Tứ Tượng Đông, Tây, Nam, Bắc đều là do Thần Quân thiết lập, không biết có tính là q/uỷ quái hay không.
Chỉ nghe Vương Trung Thu run giọng nói tiếp:
"Hôm kia, tớ tận mắt thấy Huyền Vũ tiện tay vớt một người chơi từ trên phố, nhét thẳng vào miệng.
"Rắc rắc, cứ như đang nhai cá khô nhỏ vậy.
"Ăn xong vẫn chưa đã, ngài ấy còn dỡ tung mái nhà một quán rư/ợu, vớt thêm một người nữa để ăn.
"Người chơi sắp phát đi/ên vì sợ hãi rồi!
"Chỉ trong một đêm, người chơi ở Bắc thành đều ch*t sạch, khụ khụ... trừ tớ ra.
"Tớ trốn trong thùng rác nên mới không bị bắt đi."
Tôi nhỏ giọng hỏi dồn:
"Mấy người chơi đó bị ăn thịt là vì muốn trốn sao?"
Vương Trung Thu đ/ập đùi cái bộp, như thể kích động vì tôi đã tìm ra trọng điểm.
Cậu ta vội vã:
"Không phải!!!"
Tôi hiểu rồi.
Chính vì không phải mới kỳ lạ, mới đ/áng s/ợ.
Game quy định rõ ràng: Tứ Tượng Thần Quân với tư cách là thủ vệ, chỉ khi phát hiện người chơi có dấu hiệu bỏ trốn thì mới được xử lý người chơi.
Nếu người chơi không trốn, cũng không biểu hiện dấu hiệu muốn trốn, Thần Quân không được tùy tiện ra tay.
Thế nhưng, Huyền Vũ lại tùy tiện ăn thịt người chơi.
Thảo nào Vương Trung Thu lại sợ mất mật chạy trốn từ Bắc thành sang Đông thành.
"Thư Du Nhiên có nhắc gì đến tình hình Tây thành không?" tôi hỏi, "Bạch Hổ thế nào?"
Sắc mặt Vương Trung Thu càng nghiêm trọng hơn:
"Bạch Hổ cũng thế, chẳng cần biết quy tắc game, muốn ăn là ăn!"
Đúng lúc này, phòng livestream đang im lặng bỗng có người lên tiếng:
【Nam thành cũng thế! Hôm qua có ba kẻ xui xẻo bị Chu Tước ăn thịt làm bữa sáng rồi.
【Quan trọng là ba vị đại ca đó đâu có trốn, vừa ngủ dậy đã bị ăn rồi.】
【Hả? Sao có thể như vậy... không giữ đạo đức nghề nghiệp chút nào!】
【Thảo nào đêm đầu tiên nhiều người ch*t nhanh thế!
【Sợ là nhiều người chơi còn chưa đi được hai bước đã bị ăn rồi.】
Tôi nhìn về phía Tây, phía Nam và phía Bắc.
Ba nơi đó lần lượt đứng ba cái bóng khổng lồ mờ ảo như núi.
Dù bóng người mờ ảo, nhưng vẫn có thể phân biệt — Chu Tước cầm cung, trấn giữ phương Nam; Bạch Hổ vung đ/ao, trấn giữ phương Tây; Huyền Vũ cầm kích, trấn giữ phương Bắc.
Tôi ngước đầu nhìn Thanh Long.
Ngài cũng đang rủ mắt nhìn tôi.
Ngài không giống họ, không tùy tiện ăn thịt người.
Hay là nói... ngài thực chất cũng giống họ, cũng là muốn ăn là ăn!
Chưa ăn tôi bây giờ, chỉ là coi tôi như con chuột không thoát khỏi lòng bàn tay để đùa giỡn?
9
Sau khi tôi và Vương Trung Thu ăn no, vẫn còn thừa nửa con lợn rừng.
Nhưng tôi không thỏa mãn với chừng đó, dành ra nửa ngày, tôi lại bắt thêm ba con thỏ rừng và hai mươi con gà rừng.
Nhất định phải có đủ lương thực!
Các Thần Quân không giữ đạo đức, chúng ta cũng không thể làm cá nằm trên thớt.
Bảng bình luận:
【Nhiều thức ăn thế này, lần này Ái thần có đủ thanh m/áu để tung chiêu cuối rồi!】
【Vương Trung Thu cái đứa xui xẻo này, sao không làm việc gì thế? Không giúp bắt thỏ gì cả!】
Ha ha.
Vương Trung Thu cũng không phải không làm gì, cậu ta cứ cổ vũ vỗ tay cho tôi suốt thôi.
Chúng tôi mang đầy chiến lợi phẩm xuống núi, quay về Thanh Đế Miếu.
Khi Thư Du Nhiên làm xong việc ở tiệm, tôi và Vương Trung Thu đi đón cô ấy.
Cô ấy thấy tôi thì ngạc nhiên, nhướng mày:
"Tớ không có tiền thừa để m/ua phần bánh ngọt cho cậu đâu."
Hừ~
Tôi làm mặt q/uỷ với cô ấy.
Cô nàng này toàn thân chỉ có cái miệng là cứng nhất.
Kết quả là cô ấy tiêu sạch tiền công, m/ua toàn những món bánh tôi thích. (Hạnh phúc đến bốc khói.jpg)
Hoàng hôn buông xuống, mây ráng đỏ rực cả bầu trời.
Ba chúng tôi vừa đi vừa nói chuyện, cái bóng bị ánh chiều tà kéo dài lê thê.
Vương Trung Thu hào hứng hét lớn:
"Tốt quá!
Nhóm "Chồn Vàng" chúng ta lại đoàn tụ rồi!"
Thư Du Nhiên ngoáy ngoáy tai:
"C/âm mồm, cái tên này nghe khó nghe ch*t đi được."
Tôi cười híp mắt ăn bánh hạt dẻ, nhìn hai người họ cãi nhau, thấy vô cùng mãn nguyện.
Chập tối, chúng tôi nướng chín hết số thú săn được ban ngày.
Như vậy, khi thanh m/áu giảm xuống, có thể kịp thời bổ sung chỉ số.
Đêm nay, chúng tôi cười đùa vui vẻ, trôi qua rất nhanh.
Mà Thư Du Nhiên đã cung cấp cho chúng tôi một thông tin quan trọng!
——Muốn thoát thân, tốt nhất nên thu thập đủ 【Bản đồ】, 【Thiên Nhật Túy】 và 【Vân Vụ Che】.
Trên nền tảng có đủ thức ăn, có thể kịp thời bổ sung thanh m/áu, lấy được những thứ này mới có thể thoát thân một cách an toàn.
【Bản đồ】:
Thành Tứ Tượng, càng gần cổng thành thì bố cục càng phức tạp, đường đi càng ngoằn ngoèo, tựa như mê cung.
Không có bản đồ thì không ra ngoài được.
【Thiên Nhật Túy】:
Đây là một loại rư/ợu nồng nàn, người thường uống vào sẽ say mèm ngàn ngày.
Thần quan uống vào sẽ ngủ say một ngày.
Nếu có thể dỗ Thần quan uống cạn, sẽ rất có lợi cho việc người chơi chạy trốn.
Đáng tiếc, dỗ Thần quan uống rư/ợu là việc cực kỳ khó khăn.
【Vân Vụ Che】:
Cái tên nghe rất hay, thực chất chính là bom khói.
Ném một quả ra, sẽ đầy rẫy mây m/ù. Thần quan khổng lồ đang giám sát người chơi sẽ nhất thời không tìm thấy người chơi nữa.
Nếu không thể dỗ Thần quan uống Thiên Nhật Túy, thì bắt buộc phải dựa vào Vân Vụ Che để hỗ trợ trốn thoát.
Đáng tiếc, màn sương m/ù do Vân Vụ Che tạo ra chỉ kéo dài được năm phút.
Phải tận dụng thời gian thật hiệu quả!
...
Tôi giơ tay đặt câu hỏi:
"Nhất định phải có bản đồ sao? Tôi có thể cưỡi hạc bay, đường đi phức tạp không làm khó được tôi."
Thư Du Nhiên lắc đầu:
"Bay cũng không được.
Đợi cậu bay đến cổng thành, độ cao của tường thành sẽ tăng vọt, cậu bay cao một thước, nó tăng vọt một thước.
Cậu bay lên tận chín tầng mây, nó cũng cao lên tận chín tầng mây.
Cậu không thể bay khỏi thành Tứ Tượng."
Tôi lách luật:
"Tôi không bay khỏi thành Tứ Tượng.
Tôi bay đến cổng thành rồi đáp xuống, hiên ngang đi ra ngoài.
Bản đồ chẳng phải chỉ có tác dụng dẫn chúng ta đến cổng thành thôi sao?"
Thư Du Nhiên sững người:
"...Có lý."
Nhưng cô ấy nhanh chóng phản ứng lại:
"Không đúng, cậu cưỡi hạc bay đến cổng thành, cậu coi Thần quan canh giữ là gì hả?
Thanh Long cứ nhìn chằm chằm người chơi không chớp mắt đấy! Sao có thể để mặc cậu bay đến cổng thành."
Vương Trung Thu giơ tay:
"Vậy ném một quả bom khói ra là được, Thần quan sẽ không thấy nữa."
Tôi gõ vào đầu cậu ta:
"Thế thì tôi cũng không thấy gì luôn.
Xung quanh toàn sương m/ù, cậu bảo tôi cưỡi hạc bay đi đâu?
Ngay cả khi tôi cố gắng bay về hướng cổng thành, nếu giữa chừng có lệch hướng, không đến được cổng thành... sau khi bom khói hết tác dụng, đón chờ chúng ta chính là cơn thịnh nộ lôi đình của Thanh Long!"
Khi mây m/ù bao phủ, ở dưới mặt đất còn dễ tìm đường. Dù sao chạy được một đoạn là có thể tìm thấy vài cột mốc để x/á/c định phương hướng.