「Ta là Thị giảng của Thái tử nữ, nàng nếu gả cho ta, ta sẽ tự mình dạy nàng đọc sách.」
「Thị giảng là gì?」
Thái tử nữ thì thiếp hiểu, nhưng Thị giảng là gì thì thiếp không hiểu nổi.
「Chính là người dạy nàng ấy đọc sách.」
Thiếp ngẩng đầu nhìn Trần Chương lần nữa, trên khuôn mặt tuấn tú đến mức quá đáng kia của y, phủ thêm một tầng ánh sáng dịu dàng.
Người dạy Thái tử nữ đọc sách sao?
Thế là thiếp cứ thế gả cho y.
Y quả nhiên như đã nói mà dạy thiếp đọc sách tập viết, thiếp cũng ôm tâm thế tôn sư trọng đạo mà ân cần hỏi han, quan tâm hết mực.
Dù sao y cũng nói rất rõ, nếu có một ngày hòa li, y sẽ cho thiếp một gian cửa hiệu và hai ngàn lượng bạc.
Thiếp không đối đãi tốt với y thì thực sự không nói nổi.
Chỉ là trong quá trình này, xảy ra một chút lệch lạc.
Một người đàn ông gia thế, dung mạo, học thức đều thượng đẳng ngày ngày lượn lờ trước mắt nàng, ròng rã hai ba năm, không thích thì chắc là có bệ/nh rồi nhỉ?
May thay nền tảng cơ thể thiếp cực tốt, chẳng có bệ/nh gì cả.
Khi ấy người lớn hơn thiếp bảy tuổi vẫn cứ lớn hơn thiếp bảy tuổi, nhưng người già đi hình như chỉ có mình thiếp.
「Còn vẽ tranh không?」
「Thỉnh thoảng.」
「Vẽ gà vịt ngỗng chó mèo vẫn cứ trợn trắng mắt?」
Thiếp lười nhiều lời, vén rèm xe nhìn ra ngoài, cứ coi như không nghe thấy.
Chuyện dài dòng, nói ngắn gọn vậy.
Quá trình học tập của thiếp thực sự rất gập ghềnh.
Trí nhớ không ra sao, rõ ràng đôi tay làm việc rất linh hoạt, nhưng viết chữ lại rất vụng về.
Trần Chương coi như là người có kiên nhẫn, tiếc là sự kiên nhẫn của y cũng chẳng nhiều như vẻ ngoài thể hiện.
Hôm trước y dạy thiếp một trang chữ, hôm sau bảo thiếp viết lại, thiếp có thể viết sai hai ba chữ, chữ viết đúng cũng chẳng vừa ý y là bao.
Tóm lại là không đạt được kỳ vọng của y.
Y xem xong lông mày nhíu ch/ặt, chắp tay đi đi lại lại trong phòng.
Đi vài vòng, y lại bắt thiếp đọc thuộc lòng «Tam tự kinh».
Thiếp lắp ba lắp bắp, hú vía mà đọc xong.
Sắc mặt y lại lạnh như sương.
「Sau này nếu có người hỏi đến, tuyệt đối đừng nói chữ của nàng là do ta dạy.」
Câu này còn khó nghe hơn cả m/ắng người.
Thiếp tại chỗ rơi một chuỗi nước mắt.
08
Để dỗ dành thiếp, y vẽ một bức tranh tặng thiếp.
Bức tranh vẽ một khóm trúc.
「Ngài dạy thiếp vẽ tranh đi!」
Y liếc nhìn thiếp một cái, hất rèm bỏ đi.
Thiếp ngày ngày khổ học, quầng thâm mắt ngày một đậm.
Ngay cả mẹ chồng cũng cảm động không thôi, còn sai người hầm canh bổ cho thiếp.
Không biết là do thiếp quá hư nhược hay cơ thể quá tốt, uống liền ba ngày canh bổ, buổi tối khi thiếp viết chữ đã chảy m/áu mũi.
M/áu mũi ròng ròng làm ướt đẫm một trang giấy.
Trần Chương tưởng thiếp quá mức khổ cực mới thành ra thế này, vẻ mặt nghiêm trọng đồng ý dạy thiếp vẽ tranh.
Từ đó thiếp một đi không trở lại trên con đường vẽ vời, chưa nói đến thiên phú, nhưng phàm là vẽ thứ gì có mắt, bất luận thiếp chấm thế nào, con vật đó luôn trong bộ dạng trợn trắng mắt.
Trần Chương lần đầu thấy kiệt tác của thiếp liền tức đến bật cười.
Sau này thấy nhiều rồi, thì cười không ra cười.
Chuyện này xếp cùng hàng với việc thiếp bị y ph/ạt đò/n, lúc co tay lại đụng vào góc bàn làm nứt khuỷu tay, trở thành những kỷ niệm không thể ngoảnh đầu nhìn lại nhất.
Xe ngựa đưa thiếp tới đầu ngõ, Trần Chương cũng theo thiếp xuống xe.
Thiếp đi về phía trước, y cứ lẳng lặng bám theo.
Thiếp quay đầu nhìn y.
Y dừng bước, đường hoàng nhìn thiếp.
「Nàng lừa ta nhiều bạc như thế, ta cũng phải biết nàng dùng bạc của ta vào việc gì chứ?」
「Bỏ vào túi thiếp thì là của thiếp, có liên quan gì đến ngài? Hơn nữa, sao lại nói là thiếp lừa bạc của ngài? Chuyện của kẻ đọc sách, sao có thể gọi là lừa?」
Thiếp ấp úng biện bạch một hồi.
Thực ra trong lòng đã trợn mắt với y cả trăm lần.
Y người này chính là quá tự tin.
Bộ dạng lúc đó của thiếp, trong mắt y chính là thiếp tình sâu nghĩa nặng không thể buông bỏ.
Người như y, thiếp không nỡ bỏ không thể quên là lẽ đương nhiên.
Thế nên y mới tin chứ!
Tin rồi thì xót xa, xót xa rồi thì tiêu tốn không ít bạc.
Y nên tự kiểm điểm bản thân, sao lại cứ bám lấy thiếp?
「Kẻ đọc sách? Nàng mới đọc được bao nhiêu sách mà dám xưng là kẻ đọc sách?」
Thiếp lấy chìa khóa mở cổng viện.
Trong viện có hai gian nhà ngói xanh, góc sân trồng một cây ngọc lan, ngoài ra không còn gì khác.
Cửa phòng đẩy ra, trong nhà ngoài việc không có gió, thì cũng chẳng khác gì bên ngoài.
Thiếp cởi áo choàng, nhóm lửa trong lò.
「Tiền của nàng đâu cả rồi? Không đủ để thuê một mụ bà hầu hạ sao?」
Nhà cũng đơn sơ, một cái giường, một cái bàn, một cái ghế.
Trên bàn bày những chữ thiếp tập tối qua và một bài thời luận đã viết.
Chữ là thiếp tập theo nét chữ của Trần Chương, mấy năm trôi qua, không dám nói giống mười phần, nhưng cũng được bảy phần giống y rồi.
Y nhặt bài thời luận đó lên xem, thiếp bốc một nắm gạo bỏ vào nồi, đổ chút nước đặt lên lò nấu.
「Đại nhân nếu không có việc gì thì về đi! Chỗ thiếp đơn sơ, không tiện tiếp đón.」
Y hình như không nghe thấy lời thiếp, dùng bút đỏ sửa lại bài thời luận thiếp viết.
「Nàng có từng nghĩ đến chuyện khoa cử không?」
Y đặt bút xuống, quay đầu nhìn thiếp, trong mắt viết rõ sự nghiêm túc, hiếm thấy không phải là hỏi chơi.
Hoặc có lẽ ánh mắt y quá chân thành, thiếp không muốn nói dối y.
「Thiếp muốn làm quan.」
Đây là lời thật.
Thiếp tưởng y sẽ chê cười thiếp, nói vài câu mỉa mai châm chọc.
Nhưng y lại không làm vậy.
「Vì sao làm quan?」
「Tiếc là chữ "quan" này quá nặng, thiếp vẫn chưa thấu hiểu được, đợi thiếp thấu hiểu rồi, nhất định sẽ báo cho đại nhân biết.」
Y cong mắt, không nói gì.
Liếc nhìn gạo trắng và nước trong nồi, không thể che giấu vẻ bĩu môi.
Trần Chương người này rất kén ăn.
Cái này cũng không ăn, cái kia cũng không ăn.
「Năm đó nàng gặp chuyện ở Lạc Châu, người xét xử là Tuệ Thao phải không?」
Thiếp gật đầu.
Người này thông minh quá mức, dù chỉ có một chút manh mối, y cũng có thể lần ra dấu vết.
Chuyện ở Lạc Châu, thiếp chưa từng kể chi tiết với y.
09
Trần Chương dựa vào thái độ của thiếp đối với Lục thị lang đã có thể đoán ra sự liên quan.
「Tuệ Thao làm quan làm người, đều là tấm gương mẫu mực.」
Câu này của y thiếp rất tán đồng.
「Nàng lấy nàng ấy làm tấm gương, cũng coi như có chút mắt nhìn.」
「Thiếp có thể nói một câu không biết chừng mực không?」
Sự kiêu ngạo của y mỗi khi nói chuyện cứ khiến thiếp không nhịn được muốn chọc vào nỗi đ/au của y.