Những bình luận ch/ửi bới bị lấn át bởi những bình luận nhận người thân.
Phòng livestream sôi trào.
Người mất tích đã ch*t, biến thành m/a.
Người sống quên mất họ là m/a, chỉ nhớ đến tình yêu.
21
Đêm tối mịt m/ù, mây đen dày đặc.
Trong mắt Tạ Đường lóe lên tia sáng, cậu siết ch/ặt gậy bóng chày:
«Phiền phức đến rồi.»
Tôi cười:
«Binh tới tướng chặn, nước tới đất ngăn.»
Trong lúc mọi người đang bận rộn nhận người thân, Tạ Đường chia sẻ cho tôi phát hiện của cậu ấy—Căn Hộ M/a Quái là một sinh vật sống, hơn nữa còn định kỳ ăn thịt người!
Bảy năm trước, những người mất tích đó đều bị nó ăn thịt!
Trong phòng, những hình ảnh đột ngột phát trên tivi chính là gợi ý hệ thống dành cho người chơi.
Nhiệm vụ hệ thống của Tạ Đường là: 【Tìm ra nguyên nhân khiến cư dân mất tích.】
Ực ực...
Từ bên trong căn hộ truyền đến tiếng bụng đói cồn cào.
Những h/ồn m/a đang vất vưởng xung quanh đồng loạt biến sắc.
Thủy q/uỷ hốt hoảng thúc giục:
«Chị, chị mau đi đi! Mau rời khỏi đây!»
M/a tr/eo c/ổ ôm ch/ặt lấy con gái, rồi vung chiếc lưỡi dài định đưa cô bé ra ngoài cửa sổ, nhưng cánh cửa sổ vừa mở ra đã tự động đóng sầm lại! Đường Noãn Noãn bị một lực đàn hồi kỳ dị đẩy ngược trở lại.
Q/uỷ ăn phân cũng vội vàng đẩy lưng cha mình:
«Bố mau đi đi, không còn thời gian nữa rồi!»
Sàn nhà uốn lượn, tiết ra chất nhầy ấm nóng dưới chân chúng tôi, giống như khoang tiêu hóa của một sinh vật nào đó.
Bức tường trở nên mềm nhũn, bên trong truyền đến tiếng vang của n/ội tạ/ng đang co bóp.
Xung quanh vang lên tiếng răng nghiến vào nhau ken két...
Nó muốn ăn thịt người.
Trần Huyền Hoàng ôm la bàn, hoảng lo/ạn chạy từ cuối hành lang ra.
Mồ hôi nhễ nhại, ánh mắt rối bời, ông ta chẳng còn tâm trí đâu mà đấu với tôi nữa.
Ông ta gào lên:
«Rút lui nhanh! Căn hộ này là một sinh vật sống...»
Lời còn chưa dứt, cửa sổ sau lưng ông ta đã hóa thành hàng chục mảnh kính sắc nhọn, đ/âm thẳng vào lưng ông!
Trước khi ăn thịt người, căn hộ sẽ dùng đủ mọi cách để dìm ch*t, tr/eo c/ổ, làm ngạt thở hoặc ch/ém ch*t nạn nhân... sau đó mới từ từ thưởng thức.
Nó nhắm vào Trần Huyền Hoàng đầu tiên!
Bình luận hoảng hốt:
【Á á á, đại lão cẩn thận!!】
【Ông là pháp sư duy nhất của đoàn làm phim đấy, ông mà ch*t thì những người khác phải làm sao!】
【Trần đại sư cố lên! Ông là hy vọng cuối cùng của mọi người đấy!】
【Hu hu, nếu ông ch*t rồi, chẳng lẽ mọi người phải trông chờ vào con l/ừa đ/ảo Lý Khả Ái kia sao!】
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh!
Tôi giơ tay kết ấn:
«Khảm quyết, Thủy kết giới!»
Một lớp kết giới nước bao quanh Trần đại sư, bảo vệ ông ta.
Bình luận nghi hoặc:
【Chuyện gì thế này! Hình như có màn sương nước bao quanh đại sư!】
【Oa! Trần đại sư lợi hại quá! Không hổ danh là pháp sư giỏi nhất cả nước!】
【Người vừa đọc khẩu quyết hình như là giọng nữ, là chú ngữ Lý Khả Ái đọc phải không?】
【Lầu trên, mày ngốc à? Nó chẳng biết gì cả, có khi còn kém cả tao. Ít nhất tao còn ở đạo quán tận hai tháng đấy.】
Nãy giờ máy quay của nhiếp ảnh gia toàn chĩa vào Trần Huyền Hoàng nên không quay được tôi.
Trần đại sư ngồi bệt xuống đất, ngơ ngác ngước nhìn tôi:
«Có phải... có phải cô c/ứu tôi không?»
Tôi cười híp mắt:
«Lưỡi thẳng lại rồi hãy cảm ơn nhé.»
Bình luận kinh ngạc:
【Ông ta cảm ơn Lý Khả Ái á?!】
【Ôi mẹ ơi, thật hay đùa đấy?】
22
Đèn chùm rơi xuống, d/ao phay bay lo/ạn xạ.
Dây điện biến thành dây thừng, siết ch/ặt cổ người.
Mảnh gương vỡ vụn thành d/ao, c/ắt đ/ứt động mạch.
Thủy q/uỷ, m/a tr/eo c/ổ, q/uỷ ăn phân... bọn họ như phát đi/ên, đôi mắt đỏ ngầu chiến đấu với căn hộ, từ trong những hiểm nguy không ngờ tới, họ hết lần này đến lần khác c/ứu người thân của mình.
Họ bất chấp nguy hiểm h/ồn phi phách tán, dốc hết sức lực để hộ tống người thân thoát khỏi căn hộ!
Những h/ồn m/a khác bị cảm xúc của họ lay động, họ tưởng tượng người thân của họ chính là người thân của mình, họ cũng cùng nhau chiến đấu với căn hộ, sát cánh bên nhau.
Nhưng căn hộ đã đói đến cực điểm, nó đóng ch/ặt cửa sổ, không cho phép bất kỳ "thức ăn" nào trốn thoát.
Tôi giơ tay kết ấn:
«Ly quyết, Hỏa lồng đèn!»
Từng chiếc đèn lồng đỏ rực bay ra từ hư không, đêm đen sáng như ban ngày.
Tôi nhìn Tạ Đường.
Không đợi tôi mở lời, cậu ấy khẽ nói: «Yên tâm, tôi sẽ bảo vệ họ.
«Cậu cứ làm những gì cậu muốn đi.»
Không biết từ lúc nào, chúng tôi đã hiểu ý nhau đến thế.
Tôi nháy mắt tinh nghịch:
«Quái vật này ăn khỏe thế, vậy tôi mời nó ăn thịt nướng nhé!»
Nói đoạn, hai tay kết ấn:
«Phượng Hoàng Hỏa!»
Một tiếng phượng hót sắc lẹm x/é toạc bầu trời! Từ hư không lao ra một con phượng hoàng khổng lồ rực rỡ sắc màu! Nó bay lượn giữa không trung, phun ra ngọn lửa th/iêu đ/ốt căn hộ đang uốn lượn.
Trong chớp mắt, căn hộ như một miếng thịt mỡ lớn, bị lửa th/iêu đ/ốt, tỏa ra những luồng hương thơm nức mũi.
Cả tòa nhà đ/au đớn vặn vẹo, tiếng gào thét thê lương vang vọng khắp tòa nhà m/a!
Thừa lúc nó đ/au, lấy mạng nó.
Tôi lại kết ấn: «Cửu Đầu Xà!»
Quái xà cao tựa núi non bò ra từ hư không, chín cái đầu lắc lư, đổ xuống bóng m/a khổng lồ.
Nó bao vây tòa nhà, cái đuôi rắn vung lên quấn ch/ặt căn hộ.
Đột nhiên, một con mắt xanh khổng lồ xuất hiện ngoài cửa sổ.
Con mắt to chớp chớp:
«Xì xì—thơm quá đi! Chủ nhân chủ nhân, ăn được chưa? Rắn con đói đói.»
Tôi thở dài:
«Ít nhất phải đợi chúng ta thoát ra ngoài rồi hãy thưởng thức nhé.»
Cửu Đầu Xà vui vẻ nói:
«Được ạ được ạ.»
Cái đuôi dài của nó cuộn lại, cả tòa nhà bị nhổ bật gốc!
Chúng tôi bị lắc lư trong tòa nhà, lần lượt bị văng ra bãi đất trống.
Mọi người ngơ ngác vì được c/ứu.
Hoắc Lân phản ứng nhanh nhất, anh tràn đầy năng lượng lao về phía ống kính:
«Cố Tranh, tôi nói cho cậu biết!
«Trên đời này không chỉ có m/a, mà còn có cả phượng hoàng nữa đấy!!!
«Phượng hoàng, đúng là một con chim khổng lồ!!»
Bình luận lại n/ổ tung:
【Á á á á! Tôi vừa thấy cái gì thế này!】
【Là phượng hoàng!! Là phượng hoàng!!!】
【Con Cửu Đầu Xà đó còn to hơn cả tòa nhà!! Đây là do Lý Khả Ái triệu hồi ra à?】
【Ôi mẹ ơi, Lý Khả Ái không nói dối! Cô ấy mới là thần thật sự!】
【Tôi sai rồi! Tôi sai rồi! Tự t/át vào mặt mình đây này!】
【Tôi quỳ xuống xin lỗi đại thần đây!】
【Tôi dập đầu bái lạy thần tiên đây!】
【Ai còn dám nói Lý Khả Ái cút khỏi show thực tế, tao cho nó cút khỏi trái đất luôn!】
【Đã in ảnh Lý Khả Ái dán trước cửa nhà để trừ tà! (Mắt trái tim.jpg)】
Trên mạng, chuyện "lật mặt" luôn xảy ra trong tích tắc.
Tôi đã quá quen rồi.
23
Sau khi c/ứu chúng tôi ra, Cửu Đầu Xà vui vẻ cuộn đuôi, định nhét cả tòa nhà đang tỏa mùi thịt nướng vào miệng.
Hệ thống tức gi/ận nhảy ra ngăn cản: 【Lý Khả Ái, cô đừng hòng!】
Lời vừa dứt, Căn Hộ M/a Quái đột nhiên biến mất tại chỗ.
Hệ thống đã chuyển nó đi rồi!
Cửu Đầu Xà cắn nhầm vào đuôi mình.
Nó ngẩn ngơ nhìn bãi đất trống không còn gì, chín cái đầu cùng rưng rưng nước mắt:
«Rắn con đói đói.»
Vẫn là Tạ Đường.
Cậu ấy dẫn con Cửu Đầu Xà đã thu nhỏ lại bằng cánh tay đi ăn đêm, chén sạch cả dãy phố đồ ăn vặt! Dùng hàng ngàn xiên thịt để làm nó no bụng.
Nó được dỗ dành đến mức cứ chốc chốc lại thốt lên:
«Thích Đường Đường nhất!
«Yêu Đường Đường nhất!
«Đường Đường là số 1, chủ nhân là số 2!»
Đoàn làm phim quay lại toàn bộ quá trình, vẻ mặt "không đáng giá" đó của nó đều được ghi lại hết.
À~ đúng rồi.
Tôi đã hoàn thành vượt mức nhiệm vụ.
Các "bề trên" nhà tôi đã cho tôi rất nhiều "tiền tiêu vặt", suýt chút nữa làm hệ thống tức đến bốc khói.
Chương trình kết thúc, một bình luận leo lên hot search:
【Mẹ kiếp! Đêm nay đáng đồng tiền bát gạo thật!
【Cứ tưởng xem show kinh dị, ai ngờ biến thành chương trình vạch trần trò bịp, lúc đặt đồ ăn về lại biến thành livestream tìm thân, nghe điện thoại xong lại thành phim thần tượng, đi vệ sinh xong lại thành phim kinh dị...
【Chưa kịp sợ hãi thì đã biến thành phim huyền huyễn cực đã!
【Cuối cùng lại biến thành...
【Tiệm ăn đêm???】
-Hết-