Cẩm Hòa Phản Kháng

Chương 6

20/05/2026 16:53

Ta cố ý khiêu khích.

Đại hoàng tử nhìn ta chằm chằm.

Vết thương trên người hắn đang rỉ m/áu.

Trong cuộc giằng co, ta không hề lùi bước.

Một lúc lâu sau, Đại hoàng tử buông cổ ta ra, cười nhạt: "Con gái của Tô các lão, quả nhiên danh bất hư truyền, gan dạ thật đấy."

Ta phụ họa: "Vậy còn Đại điện hạ thì sao? Gan dạ của người có đủ lớn không?"

Nam nhân sững sờ, rồi cười lớn.

Lúc này, sự đề phòng trong mắt hắn gần như biến mất.

Bởi lẽ, hẳn là hắn đã nhận ra, xét trên một khía cạnh nào đó, ta và hắn là cùng một loại người.

Đủ tham vọng, đủ nhẫn nhục chịu đựng.

Và cũng có chung kẻ th/ù.

13

Sau khi đạt được thỏa thuận với Đại điện hạ,

ta sắp xếp cho phụ thân bí mật gặp hắn một lần.

Nhờ chính vị các lão như phụ thân ra mặt, Đại điện hạ không còn dị nghị gì về việc liên minh nữa.

Khoảng thời gian tiếp theo, đầu tiên là phụ thân đại nghĩa diệt thân, tố cáo cả nhà trưởng phòng, vạch trần mọi việc trưởng phòng đã làm cho Thái tử.

Thái tử cũng là kẻ nhẫn tâm.

Vì muốn ch/ặt đuôi cầu sinh, hắn c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ với trưởng phòng phủ họ Tô, Thái tử phi Tô Nguyệt Hoàn trực tiếp bị cấm túc.

Khi phụ thân dẫn mẫu thân ra ở riêng, tổ mẫu còn muốn đem gia quy ra dọa.

"Tô Hoài Dân! Ngươi đại nghịch bất đạo! Sau khi ch*t cũng không còn mặt mũi nào gặp tổ tông!"

Phụ thân cười lạnh: "Ta kính người, mới gọi người một tiếng mẫu thân. Nhưng người đã bao giờ coi ta là con trai chưa? Vợ ta bao năm nay vì sao mãi không mang th/ai, người thực sự cho rằng ta không biết sao? Còn nữa... cái ch*t của sinh mẫu ta, thực sự chỉ là do băng huyết sao?"

Chuyện cũ không thể tra xét tận gốc.

Nhưng không có nghĩa là phụ thân không biết rõ.

Tổ mẫu chân mềm nhũn, ngã quỵ xuống đất.

Bà bỗng nhớ đến Tô Nguyệt Hoàn, vội nói: "Hoàn nhi của ta là Thái tử phi! Trưởng phòng nhất định sẽ không sao!"

Sắc mặt phụ thân càng trầm xuống: "Người được chọn làm Thái tử phi vốn dĩ phải là con gái ta! Mẫu thân, người không nên ra tay với Cẩm Hòa!"

Tổ mẫu bỗng chốc hiểu ra: "Các người đều biết rồi? Hèn gì... hèn gì ngươi đối với Tô gia lại vô tình đến thế! Nhưng thì đã sao? Hoàn nhi là đích nữ trưởng phòng, nó mới xứng đáng làm Thái tử phi! Hy sinh một Cẩm Hòa thì có đáng là gì?!"

Mẫu thân định nổi gi/ận, bị phụ thân ngăn lại: "Phu nhân đừng động khí, giữ gìn thân thể. Nàng hiện đã mang th/ai ba tháng rồi. Chúng ta đi thôi, từ nay về sau trưởng phòng phủ họ Tô và chúng ta không còn can hệ gì nữa."

Phụ thân dốc toàn lực phò tá Đại hoàng tử.

Trước hết là nhổ tận gốc cánh tay đắc lực của Thái tử.

Tiếp theo là những lời đồn thổi ngập trời, dùng dư luận đ/è bẹp Thái tử.

Con người trong cơn lo âu tột độ, hành vi sẽ trở nên méo mó.

Mà càng mất kiểm soát, sơ hở càng nhiều.

Tốc độ sụp đổ của Thái tử nhanh hơn ta dự tính.

Hắn như chó cùng rứt giậu, muốn đoạt ngôi trước.

Đại hoàng tử vừa hay thực hiện kế "bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau".

Ngày xảy ra cung biến, Thái tử dùng trường ki/ếm u/y hi*p hoàng đế: "Phụ hoàng, truyền ngôi đi, con là Thái tử, con ngồi lên ngai vàng là thiên mệnh sở quy."

Đại hoàng tử đã sớm thu phục được hơn nửa cấm quân làm vây cánh.

Nhưng hắn lại chẳng vội c/ứu giá.

Cho đến khi Thái tử đoạt được ngọc tỷ, dùng ki/ếm đ/âm xuyên người hoàng đế, Đại hoàng tử mới dẫn theo tùy tùng, chậm rãi xuất hiện.

"Thái tử, ngươi dám tạo phản? Ta với tư cách là hoàng huynh của ngươi, hôm nay sẽ bắt ngươi, b/áo th/ù cho phụ hoàng."

Khi Đại hoàng tử nói câu này, khóe môi khẽ nhếch.

Không hề vì hoàng đế sắp băng hà mà đ/au lòng nửa phần.

Khoảnh khắc này, hoàng đế vẫn chưa trút hơi thở cuối cùng.

Ông nhìn đứa con đã đ/âm mình, lại nhìn đứa con trai đứng nhìn ch*t không c/ứu, trong đáy mắt ông trào dâng nỗi bi thương tột cùng.

Chắc là ông đã hối h/ận.

Năm xưa, không nên ng/ược đ/ãi mẹ con Đại hoàng tử.

Cũng không nên nuôi dưỡng ra tên sói mắt trắng Thái tử này.

Nhưng muộn rồi.

Tất cả đều đã muộn.

Một đời đế vương ch*t không nhắm mắt.

Khi Đại hoàng tử bắt được Thái tử, hắn cười nhạo: "Ngươi đã bỏ lỡ một người phụ nữ tốt. Nếu như, ngươi cưới Tô Cẩm Hòa, có lẽ, đã không có kết cục này."

Đồng tử Thái tử chấn động.

14

Tân đế đăng cơ, hắn đón ta vào cung.

Nói là, cho ta một bất ngờ.

Ta được cung nhân dẫn đến lãnh cung, nhìn thấy phế Thái tử và Tô Nguyệt Hoàn.

Hai kẻ đó không lâu trước đây, vừa mới đ/á/nh nhau một trận tơi bời.

Không còn chút ân ái thuở nào.

Đứa con của Tô Nguyệt Hoàn đã mất, người đã g/ầy trơ xươ/ng, già đi mười tuổi.

Thấy ta, ả quỳ bò tới: "Nhị muội, c/ứu ta với! Ta bị Thái tử mê hoặc! Chính hắn quyến rũ ta trước, cũng là hắn bày mưu hèn, hợp tác với Tề Thịnh, h/ủy ho/ại trong trắng của muội tại cung yến!"

Ta lùi lại một bước, không để ả chạm vào váy mình.

Cười lạnh: "Đường tỷ, là tỷ tự muốn làm Thái tử phi, giờ đây chỉ là dã tràng xe cát. Đây là con đường tỷ tự chọn, ta sẽ không c/ứu tỷ đâu."

Trạng thái của phế Thái tử cũng rất tệ, hắn bị hành hình, trông như một kẻ ăn mày.

"Cẩm Hòa, ta sai rồi! Sớm biết thế này, ta đã cưới nàng rồi! Là con tiện nhân này dụ dỗ ta! Nàng hãy bảo Tô các lão c/ứu ta, được không? Sau này, ta chỉ đối xử tốt với mình nàng thôi!"

Cung nô đưa cho ta một con d/ao găm.

Ta hiểu rồi, tân đế muốn ta tự tay kết liễu kẻ th/ù của mình.

Nhưng ta bỗng thấy, thật vô vị.

"Hai người tự sinh tự diệt đi, ta đi đây. Ngày lành của ta còn ở phía sau."

Bước ra khỏi lãnh cung, phía sau là tiếng ch/ửi bới, xâu x/é lẫn nhau của phế Thái tử và Tô Nguyệt Hoàn.

Không lâu sau, có cung nô đuổi theo nói: "Phế Thái tử phi Tô thị, đã qu/a đ/ời rồi."

Ha...

Thật nực cười.

Ai mà ngờ được, hai kẻ này nửa năm trước còn thề non hẹn biển.

Tô Nguyệt Hoàn nào ngờ được, ả sẽ ch*t dưới tay người đàn ông mà ả đã dùng mọi th/ủ đo/ạn để cư/ớp lấy.

Trở về phủ, ta đi gặp Tề Thịnh.

Ném chiếc khăn tay của Tô Nguyệt Hoàn vào mặt hắn: "Đường tỷ ch*t rồi, bị phế Thái tử cắn ch*t đấy. Ngươi si tình như vậy, hôm nay xuống dưới đó mà đoàn tụ với ả đi."

Tề Thịnh mở to mắt, miệng phát ra tiếng ú ớ.

Ta cười nhẹ: "Sao? Không cam tâm à? Hay là còn tâm nguyện chưa thành? Ngươi không cần lo cho Tề gia, ta đã mang th/ai rồi, phủ Tề gia rộng lớn này, sau này là do ta quyết định."

Hắn vẫn đang giãy giụa.

Ta lại nói: "Đứa trẻ tuy không phải của ngươi, nhưng phu nhân thì là của ngươi mà."

Tề Thịnh nghẹn lại, rồi tắt thở ngay lập tức.

Thật không chịu nổi một chút trêu đùa.

Ta dặn dò quản sự: "Tân đế mới đăng cơ, cả nước ăn mừng, tang sự không nên làm lớn, tùy tiện m/ua cái qu/an t/ài ch/ôn là được."

15

Đại th/ù đã báo, ta đón Linh Lung ra khỏi cung, tặng ả số tiền lớn, bảo ả đi tìm mẫu thân và đệ đệ.

Linh Lung: "Đa tạ tiểu thư đại ân!"

Ả đến giờ vẫn gọi ta là "tiểu thư", đúng là kẻ biết điều.

Có tân đế chống lưng, ta nhanh chóng trở thành gia chủ Tề gia.

Tân đế là một vị vua sáng suốt, để ta ngầm thiết lập một Ty Giám Sát, chuyên phụ trách giám sát nữ quyến các quan lại ở kinh thành.

Đôi khi, ra tay từ phía nữ giới, có thể thu thập được nhiều tin tức hữu ích hơn.

Bề ngoài, ta là góa phụ Tề phu nhân, thực chất sau lưng, là một trong những tâm phúc làm việc cho hoàng đế.

Sau khi đứa trẻ chào đời, ta càng bận rộn với các mối qu/an h/ệ giao thiệp.

Ngày tháng sung túc, lại nắm giữ thực quyền.

Điều duy nhất khiến ta đ/au đầu là, Tề Chiến càng ngày càng âm u.

Hắn đúng là một hũ giấm.

Đêm nay, ta vừa bước vào thùng tắm, nam tử trẻ tuổi đã lặng lẽ xuất hiện phía sau.

Hắn không nhanh không chậm xoa vai cho ta, oán trách: "Tỷ tỷ, tỷ đã ba ngày không sủng ái ta rồi. Hoàng thượng nhiều lần triệu kiến tỷ, rốt cuộc là vì chuyện gì?"

Lại nữa rồi...

Đêm nay không thể yên ổn được.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
5 Đồng Trần Chương 36
8 Xoá bỏ Omega Chương 15
9 Lỡ làng Chương 14
12 Cuốn sổ tiên tri Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Như An

Chương 7
Tại yến tiệc Trung thu trong cung, có kẻ ám sát Tam hoàng tử. Đích tỷ chẳng màng sống chết, lao lên đỡ nhát kiếm thay người. Lúc lâm chung, Hoàng đế hỏi nàng còn tâm nguyện gì chăng. Nàng thưa: "Như An là muội muội ta thương yêu nhất. Phận ta mỏng manh, chẳng còn duyên phận cùng Tam hoàng tử kết tóc se tơ, nguyện cầu để muội muội thay ta thực hiện hôn ước." Kiếp trước, ta thuận lợi trở thành Hoàng tử phi. Kẻ kẻ đều ghen tị với thứ nữ như ta bỗng chốc hóa phượng hoàng. Nào ngờ trong lòng Tam hoàng tử chẳng hề có ta, cuộc sống của ta chẳng khác nào đi trên băng mỏng. Tình cờ nghe được Tam hoàng tử say sưa cười lớn mà thú nhận: "Ta vốn dĩ chỉ muốn hành hạ Thẩm Như An! Ngày đó, ta tự biên tự diễn thuê sát thủ ám sát chính mình, vốn định nhân cơ hội giá họa cho Nhị hoàng tử. Ai ngờ Thẩm Vân Chiêu, kẻ ngu xuẩn kia lại lao ra đỡ kiếm. Càng không ngờ tới, trước lúc chết, nàng ta còn ép buộc giao Thẩm Như An, cái gánh nặng này cho ta!" Đêm đó, ta bò lên giường hắn, hạ độc kết liễu đời hắn. Mở mắt lần nữa, lại thấy mình trở về ngày yến tiệc năm ấy. Ta ngăn cản đích tỷ đang định lao ra đỡ kiếm: "Tỷ tỷ, tuyệt đối không được vì kẻ muốn hại mình mà vứt bỏ tính mạng."
Cổ trang
Trọng Sinh
Nữ Cường
0
Vân Dao Chương 6
Tôi đi đây Chương 7