19
Đoàn tàu ầm ầm lăn bánh rời đi.
Trên sân ga, tôi và Tần Chi Ý bước về phía vòng xoáy thời không, quay trở về thế giới của mình.
Nhưng khi ngoảnh đầu lại, tôi bàng hoàng nhìn thấy—
Trên đoàn tàu đang xa dần, những chữ cái khổng lồ rực sáng—【Chuyến tàu Hoàng Tuyền】!
Hóa ra lũ quái vật thực sự đã ch*t!
Hóa ra Hắc Bạch Vô Thường đến đây là để đưa họ đi!
Chỉ vì thấy tôi khóc quá đ/au lòng, nên mọi người mới nói dối tôi.
Qua ô cửa sổ, những con quái vật đang dần xa khuất đang vẫy tay chào tạm biệt tôi.
Họ đều đang cười:
"Tạm biệt nhé, Lý Khả Ái!"
"Tạm biệt—"
Ánh ráng chiều cuối cùng cũng vụt tắt.
Đoàn tàu cũng biến thành một chấm nhỏ xa xăm phía sau đường chân trời, cho đến khi mất hút.
"Tạm biệt nhé, những người bạn của tôi.
"Cảm ơn các bạn đã cùng tôi ngắm ráng chiều."
Ngoại truyện
【Hồi tưởng cảnh tượng】
Nửa ngày trước.
Bách Mục Quái dùng th/uốc nhỏ mắt m/ua được từ tay cô tiếp viên, cuối cùng cũng cảm thấy mắt dễ chịu hơn nhiều.
Một trăm con mắt của nó cùng xoay chuyển, hạnh phúc cảm thán:
"Cảm ơn trời đất! Th/uốc nhỏ mắt dùng thích quá!
"Kính cửa sổ toa tàu bẩn đến mức không xuyên sáng, đọc báo mà tối tăm đến mức mắt sắp m/ù rồi."
Đúng lúc này, chuyện kỳ lạ xảy ra.
Những chữ trên tờ báo dường như to lên một chút.
Nó đầy bụng nghi hoặc, không thể tin nổi mà dụi dụi mắt—chữ trên báo lại to thêm một chút nữa!
Tờ báo này là vật sống!
——Nó là ai? Có phải là người chơi không?
Nghe nói người chơi có đủ loại dị năng, chẳng lẽ trong số người chơi có người biết "hóa vật"?
Bách Mục Quái co người vào ghế, ôm ch/ặt tờ báo vào lòng.
Nó không muốn ăn thịt người chơi, nhưng khó đảm bảo kẻ khác cũng không muốn ăn.
"Người chơi nhỏ bé, cứ để ta bảo vệ vậy."
Bách Mục Quái nghĩ như thế.
...
【Kết thúc hồi tưởng】
"Cậu vậy mà lại biến thành tờ báo sao?"
Tôi bị cá giang đoàn cay nóng làm cho hít hà, liếc nhìn Đoan Mộc Thanh.
Cậu học sinh tiểu học gật đầu lia lịa:
"Đúng thế đúng thế, chẳng có con quái vật nào phát hiện ra cả!
"Lợi hại không?"
Tôi nhướng mày: ...Có gì đâu, rõ ràng là Bách Mục Quái đã phát hiện ra rồi mà.
Tần Chi Ý bưng lên ba ly nước lạnh.
Một ly nước ô mai sơn tra, một ly nước dưa hấu dừa, một ly trà sữa ô long hoa nhài.
Cô ấy xoa đầu tôi, ngồi xuống ăn cơm:
"Lần này Ô Oa h/ận cô ch*t mất.
"Anh ta vốn chỉ cần đi xuyên qua 6 toa tàu nữa là hoàn thành nhiệm vụ. Sắp vượt ải đến nơi rồi, lại bị cô dùng một trận cuồ/ng phong tiễn đi mất.
"Không hoàn thành nhiệm vụ thì không ra khỏi phó bản được.
"Nghe A Nhiên nói, Ô Oa bây giờ đang một đường chạy tới địa phủ, tìm ki/ếm 'Chuyến tàu Hoàng Tuyền' đấy..."
-Hết-