Tôi mỉm cười tiến lên hỏi han.

Đám quái vật trên cả toa tàu đồng loạt quay đầu lại, hít một hơi lạnh:

"Cô ta đi/ên rồi! Cô ta có biết mình đang bắt chuyện với ai không đấy?"

"Đó là Họng Thối! Một trong những yêu m/a đ/áng s/ợ nhất thế gian."

"Chỉ cần nó thích, toàn bộ quái vật trên toa này đều là bữa tối của nó."

Khung chat trực tiếp đã bùng n/ổ:

【C/ứu mạng!! Con gái ơi, con đứng gần nó quá rồi!!】

【Tuy tiểu bạch hoa rất trâu bò, nhưng Họng Thối là loại quái vật có thể làm Boss cho phó bản cấp 3S đấy!】

【Chạy ra bắt chuyện thế này có phải quá liều lĩnh không?】

Yêu m/a phát ra tiếng ùng ục trong cổ họng.

Nó chậm rãi, chậm rãi cúi người xuống "nhìn" về phía tôi.

Nó không có mắt, một cái miệng to tướng đủ để ngậm trọn nửa thân hình tôi.

Dưới ánh nhìn của mọi người, Họng Thối cong người lại, há cái miệng m/áu me đỏ lòm không ngừng tiến sát lại gần tôi... gần hơn... ngay lúc tất cả khán giả đều tưởng rằng nó sắp nuốt chửng tôi...

"Cảm ơn, quý cô xinh đẹp.

"Ghế ngồi bẩn quá, xin hỏi cô có thể giúp tôi lau một chút không?"

Họng Thối e thẹn hỏi.

Sợ tôi từ chối, nó vội vàng bổ sung:

"Xin lỗi, tôi có một chút bệ/nh sạch sẽ.

"Nếu cô thấy yêu cầu của tôi quá đáng, xin cứ việc từ chối tôi.

"Xin lỗi xin lỗi, thật sự xin lỗi vì đã làm cô chán gh/ét..."

Đám quái vật vây xem ngây người: "Hả?"

Khung chat trực tiếp đồng loạt cạn lời: 【...Họng Thối, trông đ/áng s/ợ thế kia mà lại có tính cách kiểu chiều lòng người sao?】

Tôi an ủi:

"Tôi không hề thấy ngài đáng gh/ét.

"Nhưng lau ghế cần khăn ướt sát khuẩn, 1 ngàn đồng một gói, ngài có cần không?"

Họng Thối gật đầu lia lịa.

Leng keng——

Kèm theo âm thanh tiền vào túi, lại ki/ếm thêm 1 ngàn.

Khung chat từ lo lắng cho tôi đã chuyển sang chỉ trích tôi.

【Gian thương! Đích thị là gian thương!】

【Khăn ướt 1 đồng một gói mà cô b/án người ta 1 ngàn?】

【Thương cho bạn Họng Thối quá đi mất.】

【...Phó bản này ki/ếm tiền dễ thế sao? Tôi cũng muốn vào thử quá.】

【Tỉnh lại đi! Quái vật toa 7 đúng là toàn lũ ngốc, nhưng quái vật toa khác không phải dạng vừa đâu.】

【Mọi người nghe xem—

【Một tiếng thét lớn quá!!!】

8

Một tiếng thét vô cùng thê lương truyền đến!

Đám quái vật đồng loạt bị thu hút sự chú ý.

Hoa miệng rộng lên tiếng trước:

"Nhắc mới nhớ, trên chuyến tàu này hình như có người chơi nhân loại đấy."

Nữ họa bì vừa thử màu son trên cánh tay vừa tiếp lời:

"Giờ ngươi mới biết à?

"Không chỉ có một đâu."

Đôi mắt ảm đạm của Tiểu q/uỷ lửa bỗng nhiên sáng lên, cậu bé thì thầm:

"Thật muốn kết bạn với người chơi quá.

"Trước đây mình từng quen một người, chúng mình đã hứa sẽ thường xuyên gặp nhau, tiếc là lâu lắm rồi không thấy chị ấy."

Hoa miệng rộng vừa nghe xong liền đảo mắt:

"Người chơi thì có gì hay? Gh/ét nhất là người chơi.

"Ta không thèm làm bạn với bọn họ đâu."

Yêu chổi nghiêm túc nói:

"Tiểu sa di, đã lâu rồi con không gặp người bạn đó sao?

"Chị ta xuyên qua đủ loại phó bản, sống ch*t khó lường, có khi chị ta ch*t từ lâu rồi cũng nên."

Tiểu hòa thượng sững sờ.

Cậu bé đi/ên cuồ/ng lắc đầu:

"Không đâu, không đâu, chúng con đã hứa sẽ thường xuyên gặp nhau mà!

"Chị ấy sẽ không ch*t đâu!"

Rết tinh mỉa mai bắt chước giọng cậu:

"Ôi dào ôi~ không đâu~ không đâu~ chị ấy~ sẽ~ không~ ch*t~ đâu~"

Tiểu hòa thượng nghẹn ngào:

"Chúng con đã hứa rồi, chị ấy sẽ không ch*t!"

Nước mắt như chuỗi hạt đ/ứt dây, lã chã rơi xuống.

Nhện tinh không nói gì.

Những nỗi buồn vui xung quanh không liên quan gì đến nó, tất cả mọi thứ trên thế giới này đều không liên quan đến nó, nó tập trung, toàn tâm toàn ý loay hoay với chiếc hộp giải đố.

Tám con mắt của nó sáng rực, sáu cái xúc tu cùng tham chiến.

Trầm tư suy nghĩ, vùi đầu làm việc, đắm chìm trong thế giới câu đố của riêng mình, không biết trời đất là gì.

Tôi ghé sát vào nhìn, không ngờ đã giải đến cửa ải thứ 98 rồi.

Giải thêm hai câu đố nữa là nó sẽ thành công mỹ mãn!

Lúc này—

Bạch Vô Thường vốn đang lặng lẽ ngắm cảnh ngoài cửa sổ đột nhiên chậm rãi quay đầu lại.

Ngài khẽ cười thành tiếng:

"Đoán xem, toa tàu của chúng ta có người chơi nhân loại nào không nhỉ?"

9

Một hòn đ/á làm dậy sóng nghìn lớp.

Đám quái vật trên toa tàu đều không thể bình tĩnh nổi nữa.

Chúng nghi ngờ lẫn nhau, quan sát lẫn nhau, cuối cùng đồng loạt dồn ánh mắt lên mặt tôi.

"Cô tiếp viên, cô là quái vật gì?"

Hoa miệng rộng đi thẳng vào vấn đề.

Rết tinh bồi thêm:

"Cả toa tàu này, chỉ có cô là mang hình dáng con người, b/án thức ăn của con người.

"Cô chắc chắn là người chơi nhân loại rồi!"

Ngoài nhện tinh vẫn đang đắm chìm trong thế giới của riêng mình...

Cả toa tàu quái vật đều nhìn chằm chằm vào tôi không chớp mắt, hổ rình mồi, cảnh tượng này thật khiến người ta rợn tóc gáy.

Khung chat trở nên căng thẳng:

【Xong đời! Bị phát hiện rồi.】

【Tiểu bạch hoa gan thật đấy! Mang gương mặt con người trà trộn vào đám quái vật, tưởng chúng nó m/ù hết à?】

【Thú thật, quái vật giờ mới hỏi cô ta có phải nhân loại không đã là quá chậm chạp rồi.】

【Đúng vậy, cô ta chẳng phải là nhân loại rõ mười mươi sao! Còn phải hỏi?】

【Làm sao đây? Quái vật có ăn thịt cô ấy không?】

【Cuối cùng cũng đến lúc "không ngươi ch*t thì ta sống" rồi!】

【Lầu trên, phải là "không ngươi ch*t thì ta 'vo/ng'", nếu không theo ý cậu thì chỉ có cậu sống thôi à.】

【C/âm miệng đi mọi người! Nín thở, tập trung xem cô ấy trả lời thế nào.】

【Ồ hô~ Giờ đi săn đến rồi!】

Tôi cười cười, ánh mắt lướt qua gương mặt từng con quái vật:

"Tôi á~

"Tôi là yêu cây."

Nói xong, giơ tay bấm quyết.

Vút—

Một sợi dây leo phục m/a g/ầy gò ẻo lả từ hư không bay ra, bay thẳng đến trước mặt Tiểu q/uỷ lửa, cù lét cậu bé.

Tiểu sa di bị chọc cười khúc khích.

Hoa miệng rộng chậc lưỡi:

"Hóa ra là yêu quái hệ mộc của chúng ta, hân hạnh hân hạnh.

"Chỉ là, ngươi cũng quá yếu ớt rồi, quá làm mất mặt yêu quái hệ mộc chúng ta!"

Tôi tủi thân chọc chọc ngón tay:

"Xin lỗi mà~

"Tôi chỉ là một tiếp viên vai không gánh nổi, tay không xách được thôi."

Khung chat cạn lời:

【Lý Khả Ái, cô diễn đủ chưa!】

【Cô dùng một trận cuồ/ng phong thổi bay khách sạn Quý Phi, Phượng Hoàng phun lửa nướng ch/áy vạn yêu m/a, triệu hồi thần hồ đơn đấu Diêm Vương, một tiếng lôi đình gi/ận dữ ai không run cầm cập? Ở đây diễn cái gì thế này?】

【Lầu trên, đoạn này tôi hình như thấy ở đâu rồi thì phải?】

【Ồ, tôi cũng copy từ khu bình luận thôi. Mỗi lần cô ta diễn yếu đuối là fan Nữ thần tình yêu lại mỉa mai như thế.】

Hoa miệng rộng tin lời nói dối của tôi:

"Thôi bỏ đi, cô cũng đừng buồn.

"Cùng là yêu quái hệ mộc, gặp nguy hiểm, ta có thể bảo vệ cô một chút.

"Chỉ là nói như vậy, toa 7 chúng ta không có người chơi sao?"

Đám quái vật đang định đồng tình với Hoa miệng rộng.

Lại nghe Bạch Vô Thường cười lạnh một tiếng:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
5 Đồng Trần Chương 36
8 Lỡ làng Chương 14
9 Xoá bỏ Omega Chương 15
12 Cuốn sổ tiên tri Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trợ lý đặc biệt Beta số một của tổng tài

Chương 12
Tôi là trợ lý cấp cao của Giang Vọng - CEO Tập đoàn Giang thị. Một Beta ngũ quan phổ thông, thuộc kiểu ném vào đám đông là chìm nghỉm ngay lập tức. Trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài mờ nhạt của tôi chính là ông chủ Giang Vọng. Một Alpha cấp S, người thừa kế duy nhất của Giang gia, sở hữu gương mặt đẹp đến mức khuynh quốc khuynh thành nhưng tính cách thì tồi tệ vô cùng. Bên ngoài đồn ầm lên rằng Giang Vọng là kẻ m/áu lạnh vô tình, cực kỳ chán gh/ét Beta. Trong mắt hắn, sinh vật mang tên Beta vừa chậm chạp lại vừa vô vị, chẳng khác nào một lỗi trong chuỗi tiến hóa. Đám Omega trong công ty suốt ngày nhìn tôi bằng ánh mắt thương cảm: "Trợ lý Trần thảm thật đấy, ngày nào cũng phải hứng chịu cơn cuồ/ng b//ạo của Giang tổng." "Nghe nói hôm qua Giang tổng lại ném tài liệu ra ngoài à? Trợ lý Trần không bị thương chứ?" "Dù sao thì lương năm cũng năm trăm nghìn tệ, đổi lại là tôi thì tôi cũng nhịn. Nhưng chắc cũng chỉ có khúc gỗ như trợ lý Trần mới chịu đựng nổi chừng ấy năm." Trong mắt họ, tôi là một kẻ làm công ăn lương thấp cổ bé họng, vì vài đồng bạc lẻ mà b/án rẻ cả tôn nghiêm. Thế nhưng, điều mà họ không bao giờ biết được là: Vị Alpha cấp S ngạo nghễ, không coi ai ra gì kia, đêm nào cũng phải vùi mặt vào bụng dưới của tôi thì mới có thể đi vào giấc ngủ.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
102
Chúc Mừng Chương 6
Hàn Chi Chương 7
Hạc Ngàn Năm Chương 11