Quân tử như ngọc.
Lý Thanh thực sự xứng với câu "Người như ngọc, công tử thế vô song". Ở anh toát ra khí chất thấm vào tận xươ/ng tủy, trong cái vẻ nho nhã thư sinh lại ẩn chứa sự tự chủ của một thương nhân.
Có lẽ do dư âm cơn say khiến đại n/ão chưa tỉnh táo, tôi đưa tay chọc chọc vào người anh.
Anh mở mắt, nghiêng đầu nhìn tôi, ánh mắt nhìn chăm chú hồi lâu.
Tôi cong cong đôi mày: "Anh không biết là mình bị dị ứng sao?"
Anh cụp mắt, hồi lâu mới đáp: "Em vẫn còn buồn sao?"
Lý Thanh rất tốt, chỉ là tuổi tác hơi lớn một chút.
Ai mà hiểu được, lần đầu tiên anh đưa tôi đến trường đại học, bạn cùng phòng thân thiết hỏi tôi: "Đây là chú hay anh trai của cậu thế?"
Tôi im lặng, thở dài, Lý Thanh không nói một lời, lặng lẽ giúp tôi khuân đồ.
Cuối cùng, tôi kéo Lý Thanh lại giới thiệu với bạn cùng phòng: "Đây là người ngoài của mình."
Bạn cùng phòng khó hiểu.
Lý Thanh cụp mắt tiếp lời: "Ý cô ấy là, cô ấy là người trong nhà của tôi, nói cách khác, cô ấy là... phu nhân của tôi."
Bạn cùng phòng mở to mắt, vô cùng chấn kinh, rồi vỗ tay: "Bạn học à, chú cháu mà cậu cũng yêu được cơ đấy."
Tôi gật đầu, ngước 60 độ nhìn bầu trời, ngậm kẹo mút thở dài đầy u sầu: "Hơn nữa còn là hôn nhân sắp đặt."
Bạn cùng phòng càng chấn kinh hơn, kéo tôi sang một bên: "Bạn à, kể chi tiết nghe xem."
Tôi đang định buôn chuyện về cuộc đời hoang đường này với người khác thì Lý Thanh lặng lẽ chuyển xong đồ, cuối cùng lôi tôi ra khỏi đám đông: "Đi nạp thẻ cơm."
Trên đường đi nạp thẻ, Lý Thanh bắt đầu dặn dò tỉ mỉ: "Đừng nói quá nhiều với người khác, không tốt cho em đâu. Ở trường phải ăn uống đàng hoàng, cuối tuần anh đến đón, có chuyện gì thì gọi điện cho anh. Em còn nhỏ, ở trường phải biết tự chăm sóc bản thân."
Cơn gió thu thổi qua, tôi hơi chớp mắt vì câu "em còn nhỏ".
Tôi chăm sóc mẹ bao nhiêu năm nay, tôi luôn nghĩ mình đã trưởng thành rồi, hóa ra vẫn còn nhỏ sao?
5
Lý Thanh nạp thẻ xong rồi đi, chỉ còn mình tôi ở lại trường.
Tranh thủ lúc mới khai giảng, tôi suy tính tự tạo cho mình một hình tượng.
Học kỳ mới này, tôi quyết định làm một cô gái u sầu.
Ngày đầu tiên tan học, tôi nhờ bạn cùng phòng m/ua cơm giúp. Tôi vừa về đến ký túc xá thì Lý Thanh gọi điện.
"Hôm nay thế nào?"
Tôi thản nhiên đáp đầy u sầu: "Vạn vật đều là mây khói, sư phụ đã nhìn thấu hồng trần rồi."
Bạn cùng phòng xách cơm của tôi đi ngang qua: "Ôi dào, bái kiến u sầu sư tôn."
Tôi khẽ đưa ngón trỏ đặt lên môi: "Suỵt, sư phụ đang gọi điện cho sư mẫu của con đấy."
Bạn cùng phòng nhướng mày: "Cái người sư mẫu nạp hẳn 20 ngàn vào thẻ cơm cho cậu ấy hả?"
Tôi nhất thời không giữ được hình tượng, phát ra một tiếng hỏi đầy sắc nhọn: "Cậu nói cái gì cơ?"
Bạn cùng phòng ném thẻ cơm cho tôi: "Cậu không xem thẻ cơm của mình à?"
"..."
Hôm qua lúc Lý Thanh nạp thẻ cho tôi, tôi vẫn còn đắm chìm trong câu "em còn nhỏ", tỉ mỉ cảm nhận hương vị được người lớn quan tâm.
Cuối cùng tôi cầm thẻ cơm, qua điện thoại hỏi: "Thẻ cơm 20 ngàn, anh muốn m/ua em làm tử sĩ đấy à!"
Lý Thanh không nhịn được cười thành tiếng: "Ăn nhiều chút."
Điện thoại cúp máy, tôi ngửa đầu 60 độ nhìn chiếc thẻ trong tay, tiếp tục u sầu.
6
Nhưng tôi chỉ u sầu được ba ngày, không trụ nổi, lại trở về làm cô gái nhỏ hoạt bát đi/ên cuồ/ng.
Ban ngày nhảy chân sáo đi học, dũng cảm phát biểu, tối lại kéo bạn cùng phòng chạy bộ quanh trường, bảo là để rèn luyện thân thể.
Cuối tuần còn đăng ký thi đấu bóng rổ của trường, mặc dù không biết chơi, nhưng tình cờ đội nữ của lớp đang thiếu người dự bị.
Tôi cảm thán, ai hiểu được màn song hướng lao về phía nhau này giữa tôi và đội bóng rổ nữ chứ.
Lần đầu tiên thi đấu, Lý Thanh tình cờ có thời gian đến xem, anh vừa họp ở công ty xong, vẫn còn mặc vest chỉnh tề.
Kết quả là chứng kiến cảnh tôi vừa vào sân đã ngã nhào một cái thật đ/au, rồi ngậm ngùi rời sân.
Sau đó mọi người giải tán, tôi ngồi đó ủ rũ.
Lý Thanh bước tới, tôi bướng bỉnh quay mặt đi: "Anh thấy hết rồi đúng không, giờ có thể cười nhạo em rồi đấy."
"Chân còn đ/au không?"
Tôi cúi đầu nhìn vết xước trên chân, nước mắt lập tức rơi xuống, vừa lau nước mắt vừa đáp: "Biết thế em đã không đăng ký, mất mặt quá, đã bảo em là dự bị, không cần ra sân mà."
"Đi thôi, anh đưa em đi băng bó."
Tôi đi được vài bước, đ/au quá, cuối cùng là Lý Thanh cõng tôi đi.
Từ sân tập đến bệ/nh viện trường, rồi từ bệ/nh viện về nhà.
Tôi nằm trên lưng anh, chán nản ngẩng đầu, một cơn gió thu thổi qua tán lá cây dương trên đỉnh đầu, lá rụng lả tả, có một chiếc rơi vào tay tôi, tôi cầm lấy đưa cho Lý Thanh xem.
"Anh Thanh, lá cây này."
"Anh thấy rồi."
"Em phải mang về kẹp vào sách làm kẹp sách."
"Ừ, kỷ niệm mùa thu đầu tiên chúng ta quen nhau."
Tôi đung đưa bàn tay cầm lá cây trước mặt anh.
Tôi nghiêng đầu áp vào vai anh, ánh hoàng hôn đổ bóng chúng tôi lên bức tường trắng muốt.
7
Mùa thu khép màn, chớm đông, tôi cùng bạn cùng phòng đi m/ua quần áo.
Tôi thích mặc những bộ đồ thiên về màu xám, trông rất trưởng thành.
Một ngày nọ, tôi về nhà, phát hiện Lý Thanh cũng m/ua cho tôi một bộ quần áo.
Tôi kinh ngạc: "Ôi trời đất ơi, đến Barbie cũng không dám mặc màu hồng thế này."
Váy hồng, áo khoác hồng, giày hồng.
Còn có cả một bộ trang sức đ/á quý màu hồng.
Tôi đi/ên cuồ/ng từ chối: "Emmm, em sẽ không mặc đâu, dù giờ anh đang nuôi em, em cũng không vì tiền mà cúi đầu đâu."
Lý Thanh gật đầu: "Không sao, chỉ là tiện đường thấy thì m/ua thôi, không thích thì cứ để trong tủ quần áo là được."
Bộ quần áo đó để trong tủ phòng tôi, thỉnh thoảng lấy đồ là tôi lại nhìn thấy.
Sau đó vào một ngày cuối tuần, tôi nổi hứng, thay đồ, còn trang điểm, làm tóc.
Tôi làm bộ thản nhiên bước ra khỏi cửa phòng, đi một vòng trước mặt bảo mẫu và người giúp việc theo giờ.
Không ai chú ý, tôi lại đi thêm một vòng nữa.
Bảo mẫu nhìn tôi một cái, tôi khẽ ho một tiếng, ra vẻ không quan tâm hỏi: "Dì Vương, dì thấy bộ đồ này của cháu thế nào?"
Dì Vương nhìn tôi đ/á/nh giá nghiêm túc: "Đẹp lắm, cô bé mặc bộ này xinh lắm."
Đã nhận được sự công nhận.
Khóe miệng tôi cong lên đi/ên cuồ/ng, lại chạy đi gõ cửa phòng làm việc của Lý Thanh.
"Vào đi."
Tôi đẩy cửa, Lý Thanh ngẩng đầu, anh nhìn tôi, tôi làm bộ không quan tâm bước vào, còn tìm một cái cớ:
"Em thấy anh bận quá nên vào xem anh thế nào, anh biết đấy, sức khỏe là quan trọng nhất."
Lý Thanh nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy ý cười.
"Rất đẹp."
Tôi lập tức hơi ngượng ngùng, cố gắng đ/è khóe miệng xuống: "Em không hỏi anh về quần áo, chỉ đơn thuần vào thăm anh thôi."
"Vậy thì cũng vẫn rất đẹp."
Khóe miệng tôi không kìm được nữa, ghé sát vào, nhìn Lý Thanh, cười hì hì hai tiếng, rồi ngoắc ngoắc ngón tay với anh.