độ quan tâm bùng n/ổ.
Chưa bắt đầu quay mà đã hot đến mức không thể kiểm soát.
Dù sao thì~
Siêu sao hội tụ, kết hợp với những truyền thuyết đô thị gi/ật gân nhất, muốn không hot cũng khó.
9
Đêm quay chương trình, trăng đen gió lớn, gió lạnh thổi từng cơn.
Nhân viên đoàn làm phim đã lắp đặt máy móc bên ngoài Căn Hộ M/a Quái từ lâu.
Ảnh đế Hoắc Lân, phú ông Lương Triệu Văn, ca hậu A Lê và thần tượng hàng đầu Đường Noãn Noãn cũng đã có mặt đông đủ.
Hoắc Lân và Lương Triệu Văn đều có quen biết với Trần đại sư, vừa gặp mặt đã tay bắt mặt mừng chào hỏi.
Hoắc Lân cử chỉ lười biếng, dường như không hề coi trọng cuộc thám hiểm sắp tới.
Anh thong thả châm một điếu th/uốc, ánh lửa chập chờn trên đầu ngón tay:
«Trần đại sư, ông xem tướng số là nhất! Tôi vô cùng khâm phục ông.
«Nhưng nếu nói trên đời này có m/a, tôi tuyệt đối không tin.
«Thú thật, tôi đã cá cược với bạn thân Cố Tranh, cậu ta khẳng định trên đời này có m/a, còn nói lúc quay show kinh dị đã tận mắt nhìn thấy.
«Hừ~ thật là chuyện hoang đường!
«Hôm nay tôi đến nơi đ/áng s/ợ nhất cả nước này để chứng minh cho cậu ta thấy!
«M/a với q/uỷ cái gì chứ, đều là trò bịp bợm của đoàn làm phim để câu view thôi!»
Những lời này khiến Trần Huyền Hoàng và đạo diễn chương trình cùng lúc trở nên lúng túng.
Lương Triệu Văn đứng cạnh rõ ràng không đồng tình với Hoắc Lân.
Ông ta lén nhét một chiếc thẻ ngân hàng vào tay Trần Huyền Hoàng, c/ầu x/in ông ta chiếu cố mình nhiều hơn.
Trần đại sư ngoài miệng thì khách sáo, nhưng tay lại tránh ống kính, lén lút nhận lấy chiếc thẻ đen.
Tôi đứng cách đó 2 mét mà sốt ruột đi lại vòng quanh.
— Thẻ này mà đưa cho tôi, chẳng phải tôi thông quan ngay lập tức sao!
Tôi quay sang vỗ vỗ vai A Lê và Đường Noãn Noãn:
«Hai chị có cần vệ sĩ không?
«Tôi phụ trách sự an toàn cho hai người, mỗi người 500 ngàn là được.»
Đáp lại là sự từ chối khéo léo của A Lê và cái lườm ng/uýt của Đường Noãn Noãn.
Hoắc Lân cũng nghe thấy lời tôi nói.
Anh nhìn qua cái đầu hói của Lương Triệu Văn, thản nhiên liếc tôi một cái, giọng điệu uể oải:
«Cô chính là thiên tài bắt m/a đang nổi trên mạng đó hả?
«Tôi có xem hot search của cô rồi… chậc~ khoác lác lên tận mây xanh rồi nhỉ!
«Trên đời này làm gì có m/a! Chạy đến đây để mạ vàng ki/ếm tiền à?
«Theo tôi thấy, cô còn không bằng một ngón tay của Trần đại sư!»
Hoắc Lân, 24 tuổi đã là ảnh đế song giải của Kim Phượng và Phồn Tinh.
Ấn tượng của anh với công chúng luôn là ngang tàng phóng khoáng, ngạo nghễ bất kham, đối với kẻ vô danh tiểu tốt như tôi tất nhiên cũng chẳng hề khách sáo.
Trần Huyền Hoàng vỗ vỗ vai Hoắc Lân, giả vờ nói đỡ cho tôi:
«Ôi chao~ đừng nói thế!
«Bạn học Lý dám khoác lác trên mạng, biết đâu cô ấy thực sự có chỗ hơn người thì sao.»
Khán giả trong phòng livestream đã sôi sục.
【Lý Khả Ái là kẻ l/ừa đ/ảo đúng không! Lên show là để lừa tiền của ngôi sao lớn~】
【Trước ống kính mà cũng dám vơ vét, thật không biết x/ấu hổ!】
【Không, cô ta là vì muốn gặp Hoắc Lân, cô ta là fan cuồ/ng của Hoắc Lân đấy!】
【Hừ hừ, ảnh đế ca ca của chúng ta căn bản chẳng thèm nhìn cô ta một cái!】
【Lý Khả Ái cút khỏi show thực tế đi! Chúng ta cùng nhau tẩy chay Lý Khả Ái!】
【Đúng! Chúng ta cùng tẩy chay Lý Khả Ái!】
【Haizz— có gì mà phải tẩy chay, vào tòa nhà rồi, nó ch*t thế nào cũng không biết đâu.】
Tôi tắt điện thoại.
Lén lấy phù truyền âm ra—
«Cậu cả, chúng tôi sắp vào rồi.
«Mong chờ màn trình diễn của các người lát nữa nhé!»
10
Hoắc Lân là người đầu tiên đẩy cửa căn hộ, bóng tối vô tận dường như bị anh vén lên một góc.
Bên trong cửa vừa tối vừa lạnh, âm u q/uỷ dị.
Bên ngoài cửa đang là giữa mùa hè, ánh đèn rực rỡ.
Một cánh cửa, ngăn cách tựa như hai thế giới âm dương.
Hoắc Lân không chút bận tâm bước vào đầu tiên, Trần Huyền Hoàng bình tĩnh tự tin theo sát phía sau, những người còn lại cũng lần lượt nối đuôi nhau vào.
Khoảnh khắc bước vào cửa, một luồng âm khí ập đến, tất cả mọi người đều không nhịn được mà rùng mình.
Chúng tôi dựa vào ánh đèn pin và ánh trăng nhạt nhòa hắt qua cửa sổ để mò mẫm đi qua sảnh, tiến vào hành lang tầng 1.
Bộp!
Bộp!
Bộp!
Tiếng đ/ập bóng vang lên ở cuối hành lang.
«Chuyện gì thế này?» Đường Noãn Noãn rụt cổ lại, «Ở đây ngoài chúng ta ra… chẳng lẽ còn có người khác sao?»
Tôi thầm vỗ tay trong lòng.